Xem các bài viết

Con rắn và sợi dây thừng

Buổi sáng email đi email lại với công ty bạn, thấy ngán ngẩm.
Không phải ngán ngẩm với tình trạng product, mà ngán ngẩm với người mình đang tiếp xúc.
Mình đòi hỏi chờ đợi không nhiều,
nhưng thực ra lại quá nhiều đối với một số người.
Mình chỉ yêu cầu người ta nhìn đúng vào thực trạng vấn đề, không nói vòng quanh để biện hộ cho mình.
Có cái quái gì để biện hộ, con người như nhau cả, lòng vả cũng như lòng sung,
Có ai xấu hơn ai, ai kém hơn ai mà cứ gân cổ lên để biện hộ.
Mình chỉ quan tâm cần làm gì cho product, và muốn tập trung vào đó, vào những bước cụ thể nho nhỏ.

Bỗng thấy một cảm giác nản và ngán ngẩm tràn ngập, cái sự chán nản và ngán ngẩm hơi quá đáng so với mức trầm trọng của sự việc.
Nếu vấn đề không được giải quyết thì cũng chẳng ai chết.
Loáng quáng vớ được bài này:

This is a very trying and testing time for humanity upon the Earth and you,
who have prepared yourselves, are also feeling the effects of these energies so that you have noticed that even though you have prepared and worked upon yourselves, that there are still feelings from the past, situations from the past that are being brought to the surface again for your review and transmutation. This is a great opportunity to transmute and dissolve it so that it is complete – so do take advantage of that opportunity, recognize it as such, and transmute all that still needs to be looked at.

Những thứ xảy ra trong mind và trong cảm xúc của chúng ta, chúng có thật sự tồn tại với ta hay không, phụ thuộc rất nhiều vào sự tỉnh thức của ta.
Nếu biết chúng không đáng tin, cứ nhìn thẳng vào chúng, nhận diện chúng, rồi để chúng tự bay hơi.
Nếu tin và ngụp lặn theo chúng, chúng sẽ có vẻ rất đặc, rất to, chúng sẽ lèo lá ta.
Nhưng dù có đặc, có to, chúng về bản chất vẫn là bong bóng, có thể xẹp ngay tức thì nếu có sự tỉnh thức ở đó.
Một sự thật rất là ngộ nghĩnh – tất cả những thứ đó dù có to như khủng long với ta – nó không hề tồn tại với người nào khác.

Heheh, chính thế đấy,
ví dụ về con rắn và sợi dây thừng mà người đạo Phật hay dùng, rất có lý luôn.
Chỉ là sợi dây thừng, nhưng vì tưởng là con rắn nên nhiều người sợ chết khiếp.

Elven Message

I, Elora, am delighted to come forward in the role of Elven Ambassador in order to impart a message to humanity
that can bridge our two worlds in a meaningful way.
It is a time of great change and transformation in the evolution of our planet and the world of the Elves is once again
ready to work with humanity in a spirit of love, respect, cooperation and unity.
This was something that was very evident in the times of long ago, for we were seen and recognized for our role
as Guardians of the forests and plant kingdoms. As part of our duties, we work to help the trees and plants grow,
blossom and thrive with great abundance and profusion.

We can appear as very serious and this is because we are very dedicated to our mission in our role as Guide.
Our human must have a pure heart.
Once our connection is made, we are always available to be called upon and can travel instantly.
We are focused and go out of our way to help heal, assist and protect our human and help them to attain
unity consciousness as this brings them understanding of their own Divine nature.
This understanding is necessary for raising their consciousness and that of their planet to ascension vibration.
Once we know that we can trust our human to work with us with respect, honor and loyalty,
we will do anything for them that it is possible for us to do.

We are high frequency beings and hold powerful magic and Light within our Elven form.
As humanity will discover, beneath our serious demeanor there is a sense of profound tranquility and joy
as we live in absolute harmony with our natural environment.
This requires us to act responsibly with regard to all life forms on the planet.
We are able to bring abundance and stability to every area of our lives by focusing on
the powerful energy that flows around us in every moment in order to maintain harmony at all times.
As we work together with our human counterpart,
they will absorb this energy by osmosis and this can be greatly beneficial in the areas of healing.

We hold knowledge and wisdom of how to restore the forests and the plant kingdoms to their original Divine blueprint.
This is the magic that we hold and we can teach our humans how to interact with the forces of nature and the elementals to
stay in harmony with the cycles of the seasons and with planetary energies as they flow and move through the atmosphere of the Earth
in alignment with Divine law and the conscious beings of energy known as the Elohim at sub atomic levels of life.
It is through this higher order of beings as they unite in love with each other that creates all of our kingdoms and
brings them into manifestation.

We, the Elven Family, make a Call to humanity to awaken and become aware of the environment in which they live,
breathe and have their consciousness.
There is so much they have yet to learn but we are eager, enthusiastic and willing to work together to bring about
positive and benevolent changes, to open the door to a new reality where we can all live as One in peace, love and understanding.
This is our most fervent prayer.

Dấn thân

Học được một cái gì mới và thấy hài lòng.
Trong công việc đôi khi nghe một loạt các từ mới, câu mới, platform mới,
Nghe nhiều, đọc nhiều, nói nhiều, thì cũng nhớ, nhưng hiểu rất loáng thoáng,
Cứ phải làm một cái gì đó, dù đơn giản, với tất cả các khái niệm đó, từ A tới Z, thì mới có cái hiểu sâu được.

Hiểu sâu rồi thì việc đọc/nghe/hiểu sẽ có một chiều sâu mới, mọi thứ trở nên dễ hiểu, mọi thứ đều có lý, không thừa không thiếu.

Trong cuộc sống cũng vậy thôi, hoặc ta cứ sống lớt tra lớt trớt trên bề mặt,
mọi thứ ta cứ tưởng đã biết mà cuối cùng vẫn không biết,
các bài học ta vẫn cứ phải học đi học lại, rất chán ngẩm và trì trệ.

Cái ngán ngẩm trì trệ này ta chỉ nhận ra, khi ta thoát khỏi nó phần nào.
Khi còn bị giam cầm trong đó, ta nghĩ đó là cuộc sống.

Để hiểu sâu cần sự dấn thân,
sống phớt phớt một tí, điên điên một tí, dám làm, dám nói, dám chịu, dám thử,
Nhiều khi chỉ cần dấn thân chút chút thôi, đủ để có thể trải nghiệm một aspect nào đó.

Giờ sẽ đi bộ khoảng chục phút.
Trời tuyệt đẹp, cây vàng rực, mát mẻ.

Đây cũng là một khả năng – có người có thể trải nghiệm cái gì đó rất sâu sắc thông qua các sự việc đơn giản.
Có người trồi lên trụt xuống vất vả trăm bề mà vẫn không trải nghiệm được gì nhiều.

Đủ đầy

Hôm qua phát hiện ra nếu đi bằng S Bahn, tổng cộng thời gian ngồi là 30 phút, 15 phút trên S6 và 15 phút trên S8.
Cộng thêm thời gian râu ria hoạt động ngoài trời là 40 phút.
Cả ngày đươc 1 tiếng rưỡi hoạt động ngoài trời, không tồi.

Hôm qua anh Tí đưa cho mẹ cái tai nghe, hôm nay trên tàu nghe được một đoạn băng của Master Kuthumi.
Rằng: cho cái linh hồn – Soul – mọi thứ đều đủ đầy tràn khắp. Đó là trạng thái ta sống về đêm lúc ngủ.
Ban ngày ta sống lao theo cái body và những nhu cầu của nó, nên ta luôn cảm thấy thiếu, mệt mỏi, stress, đau ốm.

Body và thời gian là hai khái niệm liên quan chặt chẽ.
Đây cũng là 2 aspects mình đang trải nghiệm rất intensive: sự không hoàn hảo của body và sự thiếu hụt về thời gian.

Master Kuthumi khuyên rằng con người sống trên đời 80-100 năm, được trao cho cái cơ thể, để trải nghiệm mọi thứ qua cơ thể, để mở rộng awareness của linh hồn. Cứ sống thật relax, không cần vật vã muốn thay đổi những gì không thể thay đổi, và trải nghiệm thật sâu sắc.

Những lý thuyết nghe rất nhiều lần, từ rất nhiều nguồn, mỗi lần lại vỡ ra thêm một tí.
Khi còn trẻ mình cũng nghe và đọc rất nhiều, nhưng cảm nhận khác. Kiểu nghe để biết, ồ à. Thậm chí còn phần nào rời xa đời thực để đắm chìm trong thế giới đó.
Đến tuổi trung niên nghe toàn những điều đã từng nghe, từng đọc, không còn ồ à, nhưng thấm trong từng tế bào. Cảm nhận sự lung linh của mọi thứ mình đang trải nghiệm, kể cả cái đau của cơ thể, cái bức xúc của tinh thần.

Cái paradox là : Trong sự thiếu hụt người ta ý thức được sự đủ đầy. Và chỉ trong sự thiếu hụt người ta mới cảm nhận được sự đủ đầy.

Rờ rẫm

Ngồi viết cho ông anh vài dòng về chuyến đi về VN tới đây của mình,
Chả biết ông ấy có đọc được không, nhưng sau đó vài phút bỗng thấy người buồn thõng xuống,
Buồn lắm, kiểu ngây ngô chẳng biết phải làm gì.
Ngây ngô nghĩ “chắc ông ấy lại bực mình vì cái đứa dở người là mình, toàn làm mọi thứ nháo nhào lên với những hành động chẳng giống ai”,
rồi thấy một sự lãnh đạm lạ lùng ở bản thân, kiểu kệ, ai muốn nghĩ gì thì nghĩ, coi mình như một kẻ ngu si dở hơi thế nào cũng được. Cái sự lãnh đạm thời gian cuối càng ngày càng lớn. Tình thương lại nhiều lên, thương những ai khó chịu bực bội với mình, thương cục buồn cục giận của họ, thương cả của mình.

Rồi chục phút sau lại cảm thấy một lòng biết ơn lạ lùng đối với ông ấy,
Rồi giờ đây lại thấy có gì đó nóng nóng bức bức trong tâm, không rõ rệt là bức xúc nhưng khác cảm giác thơ thới.

Thấy mình giờ đây đối xử với dòng chảy cuộc sống như đang dạy bảo một con vật chưa thuần,
Cứ dứ dứ thử, rồi rút kinh nghiệm qua phản ứng của nó, rồi lại thử kiểu khác.
Để cuối cùng, từng bước chậm rãi, nó trở thành đồng minh của mình,
Cảm giác là đồng minh của nhau có giá trị nâng đỡ rất lớn,
Kiểu cùng chung tay đẩy một vật nặng về một hướng, chứ không tứ tán ra bốn phía.

Và trong quá trình này mình cứ rờ rờ rẫm rẫm,
nhìn ngoài có cảm giác mình ù lì,
Mà cũng ù lì thật, trong nhiều chuyện,
trong nhiều chuyện khác nó đang diễn ra ráo riết ở một không gian nào đó,
chỉ có trên bề mặt là chưa thấy gì.