Undankbar

Cho phép mình ngồi viết một tý heheh.
Thời gian này đang bận, đôi khi quá tập trung mà quên cơ thể, người hơi căng.

Hôm qua cô con gái với mẹ có cãi nhau tí xíu.
Chị đi thăm một cô bạn ở xa về,
và chị xýt xoa mơ ước được chuyển ra khỏi nhà, sống một mình giống bạn.

Mẹ dở hơi buông những câu chả đâu vào đâu.
Rằng thì là sống thế này, mà mơ thế khác thì chả thấy sướng đâu.
Rằng thì là không biết đánh giá cái mình đang có, là vô ơn, có bao nhiêu cũng không hài lòng.

Mẹ trước đó đã sẵn sự buồn bã trong người, liên quan đến ông bà ngoại ở VN.
Những lần nào đầu nặng với gia đình ở VN, đều có hục hoặc chút xíu với các bạn.
Các bạn cự lại một cách vô thức cái nóng nảy, nhìn đời với con mắt đen tối của mẹ lúc đó heheh.

Chị gào lên trong nước mắt: “tại sao mẹ không thể hiểu được, là con vẫn thích ở nhà với bố mẹ.
Chỉ là người trẻ thì thấy ở riêng nó có rất nhiều thú vị”.

Mẹ thì lúc đó cứ ngạc nhiên, ờ mình có nói gì quá đáng đâu, chỉ là muốn giúp các bạn tránh được cái thói quen đứng núi này trông núi nọ mà thôi.

Tí xuống, anh vốn hay xót chị, cứ thấy chị khóc hay bức xúc là anh hay đứng về phía chị.
Tuy vậy anh không chỉ trích mẹ, anh chỉ yêu cầu mẹ dừng nói khi chị đang quá emotional.

Rồi anh kể về một anh trên Youtube, anh ấy nói tranh luận và nói chuyện cần phải như thế nào.
Khi một đứa trẻ không muốn nhảy ra một cái rãnh,
không bao giờ bảo nó “rãnh bé mà, con nhảy được mà, có gì khó đâu”.
Cũng không bảo “thôi không dám thì đừng nhảy”.
Mà đơn giản nói chuyện với cậu ấy, hỏi vì sao sợ, cảm giác của cậu ấy khi đứng trước rãnh…

Chỉ nói chuyện bình tĩnh, không thuyết phục, không mảy may muốn đạt được một cái đích nào,
chỉ nghe đứa bé nói. Rồi thì nó sẽ bình tĩnh lại, hiểu tình huống và tự đưa ra lựa chọn.

“Mẹ cần nghe anh ấy, mẹ!” – anh ấy nói thiết tha.
“Mẹ đâu đã quá già để không thể thay đổi?” – mẹ suýt phì cười vì vẻ mặt nghiêm trang của anh ấy.
“Anh ấy thật sự có IQ rất cao, Tí cảm thấy thế. Điều này Tí nghe thấy lần đầu và Tí thấy nó chạm đến trái tim Tí. Tí hiểu ra nhiều điều”.
Rồi anh ngúc ngoắc đầu “nếu không Tí sẽ lại hành động như bố, giống như mẹ hành động giống bố mẹ mẹ thôi”.

Rồi anh cúp đuôi đi lên nhà, tối qua và sáng nay anh chán mẹ, không còn xoắn xuýt tít mắt ngoác miệng hỏi han.

Chán chứ nhỉ, bản thân mình cũng thấy chán cái phần nóng nảy trong mình.

Lúc nãy nói với chị, mẹ biết cái gì trong cách hành động và lời nói của mẹ kích động chị.
Dù mẹ có muốn thay đổi và sẽ thay đổi, thì sự thay đổi đó sẽ diễn ra rất chậm.
Nên dù mẹ có nói gì, dù mẹ có dở hơi đến mấy, các bạn cần tin chắc một điều – mẹ không muốn làm các bạn tổn thương.

Có lẽ cái câu này cứ phải nhắc đi nhắc lại.
Có một sự khác nhau về ngôn ngữ không hề nhẹ.
Có từ khá nhẹ trong tiếng Việt, lại rất nặng trong tiếng Đức, hic.
Có nhiều từ các bạn được học từ lớp 2, rằng không bao giờ nên nói.
Và mẹ đến giờ mới nghe anh Tí kể heheh.

Như từ undankbar chẳng hạn, “vô ơn”, nó là một câu chỉ trích rất nặng.
Mẹ không bảo chị undankbar, mẹ bảo kiểu sống đứng núi này trông núi nọ là undankbar, và chính mẹ cũng có kiểu đó.
Nhưng chị vẫn cho rằng từ đó chĩa vào chị.

Thế đấy,

Vận

Tử vi là một trong những thứ mình khá quan tâm.
Quan tâm nên thỉnh thoảng lại hí húi xem xem đọc đọc, trình độ luôn ở mức lùn lùn.
Tuy vậy đủ để biết dén, biết tôn trọng mọi sự diễn ra trong cuộc sống của mình và của những người xung quanh.
Các cao thủ tử vi nếu có đọc cái mình viết, thì đừng chấp – đã tự nhận trình độ lùn.
Thích bàn chỉ vì nó giúp mình thêm trong cái gọi là đạt tới “tri thiên mệnh”.

Trong tử vi có cái gọi là đại vận, tức xu hướng phát triển trong 10 năm. Ví dụ đại vận 5-15 tuổi, 16-25 tuổi,….
Người ta hay nói mệnh vững là tốt nhất, cả cuộc sống sẽ tạm vững.
Mệnh vững mà không có đại vận tốt, thì tầm tầm cả đời.
Mệnh không vững mà đại vận tồi – thì hỏng trong đại vận đó.

Trong xã hội thấy nhiều người lên như diều gặp gió trong 10 năm, rồi sau đó bị xuống khủng khiếp.
Hoặc có người rất bình bình, thậm chí vất vả cả đời, nhưng lại có một đại vận rất đẹp ở 10, 20 năm cuối đời.

Cái gì tạo nên mệnh vững – phước đức của ông cha, của dòng họ, của bản thân.
Mỗi người có thể tự nghiệm phước đức của ông cha, của dòng họ được bao nhiêu.
Nhìn bố mẹ mình là biết.
Họ hạnh phúc, an nhiên, khiêm nhường, biết đủ cho đến cuối đời – là phước đức bạn đang được hưởng rất dày.
Nên biết quý trọng điều đó. Nó quý hoá hơn vài ngôi nhà 3 tầng nằm giữa thành phố họ để lại heheh.

Nếu phước đức đó mỏng, khôn hồn mà bồi đắp phước đức bản thân.
Cố giữ cho tâm thật bình tĩnh, nhỉ.
Những gì gập ghềnh phước đức tổ tiên không gánh được cho ta, thì thôi ta gánh, không than van.
Mọi cảm xúc nặng, kiểu giận dữ, tham lam, sân hận ,… nếu có nổi lên thì tránh không bị lôi kéo vào.
Đó là cái duy nhất ta có thể làm, nhỉ.

Khi đang ổn, không có gì chắc chắn bạn sẽ tiếp tục ổn trong 10 năm sắp đến. Không cần tự hào quá, nhỉ.
Khi đang “nhục như con chó”, không nhất thiết phải quá bi quan, bạn có thể đang chuẩn bị cho 10 năm đẹp đẽ sẽ tới.
Mọi thứ lên xuống như thuỷ triều, kệ nó thôi. Trăng vẫn lên đều, mặt trời vẫn lên buổi sáng, lặn buổi tối, ta vẫn thở, nhỉ.

Những lời này mình nói được, nhưng làm được rất ít heheh.
Đời hay nhỉ, luôn có chỗ cho ta loay hoay.

Sự hoàn hảo

Kể chuyện ngồi lên cái xe đạp bố tặng, vừa mới đập hộp, đã lao ngay xuống sông Tô Lịch,
lại nghĩ đến lịch sử các loại xe của nhà mình.

Xe đầu tiên cũ, tuy vậy khi mới đến tay, nó đã bị chọc thủng lốp 2,3 bận, vì đỗ sai chỗ hahah.
Anamit khi mới sống, hoặc mỗi khi lên một tầng vật chất/tinh thần mới, ở tây, lắm chuyện hài hước lắm.
Sẵn tính “làm đại” trong nhiều thứ, nên cứ thấy chỗ nào trống là ta đỗ đại.
Dân ở đây có người kiên nhẫn, họ sẽ thông báo 2,3 lần bằng giấy nhét đâu đó quanh xe, trước khi ra tay.
Tuy vậy cũng có người ít kiên nhẫn hơn, lần thứ 2 mà họ thấy đúng cái xe cũ cũ bẩn bẩn đó đỗ ở chỗ của họ, họ sẽ dùng một vật nhòn nhọn, rất có thể giống cái đinh gỉ của dân Việt ta, đâm vào lốp một cách nhiệt tình phấn khích, heheh.
Con nhà giời tức tối, tuy vậy sau vài lần cũng ngộ ra – đừng có dại mà đỗ vào nhà thằng khác, kể cả khi chỗ đó có rộng thênh thang.

Các xe sau vài xe mới toanh, hoào hảo chói loà không một vết xước,
nhưng vào tay con giời (không nói đực cái nhé), ngay trong vài tuần đầu vài xe trong số đó, sẽ lãnh ngay một vết xước hoặc vết méo đâu đó.
Theo trí nhớ tồi tàn của mình, một xe bị ngay chỗ vào garage, khi ngồi vào xe không đóng cửa, cửa nó va ngay vào cột trước nhà xe.
Một xe khi đi nghỉ bên Ý, lúc lách vào chỗ đỗ nhỏ hơn lỗ mũi người da vàng.
Lạ là đám xe đó có vẻ yên tâm về sự không hoàn hoả của mình, bởi sau đó hàng năm không thêm vết nào heheh.

Gần đây nhất, chiếc xe của mẹ vừa sang tay cho chị Tủm mới có mấy tuần, chị trang trí thêm một vết méo ra trò trúng mõm nó.
Giờ phía mõm phải trông nó có vệt đen dài, y như nguời không ngậm được miệng.

Nhân dịp đó cả nhà nhắc lại lịch sử, rằng cái gì vào tay nhà mình cũng phải bớt hoàn hảo đi một nấc, thì mới yên.

Triết lý vụn tí.
Có vẻ như, sự hoàn hảo không thuộc về thế giới này, nhỉ.
Cái hoàn hảo duy nhất là ông trời sắp xếp thế quái nào mà cho thắp đuốc ban ngày, đố tìm ra cái gì hoàn hảo.

Hôm trước đọc bài báo nói về beauty sick, tức con người ngày càng mất quá nhiều thời gian công sức vào xào nấu tô điểm cho vẻ ngoài.
Báo chí, mạng xã hội khiến người ta luôn có cảm giác người ta không hoàn hảo. Cơ thể không hoàn hảo, cuộc sống không hoàn hảo.
Mình quá béo, da mình quá đen, chân mình quá ngắn, nhà mình quá bé, cuộc sống mình quá đơn điệu,….

Bên Đan Mạch (lại đọc đâu đó) người ta cho trẻ con được tiếp xúc với những người lớn trần như nhộng, béo có gầy có bệu có, các kiểu màu da,
để các bạn hiểu rằng đó mới là cơ thể thật.
Thật là một ý tưởng quá tuyệt đi. Đám trẻ con hiểu được điều này, chúng bớt đi hàng đống não, đống thời gian, đống năng lượng, để đầu tranh thay đổi cái không hoàn hảo. Để làm gì ? Để đi từ cái không hoàn hảo này, sang cái không hoàn hảo khác hahah.

Có một cái rất thú vị, khi ai đó có khả năng chấp nhận sâu sắc cái không hoàn hảo rồi, mọi thứ trong đầu người đó lại trở nên hoàn hảo.
Nhỉ heheh.

Sông Tô lịch

Mình có vinh dự được tắm sông Tô Lịch trong trường Bách Khoa một lần.
Bố mua cho cái xe đạp mới, chiếc xe đạp Mini có phanh chân. Phải đạp ngược lại nó mới dừng.
Thế là tức tốc trèo lên đi một vòng ra phía bên kia sông Tô Lịch, nơi có nhiều ký túc xá SV.

Lúc về chủ quan ngồi trên xe lao qua cây cầu nhỏ xíu, chắc làm bằng tre hoặc gỗ.
Loay hoay phanh không kịp, rơi ùm xuống sông.
Nghĩ bụng, chết rồi….
Lóp ngóp đứng dậy, thấy mặt thoáng thoáng, mới nhận ra đầu đã ở trên mặt nước, biết là chưa chết.

Tử vi của mình có sao gì đó kêu dễ chết đuối.
Đó là lần suýt chết đuối đầu tiên.
Lần thứ 2 ở biển Xô Chi bên Nga, đạp chân không thấy đất dưới chân đâu, thả lỏng luôn, cũng với ý nghĩ đó “thôi mình chết rồi”.
Bạn bè thấy tóc bồng bềnh không động đậy, lôi lên bờ dốc nước hô hấp.

Sông Tô Lịch gắn bó với một phần tuổi thơ của mình.
Chiều chiều đi dọc sông cắt lá cỏ, lá khoai cho thỏ.
Nhớ những buổi hoàng hôn bên sông, nắng chiều chiếu xiên vào mắt.
Nhớ những buổi cắt cỏ sau mưa, giọt nước vẫn long lanh hồn nhiên bám lá.
Chẳng đình đám như bụi tre làng, nhưng len lỏi giữa những khóm chuối lúp xúp đó đây, những khoảng vườn nhỏ trồng rau lang, rau muống,
mình thực ra cũng được hưởng một tuổi thơ làng quê.

Vừa nhìn mấy ảnh sông Tô Lịch sẽ được cải tạo, trông giống một con sông thành thị quá,
thấy nó không giống sông Tô Lịch của mình.

Thôi ta tự vẽ ra dòng sông của mình vậy,
với hàng dừa hai bên vẫn đứng yên bình nghiêng lá,
với cầu gỗ nhỏ xinh lắt lẻo qua sông hihi.

Chuyện chị

Thằng em gọi điện (qua bố vì máy mẹ bị bận) rằng mẹ chuẩn bị thêm một suất salat bữa trưa cho bạn.
Tuần trước anh ấy đã đưa bạn về, và mẹ có bảo chỉ cần báo mẹ sẽ làm thêm một suất trưa cho bạn.

Xuống nhà định làm salat cho cả nhà, thấy bát của mẹ đã làm xong để gọn ghẽ ở góc bếp, chỉ cần cho dầu và lạc vào là ăn được.
Gọi ới lên hỏi Tủm làm cho mẹ à, Tủm bảo vâng con làm.
Heheh từ 2 tháng nay, đây là lần đầu tiên chị làm bữa trưa cho mẹ (mà không do yêu cầu).

Cám ơn chị, rồi bảo ừ nhưng mẹ phải làm thêm 2 suất nữa cho Tí,
chị bảo để đấy chị nấu cho.
Chị loăng quăng trong bếp, mẹ ăn salat ở ngoài vườn, dưới tán lá cây phong nhật.
Cuối tháng 9 trời đã bớt nắng, nhưng vẫn không ngồi trực tiếp được lâu dưới nắng,
có vài tán lá đong đưa trên đầu, để nắng chỉ còn vài vệt lốm đốm, vẫn dễ chịu hơn nhiều, ngồi được hàng tiếng.

Vào nhà, thấy chị đảo thêm 2,3 nhát đũa vào cái chảo khá to, bảo đã xong.
Liếc qua thấy mì xào, không hiểu có gì ở trong, nhưng chắc chắn có phó mát vụn.
Đồ ăn bên này nấu dễ, gi gỉ gì gi, cứ cho kha khá dầu và cuối cùng rải một lớp phó mát vụn lên trên, ngon tất.

Hoá ra ông em mang theo những 2 bạn chứ không chỉ 1.
Ba ông chia nhau cái đám mì chị nấu cho đó, chắc vẫn đủ no.

Mẹ ngó nghiêng đi vào phòng chị, hỏi han đoạn chị phục vụ mấy bạn của thằng em,
Chị đang vội tìm địa chỉ để đi có việc, trả lời mẹ qua loa, cầm chìa khoá định đi.
Mẹ dón chân cun cút đi theo chị, lải nhải, bảo chị xuống nhà thì tiện thể mang theo luôn đám hộp rỗng, cho phòng gọn.
Chị “ja ja ja”, nửa cười nửa miễn cưỡng, nhưng rồi vẫn quay lại phòng đem đám thùng đó xuống duới.
Mẹ khoái chí “chị có biết mẹ nếu có giỏi hơn mọi người cái gì, thì chính là cái này – kết hợp việc”.
Chị tất bật đi xuống, tay ôm đống thùng rỗng, mồm kiên nhẫn trả lời “ja ja ja”, kiểu biết rồi nói mãi.
Mẹ chưa tha, một chân đã để lên bậc thang để lên trên nhà làm việc tiếp, người cúi xuống gào lên vuốt đuôi “chị thấy mẹ thông minh không?”.

Hahah, thật không yên được với bà già.

Ảnh : Phục mình quá đi, lê lết cũng lên được núi và về được đến nhà mà chân vẫn chưa bị rơi ra khỏi mông.