Điệu nhảy Valse (2)

Giờ đây mỗi khi team có người mới, mình lại thấy một sự kiên nhẫn rất đặc trưng của những người cũ.
Khen nhiều, thay vì phê phán. Chỉ dẫn tỉ mỉ khi cần, nhất là 1,2 tháng đầu.
Vẫn cứ đi theo tiến độ của team, giúp đỡ khi người mới làm sai hay quá chậm.
Rồi điệu valse vẫn tiếp tục, nhịp nhàng dần, hoà quyện dần.

Ở nhà thì hoàn cảnh có khác ở chỗ làm.
Mọi người có thấy có nhiều người trong chúng ta sống 2 mặt,
ra ngoài , với người ngoài thì rất ổn, vui vẻ hoà đồng dễ tính,
về nhà thì có một bộ mặt và cách cư xử khác hẳn.
Đây không hẳn chỉ là tập khí, thói quen.
Nó có liên quan tới quyết định (có thể là quyết định vô thức, truyền từ đời bố mẹ ông bà) – tôi có quyền dở hơi như thế ở nhà mình.

Cái này mình cũng có trước đây mà không hề nhận ra.
Sau này gặp bạn chồng, thấy ngạc nhiên sao bạn ấy hài lòng với con người của mình,
hầu như không chê trách. Chấp nhận mọi thứ củ chuối của mình một cách rất bình thản.
Lại còn rất chịu khó khen ngợi hahah.
Về sau mình mới thấy, đây thật sự là ưu điểm khó tìm thấy ở nền văn hoá Việt Nam.

Và mình mới nhìn lại, tại sao ta lại không tặng những gì tốt nhất của ta cho người sống bên cạnh nhỉ,
là người yêu mến, giúp đỡ, cùng chịu gian khó, chia sẻ niềm vui với ta từng ngày từng giờ.
Vui buồn cùng ta, ở bên khi ta ốm đau mệt mỏi trái gió trở trời.

Và mình cũng nhớ có một moment mình đã đưa ra một quyết định,
rằng người bên cạnh có quyền được nhìn thấy ta vui vẻ hạnh phúc,
có quyền được cảm thấy mình được yêu mến, ấm áp khi về nhà.
Có quyền được an ủi, thông cảm khi mệt mỏi khó chịu trong người.
Họ xứng đáng có cái quyền đó.

Nương vào cái quyết định này, mình tách bạch được nhiều những khó chịu mình hứng từ những nguồn khác,
để không đổ nó lên đầu những người cạnh mình – những người không đáng bị đổ.

Mình thì có một ưu điểm – nhìn mọi thứ khá rõ ràng rành mạch.
Thấy ưu thấy khuyết, cái gì là quan trọng, cái gì bắt buộc phải thay đổi cho cuộc sống chung, cái gì chấp nhận được.
Khi đã đặt sự yên ấm của gia đình lên đầu, thì mình sẽ bỏ được cái tôi xuống trong nhiều trường hợp.

Tất cả những điều trên đúng vào những lúc mình bình tĩnh,
chứ còn chủ thớt này, nói chung sáng nắng chiều mưa giữa trưa có mây mù rải rác heheh.
Cãi nhau vừa phải không hiếm, to tiếng cũng có, dù hãn hữu hơn. Nhưng thưa dần với thời gian.
Sống với bạn cùng nhà tới tận bây giờ phần nhiều là cũng nhờ tính điềm đạm của bạn ấy,
và nhiều may mắn nữa.

Đến một thời điểm, không chỉ là bạn cùng nhà, mà có gì đó tri kỷ,
cùng vận động tới một không gian ngày càng thanh thoát tự do.
Nơi người ta làm vì tự nguyện, vì muốn, không hẳn chỉ vì nghĩa vụ.
Điệu valse vẫn tiếp tục.
Chúng ta đều xứng đáng, nhỉ.

Điệu nhảy Valse (1)

từ lâu mình đã nhận thấy, cuộc sống chung cùng ai đó, vợ chồng, con cái, mà không biến nó thành một qúa trình gì đó vui vẻ, thì thật phí.
Giống hệt 1 tuần có 5 ngày đi làm, mà cứ đi làm là thở dài “lại phải đi làm”, thì cuộc đời còn lại mấy nả vui.

Lại nói đến chuyện dạy con. Mình cũng lấn cấn với cái từ “dạy” này từ lâu rồi.
Nếu thay bằng chữ “cùng sống” có lẽ hay hơn nhỉ.
Trong quá trình sống với con cái, nhất là trong vài năm cuối, khi các bạn đã có một cái ngã rõ ràng và càng ngày càng lớn, thì chữ “cùng sống” ngày càng có vẻ hợp lý hơn.

Cuộc sống của mình có vài trường học lớn, trường học cuối cùng mới thêm vào mấy năm gần đây.
Môi trường làm việc – tương tác với đồng nghiệp
Môi trường gia đình – tương tác với chồng.
Môi trường gia đình – Tương tác với con cái
Và gần đây là tương tác với bố mẹ ở VN

Môi trường làm việc là trường học nghiêm, professional, đồng thời cũng dễ nhất.
Vì mình buộc phải thay đổi mình, không ỉ i , chả đổ lỗi cho ai được.
Nhớ cách đây 7,8 năm, team đã phản ứng khá rõ ràng với cách tương tác và cách nói của mình.
Mình làm công việc gần như là coordinator, như đầu mối tương tác với nhiều nơi, nhiều người, chứ không phải sếp siếc to tát gì.

Họ không phê phán, nhưng nhìn cách họ nhìn mình, nhìn kiểu im lặng hoang mang không hợp tác của họ,
mình biết có gì đó không ổn trong giọng nói, cách nói của mình.

Sau đó mình lùi lại một bước, chủ yếu để các bạn bàn bạc tự đánh giá cái đã làm và đưa ra bước tiếp theo,
còn mình chỉ cung cấp mọi thứ để các bạn có một cái khung, một bức ảnh toàn diện.
Và nhắc nhở về những point cần bàn, cần nghĩ tới.
Lật đi lật lại các items cho đến lúc cả team cùng hiểu kỹ.
Giọng nói luôn để ở mức bình thản, không coi cái gì là dễ, cái gì là khó.
Chỉ là items. Làm được cũng ok, mà không làm được cũng ok.
Bình thản ghi cmt bên cạnh, như ghi trời đang nắng hay đang mưa, không cảm xúc.
Chỉ bày tỏ cảm xúc khi ghi nhận ai làm việc gì đúng lúc, tốt.

Cũng mất hơn năm cho cái sự học này, mỗi lần mỗi nhuần nhuyễn lên.
Các bạn trong team cũng rất supportive, họ lập tức quên đi một cái giọng dominant để chấp nhận một giọng nói hiền hoà biết điều hơn.
Sau đó mọi sự trôi chảy, sự kháng cự không còn, chỉ còn một không gian tương tác nhịp nhàng bình dị.
Không ai phải lên gân, ai cũng tập trung làm việc của mình, đúng tempo của mình.

Để đạt đến sự nhịp nhàng này, mình chỉ là một mắt xích, còn nhiều mắt xích khác, và các managers cũng là những mắt xích không thể thiếu.
Mình còn nhớ, có một moment, mình đưa ra một quyết định “từ giờ mình sẽ làm thế này thế này”.
Một quyết định nơi chữ “tôi” khá nhỏ, và chữ “team” chiếm gần hết chỗ.
Khi đã có một quyết định rõ ràng, cứ theo thôi, một khi nó còn đem lại kết quả tốt.

(còn nữa)

Tình yêu

thời thơ ấu của mỗi người sẽ tạo ra định nghĩa “thế nào là tình yêu” đối với họ.
Mình lớn lên với sự chăm sóc kỹ càng của mẹ.
Mẹ mình thuộc về nhóm phụ nữ “đắm đuối vì con”, quên mình để làm mọi thứ cho con, theo cách mà bà nghĩ là đúng.

Thời nay người ta sẽ nói cách dạy dỗ đó sẽ tạo nên những đứa con vô ơn.
Mình thấy đúng trong hoàn cảnh của mình.
“Vô ơn” không phải vì mình tồi hơn người khác, mà vô ơn vì không có hoàn cảnh để học biết ơn.
Một người luôn nhận, không có hoàn cảnh để cho, họ có thói quen “vô ơn”.
Phải “nhận”, lại nhận quá nhiều, nhận cả những thứ không thích, giống hệt chưa đói đã phải ăn,
và đã no rồi mà vẫn bị bắt phải ăn nữa heheh.
Thay vì biết ơn, người “phải ăn” sẽ trách móc.
Thế là trong đầu mình có một định nghĩa “yêu là phải cho người kia không gian”.

Mẹ mình lại ngược lại hoàn toàn.
Bà mất mẹ khi còn rất nhỏ, mới 3 tuổi.
Gia đình quá đông, bố công tác ở xa.
Vậy là cô bé nhỏ xíu cứ tha thẩn, vớ đâu ăn đấy, tiện đâu ngủ đấy.
Có lẽ cái mong muốn mãnh liệt được bữa ăn ấm áp, được ai đó chăm sóc, in hằn trong trái tim cô bé ấy.
Và đó là định nghĩa tình yêu của bà – chăm sóc, cho ăn.
Bà đã yêu người trong gia đình đúng như vậy.
Bà sẽ quay quắt đau khổ khi có ai đó chỉ trích bà thiếu tình yêu.
Hoặc khi có ai đó giữ khoảng cách, khi họ cần không gian.

Và 2 người phụ nữ hơi thái quá này lại sản sinh ra một phụ nữ thứ 3 – cô con gái yêu có tên là Tủm heheh.
Mẹ cho cô không gian nhiều quá, thích ăn gì thì tự nấu, thích mặc gì thì tự mua. Cần gì thì nói ra, mẹ hạn chế đoán ý.
Nên đâu đó có thể cô cảm thấy thiếu hụt hay xa cách.
Chữ tình yêu của cô giờ đây là “Chăm chỗ đáng chăm, thả chỗ đáng thả” hahah.

Cô quan tâm quan sát mẹ, thâm tâm muốn mẹ luôn vui, mẹ luôn hài lòng với mình.
Chỉ cần mẹ có gì đó có vẻ không hài lòng, cô sẽ cảm thấy như mình có lỗi.
Một lời vô tình nào đó của mẹ có thể làm cô rất đau, vì cô nghĩ mình chưa yêu mẹ đủ nên mẹ mới nghĩ vậy, hic.
Mọi thứ ok chị. Mẹ vẫn là mẹ, chị vẫn là chị.
Mẹ hài lòng hay không, đều bình thường, ổn, phần lớn do thế giới tinh thần của mẹ, không hề liên quan đến chị.
Thương cái “quá nhạy cảm” của cô con gái.
Cô tự chất lên mình quá nhiều trách nhiệm, như mọi đứa con đầu.
Chính qua chị Tủm mà mình rất thương hội con đầu, nhất là khi đứa con đầu là con gái.

Cuộc sống nhịp nhàng, nhỉ.
Chả ai có lỗi, chả ai hoàn thiện,
tất cả chúng ta như những làn sóng, kiếp sống này xuất hiện cạnh nhau,
cầm tay nhau dập dềnh lên xuống trên bề mặt đại dương.

Lúc nãy vừa ra vườn hái vài ngọn ngải cứu vào cho chị xào với trứng ăn cho đỡ đau bụng.
Mẹ làm chỉ để show cái tình yêu của mẹ theo cách chị hiểu được heheh.
Với lại, có động lực ra vườn rà rẫm sờ tay vào đám lá cây, cũng thích.

Tình yêu

thời thơ ấu của mỗi người sẽ tạo ra định nghĩa “thế nào là tình yêu” đối với họ.
Mình lớn lên với sự chăm sóc kỹ càng của mẹ.
Mẹ mình thuộc về nhóm phụ nữ “đắm đuối vì con”, quên mình để làm mọi thứ cho con, theo cách mà bà nghĩ là đúng.

Thời nay người ta sẽ nói cách dạy dỗ đó sẽ tạo nên những đứa con vô ơn.
Mình thấy đúng trong hoàn cảnh của mình.
“Vô ơn” không phải vì mình tồi hơn người khác, mà vô ơn vì không có hoàn cảnh để học biết ơn.
Một người luôn nhận, không có hoàn cảnh để cho, họ có thói quen “vô ơn”.
Phải “nhận”, lại nhận quá nhiều, nhận cả những thứ không thích, giống hệt chưa đói đã phải ăn,
và đã no rồi mà vẫn bị bắt phải ăn nữa heheh.
Thay vì biết ơn, người “phải ăn” sẽ trách móc.
Thế là trong đầu mình có một định nghĩa “yêu là phải cho người kia không gian”.

Mẹ mình lại ngược lại hoàn toàn.
Bà mất mẹ khi còn rất nhỏ, mới 3 tuổi.
Gia đình quá đông, bố công tác ở xa.
Vậy là cô bé 3 tuổi cứ tha thẩn, vớ đâu ăn đấy, tiện đâu ngủ đấy.
Có lẽ cái mong muốn mãnh liệt được bữa ăn ấm áp, được ai đó chăm sóc, in hằn trong trái tim cô bé ấy.
Và đó là định nghĩa tình yêu của bà – chăm sóc, cho ăn.
Bà đã yêu người trong gia đình đúng như vậy.
Bà sẽ quay quắt đau khổ khi có ai đó chỉ trích bà thiếu tình yêu.
Hoặc khi có ai đó giữ khoảng cách, khi họ cần không gian.

Và 2 người phụ nữ hơi thái quá này lại sản sinh ra một phụ nữ thứ 3 – cô con gái yêu có tên là Tủm heheh.
Mẹ cho cô không gian nhiều quá, thích ăn gì thì tự nấu, thích mặc gì thì tự mua.
Nên đâu đó có thể cô cảm thấy thiếu hụt hay xa cách.
Chữ tình yêu của cô giờ đây là “Chăm chỗ đáng chăm, thả chỗ đáng thả” hahah.

Cô quan tâm quan sát mẹ, thâm tâm muốn mẹ luôn vui, mẹ luôn hài lòng với mình.
Chỉ cần mẹ có gì đó có vẻ không hài lòng, cô sẽ cảm thấy như mình có lỗi.
Một lời vô tình nào đó của mẹ có thể làm cô rất đau, vì cô nghĩ mình chưa yêu mẹ đủ nên mẹ mới nghĩ vậy, hic.
Mọi thứ ok chị. Mẹ vẫn là mẹ, chị vẫn là chị.
Mẹ hài lòng hay không, đều bình thường, ổn, phần lớn do thế giới tinh thần của mẹ, không hề liên quan đến chị.
Thương cái “quá nhạy cảm” của cô con gái.
Cô tự chất lên mình quá nhiều trách nhiệm, như mọi đứa con đầu.
Chính qua chị Tủm mà mình rất thương hội con đầu, nhất là khi đứa con đầu là con gái.

Cuộc sống nhịp nhàng, nhỉ.
Chả ai có lỗi, chả ai hoàn thiện,
tất cả chúng ta như những làn sóng, kiếp sống này xuất hiện cạnh nhau,
cầm tay nhau dập dềnh lên xuống trên bề mặt đại dương.

Lúc nãy vừa ra vườn hái vài ngọn ngải cứu vào cho chị xào với trứng ăn cho đỡ đau bụng.
Mẹ làm chỉ để show cái tình yêu của mẹ theo cách chị hiểu được heheh.

“Pain body” của phụ nữ

Chị hôm qua đi chơi về,mệt rũ, đau bụng.

Chị đi cắm trại với các bạn từ thứ 6.
Vậy là hôm chị căng với mẹ đúng vào hôm tâm lý chị bất ổn.
Mẹ cũng hơi sững sờ với sự phản ứng của chị, mẹ không thấy mẹ nói gì quá quắt.
Ừ thì mẹ vẫn củ chuối như mọi khi, nhưng khi chị ổn thì chị sẽ bỏ qua không ầm ỹ lên.

Phụ nữ có nhiều cái khổ hơn đàn ông.
Mỗi tháng có vài ngày mệt mỏi trong người, tâm lý không ổn.

Eckhart Tolle có nói cả một chương về chuyện này trong quyển sách “Trái đất mới” của ông ấy,mình không hiểu ông ấy nghĩ ra, hay ông ấy biết hihi. Thế đấy, tính đa nghi vốn ăn vào máu rồi.

“Nghĩ ra” (thinking) khác, mà “biết” (knowing) khác.
Chẳng hạn ông ấy có mô tả, khi sự đại ngộ xảy ra, bỗng mọi thứ xung quanh ông ấy lung linh,Thế giới đồ đạc xung quanh vẫn vậy, nhưng lại hoàn toàn khác, sống động và mới tinh khôi,làm ông ấy xúc động không thể nói ra lời, xúc động và hàm ơn sâu sắc mọi thứ mọi cái.
Chỉ còn say sưa thả mình trong cái năng lượng lung linh đó.
Ông ấy “biết” ! Còn chúng ta đọc thì trong đầu chúng ta có một hình ảnh nào đó – chúng ta “nghĩ ra” !

E.T. có nói về “pain body” của tất cả phụ nữ.
Nó được hình hành, phát triển phình to ra qua hàng trăm hàng nghìn năm.
Cuộc sống trên hành tinh này từ xa xưa có nhiều cái khổ,nhưng phụ nữ khổ hơn, và pain body của phụ nữ vì vậy có những đặc trưng riêng.
Nó lớn, đậm đặc, chi phối mọi cuộc sống của phụ nữ trên cả quả địa cầu này.
Chúng ta, phụ nữ, chia sẻ với nhau, cảm nhận cùng nhau cái pain body đó.
Và chuyện đau bụng hàng tháng, cũng liên quan đến cái “pain body” này.
Ở vài người nó đơn giản, vài người khác khá mệt mỏi.
Có người “chỉ” mệt 1,2 hôm, có người lên tới 7, 8 hôm, thậm chí có người nửa tháng.
Hỏi họ còn lại mấy phần thời gian thấy thoải mái.

Ông ấy đưa ra một phương pháp,khi thấy tâm lý mình bắt đầu bứt rứt bất ổn, phải quan sát tâm lý của mình thật miên miên.
Sự quan sát này tạo ra một khoảng cách làm sao cho cái khó chịu, cái đau nó không thể nắm quyền kiểm soát, dìm mình xuống.
Qua đó, không những mình giải toả được nỗi đau của riêng mình,mà còn góp phần giải toả nỗi đau chung của phụ nữ.

Khó nhỉ, cái quan sát miên miên ấy.
Thế mà thật sự có những người, họ tình nguyện nhận cái vị trí đó, không chỉ giải toả nỗi đau của riêng mình, của gia đình mình, mà còn để giải toả cả nỗi đau chung.
Chính là “tình yêu” đó, nhỉ.