Hoa trắng

Giờ ăn trưa, đi lang thang cùng một cô bạn, tậu được vài cái ảnh. Chụp tới chụp lui, nhìn thấy cậu đồng nghiệp ngồi cạnh cũng đang hí hoáy chụp bằng handy ở góc bên cạnh. Heheh…

Bây giờ thật sự là mùa xuân. Nắng, ấm, chim hót khắp nơi. Vào những lúc thế này rất khó viết, vì mọi thứ trượt khỏi đầu hết, ngoài ý muốn được ngồi ngoài nắng hơ mặt mốc.

Quanh chỗ bọn tôi làm người ta trồng rất nhiều hoa đại trắng (magnolie). Loại hoa này nở khá sớm, nhưng cũng nhanh tàn. Chỉ sau 2,3 tuần là hoa sẽ rụng hết, thay vào là lá xanh.

Đầu xuân hoa vàng và hoa trắng nở nhiều. Ai mà thích hoa mai trắng ở nhà, sang đây chắc sẽ rất thích hoa mận dại màu trắng.

Hoa trắng nhỏ, tinh khiết, cành mảnh mai. Những loại hoa nhỏ không để người ta thấy nó héo, cánh hoa sẽ rơi lả tả trắng mặt đất, khi đến lúc chúng cần rơi.

Ép học

Tuần sau anh Tí sẽ có một loạt bài kiểm tra. Bố giúp anh mảnh toán, còn mẹ phụ trách phần ngôn ngữ, tiếng.

Phải công nhận bố làm rất tốt phần việc của mình, còn mẹ hơi oh là la.

Anh không khá và không thích ngôn ngữ lắm. Vậy nên mục đích anh đặt ra rất là lùn. Miễn là vẫn có thằng trong lớp thấp điểm hơn anh (mà thường là cậu bạn khá thân ở gần nhà), là anh rung đùi hài lòng.

Mỗi lần hô hào ôn, là anh trì hoãn. Cái sự không hào hứng của anh làm mẹ anh thấy áy náy, ép anh học cứ như là ép dầu ép mỡ vậy

Hôm nay hai mẹ con bê sách ra ngồi ngoài vườn, vừa phơi da ủng vừa ôn phần ngữ pháp tiếng Pháp.

Trời tuy nắng nhưng vẫn chưa ấm hẳn, mẹ loay hoay quấn chăn kín chân, rồi bảo anh giải thích các quy tắc ngữ pháp. Chỗ nào anh hiểu rõ là biết ngay, giải thích rất cặn kẽ, còn chỗ nào anh không rõ, thì mồm anh liến thoắng, tay anh giở sách nhoay nhoáy.

Mẹ phải dướn tai căng mắt, hỏi lại những chỗ anh qua quít. Anh giải thích lung tung. Hỏi lại nữa, anh gí mặt anh vào mặt mẹ, gào lên „mẹ…sao nói mãi mẹ không hiểu…“.

Thấy mẹ có vẻ ngu lâu, anh đành đọc lại, nhăn mày nhíu trán. Lúc sau anh ồ lên, quay sang mẹ hỏi „mẹ vẫn chưa hiểu à ?“.

Ừ, chả hiểu gì“. Anh cười ngoác cái mồm cá ngão, xoay mông sửa lại dáng ngồi, rồi lên giọng giải thích như đang giải thích cho một đứa lên 5, rất chu đáo, tỉ mỉ quá mức.

Heheh, hôm nay đọc qua phần ngữ pháp được một lượt. Còn bao nhiêu phần trăm sót lại trong cái đầu của anh ấy cho đến khi kiểm tra, có trời biết.

Garching 1

Đây là một trong những ngôi nhà khá đặc biệt ở Garching.
Về độ to, nó rộng và cao hơn chút những ngôi nhà 3 tầng bình thường.
Theo như chồng tôi được nghe, thì trước đây nó là nhà để cỏ. Ông chủ xin được đem về xây lại thành nhà ở.

Chúng tôi đã có dịp được vào trong. Vì đang để tâm đến việc khác, nên tôi không để ý lắm, và giờ chỉ còn nhớ loáng thoáng không gian trong đó.
Thoáng và sáng, cây cối được bố trí hợp lý làm người ta có cảm giác đi vào một khu vườn xanh mát. Cầu thang tròn rộng rãi bằng gỗ nằm gần giữa trung tâm dẫn lên các phòng phía trên.
Ông chủ là người đóng đồ gỗ, đóng bàn ghế, nên ông ấy tự thiết kế và xây toàn bộ phần gỗ của bên trong ngôi nhà. Nhiều nét mềm mại tạo cảm giác ấm cúng.

Hồi đó tôi chưa nghĩ nhiều đến chất lượng sống, chỉ nghĩ đến làm sao có chỗ đủ rộng cho cả nhà, nên chưa đánh giá được không gian đó.
Giờ đây mỗi lần đi ngang qua ngôi nhà, nó cách không xa nhà tôi lắm, nhất là những lúc nhìn thấy ánh đèn bên trong, lại thấy có một cảm giác đặc biệt, như đang xem phim về một thế giới khác vậy.
Đối với tôi, nó thật sự là một tác phẩm.

Ông chủ giờ đã là multi triệu phú, xưởng đóng gỗ thì vẫn ở cạnh nhà nhưng không biết ông ấy còn làm việc liên quan đến nó nữa không.

 

Giàu nghèo

Nhân vài câu nói chuyện với một bạn trên FB, lại có hứng viết đôi dòng về cái sự giàu và nghèo, sự giúp đỡ hay từ thiện.

Có một kiểu nhìn gì đó đã thấm vào máu tôi, thành ra ý nghĩ cứ tự nhiên thế, rồi đường đi nước bước cứ tự nhiên thế.

Người tôi nghĩ đáng thương nhất trong thiên hạ, lại là những người giàu có nhiều của, nhưng khuôn mặt lại không có nét sang quý nào, trông không còn nhiều nét giống người. Nhất là thần sắc, không có thần thái an nhiên.

Tôi có cảm giác họ đang hưởng nốt cái phúc đức cạn kiệt cuối cùng của họ để sang một thế giới khác.

Phúc đức có nhiều mức, tôi nghĩ phúc đức ở mức vật chất, đủ ăn đủ mặc, là thứ phúc đức mức thấp.

Tuổi thọ, sức khỏe, con cháu đề huề, gia đình hòa thuận, có lẽ là phúc đức ở mức cao hơn. Cuộc sống sẽ tùy thuộc mong muốn của từng người, nếu rất muốn có vật chất, quyền lực,… có lẽ họ sẽ có, nhưng phần kia sẽ giảm xuống tương đương.

Ở thời đại vật chất dư thừa, vật chất đang trở thành gánh nặng cho rất nhiều người hiện nay, những người đã có đủ, nên cẩn thận với mong muốn có thêm vật chất.

Có một tâm hồn an nhiên, tĩnh tại sống cõi đời, tĩnh tại đi vào cõi chết, tôi nghĩ đó là phúc đức mức cao hơn nữa. Những người đạt mức này, chắc họ không còn lăn tăn với những đám vật chất quyền lực nêu trên, có cũng ok, mà không có cũng ok.

Trên nữa không dám bàn, heheh.

Nhìn các hoạt động từ thiện, mình không tán ra cũng không tán vào. Tùy từng trường hợp lại khác nhau. Có những lúc nên giúp người ta một chút, vừa phải để họ có thể đứng dậy, nhưng có những lúc nên để người trong cuộc tự vận động, là điều tốt cho họ. Thậm chí tổ chức để họ giúp đỡ lẫn nhau, có lẽ cũng rất hay trong nhiều trường hợp.

Nếu vô tư, không ham làm phúc quá, đầu óc sẽ tĩnh, sẽ biết chỗ nào cần giúp, giúp đến đâu, giúp như thế nào. Và làm được thì làm, không được cũng chẳng sao. Mặt khác, “nhìn tưởng là vậy mà hóa ra không phải vậy”, chưa biết ở đây ai mới thực sự là người cần giúp? người giàu hay người nghèo?

Ba hoa tí. Dù sao thì mình vẫn rất quý trọng những người có tấm lòng muốn giúp đỡ người khác, so với họ mình còn kém đôi bề.

47 tuổi

Thứ bảy, trời đẹp và nắng.

Ở khu nhà của chúng tôi, có khoảng 16, 17 ngôi nhà, thì đã hơn chục nhà có trồng cây tre hoặc trúc.

Có loại tre bụi thấp, có bụi cao hơn chút, có loại trúc xanh, có loại trúc vàng.

Bụi trúc dưới ánh nắng sớm, lá lao xao lấp lánh, tạo cảm giác yên bình. Bạn chồng hôm nay tròn 47 tuổi.

Sáng thấy có nắng, lui cui ra vườn dọn cỏ, một công đôi ba việc. Vừa phơi nắng, vừa dọn cỏ, vừa ngắm nghía cây, vừa ngẫm sự đời. Bạn chồng cũng ra dọn cùng. Mấy nhà hàng xóm cũng lục tục ra, chào hỏi nhau hai ba câu, rồi ai làm việc nhà nấy.

Nghĩ miên man đến cái gọi là làm việc. Việc thì có lẽ chỉ vậy, nhưng khác nhau là tâm thế khi làm. Có nhiều nhà có vườn, chủ không chăm sóc vườn mà thuê người làm. Cũng giống như nhiều người đẻ con, nhưng không tự chăm con mà thuê người giúp việc làm việc đó.

Người sở hữu vườn và đẻ con không biết cảm giác chăm cây, chăm con. Còn người làm thuê cũng không thực sự enjoy được công việc đó, vì họ làm với tư cách làm thuê, một cách miễn cưỡng, để kiếm tiền. Có cái gì đó phí phạm ở đây.

Mình nghĩ chỉ cần một thay đổi tí ti trong cách nhìn : người chủ tôn trọng người làm thuê, người làm thuê biết tôn trọng và enjoy công việc của mình, thì không còn phí phạm gì cả.

Phơi mặt mốc và tự thưởng tách cà phê.