Đầu óc thấy lung bung quá. Ngồi viết một tí vậy.
Một sự mình thấy rất đơn giản, mà sao càng họp càng thấy phức tạp.
Đến nỗi mình cảm thấy mình bị ức chế, cảm thấy ai đó độc thoại một mình để tự thoát ra khỏi cái đống bùng nhùng anh ta tự tạo ra.
Mà hay là, với quỹ thời gian 100, bạn ấy dành phần lớn để suy tư về những thứ rất đơn giản đó.
Chẳng hạn thay vì gọi một cái gì đó là “Changed at Date”, thì phải gọi “Updated at Date”, vì sao.
Những cái đúng là cần để tâm chút, nhưng không đến nỗi bổ cả đầu ra như thế, và không cần những 3 cuộc họp với những người khác nhau, và sẽ còn 2 cuộc họp tiếp. Cuộc họp mà phần lớn thời gian dành để bàn mấy thứ lều phều trên bề mặt.
Những thứ lều phều vì quá dễ hiểu, nên ai cũng đưa ra ý kiến riêng được.
Kiểu giống cả lũ chụm đầu lại bàn tới bàn lui nên chọn cái nắm tay tròn hay hình lục giác vậy.
Còn những thứ thật sự cần sự suy tư, để làm một cái nền thật vững cho toàn bộ toà nhà, thì lại bị bỏ sang một bên, luôn không có thời gian để đụng tới.
Hehe, chúng ta thực ra toàn sống giống hệt như vậy, nhỉ.
Tránh những thứ rất cần suy tư cho ra nhẽ, và mất quá nhiều thời gian nghĩ và tranh luận về những thứ lều phều.
Nhưng hiện tượng này xảy ra ngày càng nhiều.
Và cách duy nhất ta có thể làm là giữ tâm mình tĩnh, chờ mọi sự lại rục rịch đi tiếp.
Nhưng suy cho cùng, cái gì ta cần suy tư trong công việc và trong cuộc sống?
Khó đó, cần một sự tỉnh táo nhất định, và cần sự hiểu biết đủ sâu, đủ rõ ràng về bản thân và hoàn cảnh xung quanh.