Sếp đi công tác, viết thư về nhờ mình qua tâm để mắt đến việc này việc nọ, Thêm một câu rằng mọi người (chỗ sếp đang công tác) gửi lời khen ngợi.
Heheh, nhớ lại cái post mình viết buổi sáng, Những gì mình làm vẫn quay lại với mình, somehow. Khi có ai cần sự giúp đỡ, mình thường cố giúp nếu có thể, Bao nhiêu hiểu biết là tuôn ra hết, tất nhiên dưới hình thức đơn giản dễ hiểu hơn, kể cả khi người ta hỏi hay không. Chỉ vì muốn họ tiết kiệm được thời gian của họ, và để họ làm việc của họ nhanh nhất. Mình luôn cảm nhận được niềm vui khi người hỏi nhận được câu trả lời họ cần.
Mình nhận thấy có sự thay đổi nào đó, Trước kia mình nhận lại rất nhanh hậu quả xấu từ những ý nghĩ xấu. Kiểu khi có ý nghĩ lướt trong đầu “chết cha rồi, mình lại nghĩ bậy rồi”, Là nhận được ngay một cái gì đó khiến mình biết mình đã nghĩ bậy.
Lấy ví dụ sự việc hôm nay, đã “tường trình” trong post trước. Khi nghĩ như vậy, bình thường ra mình sẽ nhận được một hành động nào đó không tử tế lắm từ F., Nhưng chuyện đó đã không xảy ra, Cậu ấy vẫn rất tử tế và không hề làm gì khiến mình chột dạ.
Thậm chí ngược lại.
Nói khách quan ra, mình vẫn đôi lúc giận dữ khi bị làm phiền, Bị hỏi han nhiều quá. Nhất là khi trong tình trạng hơi quá tải. Có lẽ mình sẽ vẫn làm như đã làm, Tức đưa chỉ dẫn để mọi người tự tìm câu trả lời. Nhưng nên với một tâm thế bình thản và nhiều thiện ý hơn.
Chúng ta thường suy nghĩ và hành động theo 2 modus, Hoặc ca cẩm, kiểu vẫn vừa để dòng chảy lôi mình đi, vừa chống lại nó. Ta ca cẩm. Dù trong tâm, hay ra lời thì vẫn là ca cẩm.
Hoặc chủ động lựa và
làm những việc phù hợp trong từng thời điểm. Quan trọng ở đây là không làm mình
bị stress.
Cuộc sống luôn bày ra những tình huống để ta luyện khả năng này. Những tình huống bất như ý. Chẳng hạn mình muốn tập trung làm cho xong một việc. Nhưng rất lắm việc nho nhỏ nảy nòi từ mấy việc cũ của mình.
Việc đã chuyển cho người khác, người đó (F.) không chịu làm vì nó “không phải là trách nhiệm của tôi”. Mới thấy, mình đã luôn làm quá cái trách nhiệm của mình. Đôi khi cả những việc đơn giản, việc của một thư ký mẫn cán. Chỉ để mọi việc chạy. Mọi người thấy việc chạy gọn gàng thì thấy dễ chịu. Còn ai làm nó thì tuyệt nhiên không ai quan tâm.
Giờ, mình được lựa chọn giữa việc tiếp tục làm những việc lơ lửng giữa trời như vậy. Hoặc làm ngơ, vì nó thật sự không liên quan chút nào đến trách nhiệm của mình hiện giờ. Thời gian của mình có hạn, làm cái này sẽ còn ít thời gian và tâm trí làm cái kia.
Sáng nay đã định làm ngơ. Rồi thấy tâm không yên, vì biết cả hội sẽ lại làm tung mọi thứ lên, lại họp hành, lại email bay lả tả khắp nơi với một list khoảng 20 chục người trên đó, trong đó khoảng 2 big managers. Bèn kêu ầm lên “tao thấy tâm tao nó không yên”. Hai cậu xúm lại, trong đó có cậu F.
Mình đến bên bàn cậu ấy, nói ra nói vào, kể lể chỉ trỏ, Bảo đảm rằng công việc rất đơn giản, không phải làm gì liên quan tới kỹ thuật. Cậu ấy cuối cùng nhận sẽ làm, Sau khi nói to cho cả phòng nghe “để tâm Minh-Ha nó yên”, heheh.
Mình biết rồi cậu ấy lại báo cáo việc đó kinh lắm, chữ to chữ đậm khắp nơi. Một công việc quan trọng cho một Manager chân chính, heheh.
Phải có một niềm tin vững vàng nằm lòng, rằng mọi thứ đều công bằng, Làm gì hưởng nấy, Người ta mới có thể giữ tâm hoàn toàn bất động trong một số hoàn cảnh.
Mình còn u mê lắm. Nói cách khác, cái u mê còn hiện diện mạnh mẽ ở mình lắm. Nên cái sự so đo thiệt hơn vẫn hiện diện đó đây. Nên mới có cái post này, heheh.
Mình không phải người giỏi nấu nướng. Thích vừa phải, không say mê. Không phải không thích bày vẽ. Có thích, nhưng nó chỉ nằm ở ưu tiên số 8,9 gì đó. Với quỹ thời gian có hạn như hiện nay, ít khi ưu tiên này được chiếu cố tới.
Với mình nấu nướng chỉ là một phần trong toàn bộ quá trình chuẩn bị và nấu một bữa ăn. Hơi hơi giống một project. Có khâu chuẩn bị, khâu thực hành, khâu ăn và khâu thu dọn. Cả 4 khâu đều quan trọng như nhau đối với mình.
Trong project đó, sức
người và thời gian là 2 yếu tố constant cần sử dụng
thật hợp lý.
Để đạt tới mục tiêu cuối cùng: Bữa ăn no, ngon Bữa ăn vui Bữa ăn vừa tiền Người ăn và người làm đều vui Giảm thiểu stress cho gia đình khổ chủ.
Mình thường vận dụng
đầu khá ráo riết để đạt tới bữa ăn như vậy khi
mời đông mọi người đến nhà. Biết là sức mình có
hạn, mình dễ mệt, sẽ dễ mất vui, nên cứ phải chia
ra làm từ từ, đan xen giữa nghỉ ngơi và làm.
Cũng biết mình cầu
toàn, muốn khi khách đến là khách phải thấy một không
khí lễ hội nào đó, ít ra là có trang hoàng gọn gàng
(dịp tết, dịp SN), thấy chủ nhà vui vẻ thong dong, nên
sau này đảo lộn thứ tự chuẩn bị.
Để lên trên đầu
khâu chuẩn bị nhà cửa gọn gàng, dọn chỗ treo quần
áo, chuẩn bị dép đi trong nhà.
Tiếp đến trang trí
góc này góc kia nếu cần. Rồi bàn trải chỉn chu, chuẩn
bị góc đồ uống, cốc, nước để sẵn để khách có
thể tự phục vụ. Hoa quả cũng để sẵn, để ai thích
ăn thì tự lấy.
Xong đoạn này rồi
thì bắt đầu tập trung chuẩn bị đồ nấu. Cũng theo
tin thần tương tự, làm sao để nhà luôn trong trạng thái
gọn gàng, có thể đón khách bất cứ lúc nào.
Khi đi chơi nhà ai mình
không thích bước vào một cái nhà lộn xộn, chủ nhà
thì rối rít nấu nướng, không đầu óc đâu mà tiếp
khách. Mình không nghĩ người nấu thấy vui vẻ.
Khách VN thường sẵn
sàng vào bếp, nên có thể để ra một số việc có thể
làm cuối buổi để họ làm, chẳng hạn rửa rau thơm,
cắt rau ra đĩa, … Nếu chuẩn bị tư tưởng cẩn thận,
có thể sử dụng thời gian và sự giúp đỡ của họ rất
tốt, đúng lúc đúng chỗ.
Nghe thấy vui nhỉ, nấu
nướng đi ăn mà như đi xung trận. Nhưng mình thích thế.
Mình chán ngấy cảm giác chạy theo, trôi theo rồi. Bầy
ra ăn mời mọi người không khó, khó là bầy ra rôm rả
mà ai cũng vui, mình và gia đình mình cũng phải vui. Tuổi
này không thích ngồi không hưởng thụ, Cái vui thụ hưởng
sức lao động của người khác nó hời hợt sao đó. Rất
thích tự làm tự hưởng, nhưng muốn vậy cái sự „làm“
nó phải nhẹ nhõm, vừa sức, đẹp đẽ, vui. Càng ít
stress, càng vui.
Phét lác tí. Đó là
phác đồ lý tưởng, là cái mình hướng tới. Còn có làm
được không phụ thuộc vào một số yếu tố khác. Giờ
thì cả bạn chồng lẫn hai bạn trẻ đều đã quen và
biết mẹ muốn gì khi nhờ này nhờ kia, nên mọi người
làm rất nhanh, chính xác và gọn.
Mẹ đứng trong bếp
nhìn nhà cửa gọn gàng, bàn ghế sẵn sàng đẹp đẽ,
thấy vui cả thời gian đứng bếp, dù vẫn nhiều việc
cần làm. Khách đến mình có thể ra nói chuyện hỏi han,
thay vì lại cong đít lên đi tìm cốc, tìm nước, xếp
ghế.
Hôm qua thử làm bánh gạo của Nhật chị Tủm thích ăn. Nó có tên, nhưng mình không nhớ. Không nghĩ là nó dễ làm như vậy. Khâu đảo bột là khâu có vẻ khó nhất trong cả quá trình. Nếu chia ra hai ngày, ngày làm nhân, ngày làm bánh, mình nghĩ hoàn toàn ok, no stress.
Bột gạo nếp. 1
gói (400 g) được 2 đĩa bánh to.
Đậu xanh (nửa
hạt) để làm nhân. Nên làm hôm trước để hôm sau chỉ
cần làm bánh.
Vừng, bột cùi
dừa để bọc ngoài bánh.
Cho bột vào bát to, bỏ
ra ngoài vài thìa to để lỡ lúc bột nhão quá, và để
đỡ dính tay. Đoạn này hôm nay mình quên nên phải lấy
bột gạo cho đỡ dính tay.
Cho thìa đường khuấy
đều, rồi cho nước sôi vào từ từ. Trộn lên, nắn
thấy không dính tay là ok.
Cho ra thớt to, cuộn lại cắt từng miếng nhỏ vừa một miếng bánh. Rắc chút bột lên trên. Lấy khăn lau bát đậy bát lại cho miếng bột đỡ khô. Ở đây có thể để bột đó, nghỉ tay làm việc khác hoặc đơn giản ngồi chơi, lướt phây, heheh.
Nặn bánh. Lúc này chuẩn bị ngồi cẩn thận vì sẽ phải ngồi lâu. Miếng bột lăn tròn, để lên đĩa hoặc thớt ấn mỏng đều. Ấn trên thớt dễ thấy miếng bánh đẹp, thấy vui. Hôm nay được bạn chồng giúp. Mình không biết bạn ấy có thích không, chứ nếu là chị Tủm, chị ấy sẽ rất thích. Giống trẻ con chơi nặn đất sét thôi.
Để nồi nấu, nước cao 2/3 nồi. Nước sôi cho bánh vào, đun tiếp đến lúc bánh nổi lên. Vớt ra đĩa để se se lại. Lăn với bột cùi dừa hoặc vừng hoặc bột Masha.
Nếu thích rán thì
chắc cũng được. Mình chưa thử. Chắc phải cho thêm
chút bột khoai tây cho đỡ nổ.
Vừa gội đầu xong. Mình giờ có thói quen cứ gội đầu xong là ngồi vào máy tính viết. Chờ cho tóc ráo nước chút.
Không hiểu sao không
thích xem phim hay tivi. Ngồi thụ động cả tiếng trước
màn hình làm mình cảm thấy người cứ đơ đơ sao đó.
Thời gian này có nhiều
chuyện để kể về chị.
Với chị mẹ có nhiều
xung đột hơn là với Tí. Những xung đột ngắn, đôi lúc
mạnh nhưng hòa giải nhanh, và quan trọng là không để
lại cái đuôi đằng sau. Thường do hiểu lầm, hoặc do
một tính cố hữu nào đó của bố mẹ bị các bạn hiểu
sai. Chị càng ngày càng bình tĩnh hơn khi cãi nhau với mẹ,
và luôn trong trạng thái sẵn sàng hòa giải.
Hôm đi Stuttgart cách
đây 3 tuần, đang trên đường highway mẹ yêu cầu bố
tạt ra lề đường để mẹ tự đi về. Lý do là do giọng
nói thiếu sự tôn trọng của Tí với mẹ. Việc không
to, bố có vẻ muốn dĩ hòa vi quý, nhưng mẹ không thích
xuề xòa. Có cãi nhau đến mấy thì con cái vẫn phải giữ
sự tôn trọng nhất định nào đó. Tí xin lỗi ngay để
làm hòa, nhưng mẹ vẫn yêu cầu đứng lại để nói
chuyện cho ra ngô ra khoai. Vì nút thắt là giữa chị và
mẹ, Tí chỉ vì muốn bênh chị mà đã dùng giọng quá
đà.
Hôm đó chị có nói
cách nói chuyện indirect của mẹ làm chị giận dữ. Chị
cảm thấy mình bị hạ thấp khi thay vì mẹ nói thẳng
với chị, mẹ lại nói bóng gió qua một người thứ ba
là bố đang đứng gần.
Trong những ví dụ của
chị mẹ không nhận thấy kiểu nói bóng gió của mình,
nhưng một khi chị cảm nhận như vậy thì chắc chị
đúng.
Dần dà qua sự giải
thích của chị mẹ cũng nhận ra kiểu nói bóng gió đó,
vốn là cách nói của hầu hết người VN. Mình vẫn chưa
nhận ra kiểu nói đó ở mình, nhưng ở bố và mẹ mình
thì mình nhận ra rõ rệt hơn.
Nhớ lại hồi còn
sống cùng ông bà, có những lúc mẹ mình nói câu gì đó,
mình cảm thấy ngay lập tức mẹ mình đang muốn nói bóng
gió đến bố mình. Những lúc đó mình cứ nem nép chờ
bố giận. Nhưng bố thường nuốt giận 9 lần, để đến
lần thứ 10 mới nổ tung một lần, và lần nổ tung đó
thì thật là …
Có những tính nó bắt
rễ rất sâu mà mình không hề nhận ra ở mình, chỉ đến
lúc có ai đó nhắc, hoặc có hoàn cảnh nào đó lặp đi
lặp lại, mình mới biết là mình có, mà vẫn không nhận
ra được.
Bảo với chị mẹ hiểu cảm giác của chị, nhưng vì bản thân không ý thức được, nên mẹ không hứa mẹ sẽ sửa được cách nói đó. Nếu mẹ có mắc thì do thói quen bắt rễ quá sâu, chứ không phải vì thiếu sự tôn trọng, chị nên nhắc mẹ luôn lúc đó.
Đợt này chị có rất nhiều hoạt động với hội Pfadfinder. Ở đó phần lớn là các bạn bằng tuổi chị, có vài anh lớn tuổi hơn, 19, 20 tuổi. Cứ tối thứ bảy là các bạn tụ tập, đôi khi ngủ đêm ở chỗ nhà thờ. Sáng dậy cùng nhau ăn sáng rồi ai về nhà đó. Vì bố mẹ biết nhiều bạn trong đó, toàn những người tử tế, nên không lo lắng gì, chỉ nhắc chị phải nhờ người đưa về nếu tối sau 11 giờ.
Cuối tuần vừa rồi Garching có 6 người lập hội tham gia Georglauf, là hoạt động của cả thành phố Munich, có rất nhiều đội tham gia, trên 50 đội. Các bạn phải kết hợp nhiều khả năng của tất cả mọi người trong team để thực hiện một nhiệm vụ nào đó. Đội của chị được giải 3, điều không ai ngờ tới. Cả hai đội giải nhất giải nhì đều rất đông, riêng đội chị thì lèo tèo. Tuy vậy khi lên thì mọi người vỗ tay rầm rộ, hò hét cổ vũ to hơn nhiều cho đội giải nhì. Hóa ra vì những người trong đội chị được nhiều người ở các đội khác yêu mến.
Hôm đó chỉ có chị và Paula là nữ, còn 4 bạn trai có Matthias, Julian, anh Dominik và anh Nicklas. Trong đó anh Nicklas và Matthias đặc biệt rất thông minh, suy nghĩ rõ ràng tìm ra giải pháp nhanh. Nicklas quả thật là toàn tài, vừa khá về học hành vừa khá về các hoạt động xã hội và đặc biệt có tài hùng biện. Cậu chơi thân với Quy, là người đánh bóng bàn trong đội của Tí. Trước đây Nicklas cũng có tham gia bóng bàn, nên bố mẹ biết rõ về cậu cũng như các tài lẻ của cậu.
Matthias có mẹ người
Anh, cậu thạo cả tiếng Đức lẫn tiếng Anh. Tủm có vẻ
có ấn tượng rất tốt về cậu bé này. Cậu có cách
nghĩ khác người khác, không bao giờ đi theo lối mòn, và
chị thấy cậu ấy thật hay ho, không nhàm chán như nhiều
người khác. Tuy vậy những câu chuyện của cậu không
phải ai cũng hiểu, chẳng hạn Paula không thể nghe cậu
trong vòng 5 phút.
Paula là cô bạn rất
thân của chị. Chị bảo tuy Paula học hành không khá,
nhưng cô gái ấy rất thông minh, theo cách của cô. Chị
nói rằng chị không thể chơi với ai mà không có chiều
sâu, hay không thông minh theo ngôn ngữ của chị.
Mẹ nhân dịp chị kể về các bạn trai, có nói thật là tốt khi chị chơi thân với cả bạn trai và bạn gái. Sẽ rất đẹp khi còn ở ghế nhà trường, nhưng sau này khi bắt đầu có yêu đương, sẽ phức tạp hơn nhiều, sẽ có đau khổ, thất tình. Chị cởi mở nói quan điểm của chị, chị nghĩ rằng chị sẽ không bị lôi vào vòng thất tình luẩn quẩn,… Mẹ nghe thì biết chị chưa bị vướng vào chuyện tình cảm gì cả. Khi vướng vào rồi thì thật không ai dám nói trước gì cả. Nên chỉ nhắc chị một số thứ mẹ nghĩ là sẽ giúp chị giữ được chút thăng bằng nhất định nếu bị vướng vào những đau khổ tuổi yêu đương đó.
Tạm vậy, dài lòng
thòng, nhưng đã viết xong. Thời gian này ít có cơ hội
viết, cũng tiếc.
(Viết trên FB) Đọc được bài hay hay trong Phây của bạn no-thing (hôm nay). Dich tháu ra đây cái nhỉ. Mình thấy ngộ vì nó hơi khác phong cách viết/nói của Robert Adams. Ông ấy trải nghiệm đại ngộ khi mới 14 tuổi, chưa trải qua đời sống u mê như nhiều người khác. Nên những lời ông ấy nói thường nghe hơi quái quái, không được đời thường dễ hiểu như những câu dưới đây:
“Now what is absolute reality? It’s really the fourth state of consciousness. There are sleeping, dreaming, and waking states. That is a limitation for us. But there is a fourth state, that is called by many names, absolute reality, pure awareness, nirvana, emptiness and many other names. Most people never get into that state in this life, for no one has told them about it. They are satisfied with dreaming, waking and sleeping. That’s like kindergarten. And there are people who are afraid of going into another state because they believe that they’ve got to give up something. They feel they’ll lose something if they experience another state of consciousness. In reality, you do not lose anything. The fourth state is simply extended awareness.“ Ngoài ngủ, mơ và thức, còn có trạng thái thứ 4của sự tồn tại. Chúng ta chỉ biết có 3 trạng thái, đó là sự hạn hẹp của con người. Thực ra có trạng thái thứ 4 mà người ta gán cho rất nhiều tên. Phần lớn con người không hề cảm nhận được trạng thái thứ 4 này, không có ai nói với họ về nó. Con người nói chung yên tâm hài lòng với 3 trạng thái ngủ, mơ và thức, giống ở nhà trẻ vậy. Họ sợ không dám tiến vào trạng thái thứ 4, vì họ nghĩ họ cần từ bỏ cái gì đó. Họ cảm thấy họ mất mát cái gì đó khi họ trải nghiệm trạng thái này. Thực ra, họ chả mất cái gì. Trạng thái thứ 4 này chỉ là sự mở rộng của tâm trí mà thôi. “It’s like this. Imagine you’re looking through a keyhole and all you can see through the keyhole is someone being killed by someone else. You see a man killing a woman through the keyhole, and all of your concepts revolve around that. That’s how we see the world, through a keyhole. We see a part of the picture.” Nôm na là thế này này. Nếu bạn nhìn qua một lỗ khóa, bạn chỉ nhìn thấy có một người đang định giết một người khác. Bạn chỉ biết mỗi có thế. Bạn nhìn cả thế giới qua một cái lỗ khóa. Chúng ta chỉ nhìn thấy một mẩu của thế giới. “This is why we’re told not to judge, because we only get a limited picture. Everything that you see in your life is looking through a keyhole. When you awaken the door opens, that’s all. You then understand why everything is happening, and where it comes from. This is the reason why sages remain so calm and they never react to anything. Not because they don’t care. They see the whole picture. The door has been opened for them. And they see the person who wins the lottery and has fifty million dollars. They earned it, somewhere, somehow. There is no such thing as luck. There is no such thing as chance. And then they see the end picture, when they wake up, they laugh at the whole game. For no one lost anything and no one won anything.“ Vậy nên người ta cứ dạy chúng ta đừng có phán xét, vì ta chỉ biết có một bức tranh rất hạn hẹp bị cắt đầu cắt đuôi. Tất cả những gì bạn nhìn thấy trong cuộc sống của bạn, chỉ qua có mỗi cái lỗ nhỏ tí ti. Khi bạn tỉnh thức (tỉnh ngộ), cánh cửa được mở toang ra, chỉ có vậy. Bạn sẽ hiểu vì sao sự việc lại xảy ra thế này, thế kia. Đó cũng là lý do tại sao những người minh tuệ họ rất tự tại bình thản, không phản ứng bất cứ cái gì. Không phải bởi họ thờ ơ, mà vị họ nhìn thấy cả bức tranh. Cánh cửa đã rộng mở với họ rồi. Khi họ nhìn thấy một ai đó thắng lotto và được 50 triệu đô la, họ biết anh ta đã lao động để tạo ra đống tiền đó, một cách nào đó, vào lúc nào đó. Trên thế giới này không có cái gì gọi là sự may mắn, không có cái gì gọi là cơ hội. Chẳng ai thua cái gì và cũng chẳng ai thắng cái gì. “It’s like a movie. The movie has a beginning, a middle and an end. And when the movie is over there’s the screen. The screen is the reality. The movie is just impressions upon the screen. All impressions have a beginning, a middle, and an end. Most people go through their life as an impression. They react to everything they hear, see, smell, touch and taste. They’re always angry, they’re always mad because they are not getting what they want. This is looking through the keyhole.“ Nó cũng giống như một bộ phim vậy. Mỗi bộ phim đều có bắt đầu, có giữa, và có kết thúc. Và khi bộ phim đi qua, ta sẽ thấy một tấm phông. Tấm phông này chính là sự thật rốt ráo. Còn câu chuyện trong phim chỉ là một ấn tượng nhất thời, tới rồi đi. Phần lớn con người đi qua cuộc sống như một ấn tượng kéo dài. Họ phản ứng lại với mọi thứ họ nghe, nhìn, ngửi, sờ và cảm thấy. Họ luôn luôn giận dữ, họ luôn luôn điên tiết vì không đạt được cái họ muốn. Họ đang nhìn mọi thứ qua lỗ khóa.