Đạo Đức Kinh – 33

  1. Derjenige, der die Menschen kennt, ist vernünftig.
    Derjenige, der sich selbst erkennt, ist erleuchtet.
    Derjenige, der seine Feinde erobern kann, ist stark.
    Derjenige, der sich selbst besiegt, ist mächtig.
    Derjenige, der materiellen Reichtum besitzt, ist reich.
    Derjenige, der resolut handelt, besitzt Willenskraft.
    Derjenige, der seinen Begierden nachgibt, ist schwach und dumm.
    Derjenige, der die Verschmelzung mit dem Tao erreicht und diese nicht verliert – erreicht den Höchsten Seinszustand.
    Nach dem Tod des Körpers, lebt er wahrlich Unsterblich weiter im Tao.

Những người hiểu biết về con người, là người biết điều.
Những người hiểu biết về bản thân, là người minh tiệp (giác ngộ).
Những người có thể thu phục được kẻ thù của mình, là người mạnh mẽ.
Những người có thể thắng được bản thân, là người kiên cường.
Những người có nhiều của cải, là người giàu.
Những người hành động một cách kiên định, là người có ý chí.
Những người là nô lệ cho lòng tham của họ, là yếu hèn và ngu xuẩn.
Những người đạt được sự hòa tan với Đạo và không đánh mất trạng thái này – đạt được trạng thái tối cao của cuộc sống.
Sau khi cơ thể chết đi, người đó sẽ sống tiếp tục bất tử trong Đạo.

Kinh nghiệm cận tử

Mấy hôm nay xem vài video về kinh nghiệm cận tử của một số người.
Hồi còn trẻ mình có đọc Tử Thư, đã có khái niệm tương đối những quá trình gì sẽ xảy ra khi người ta rời thế giới này.
Một quá trình không nhẹ nhàng, nhưng nếu biết trước người ta sẽ đi qua không khó khăn, nhất là với người già.
Các thể vật chất, phách, vía, vv từ từ tan rã,
Thể thô tan rã trước, thể càng tinh càng tan rã về sau.
Cùng với sự tan rã cơ thể là sự tan rã của các khiếu,
khiếu nghe, khiếu ngửi, mùi vị lạnh nóng,… dần dần tan,
Sau đó là các uẩn, kiểu buồn thương,… cũng tan rã dần,
Khi các thể đều tan rã hết, còn lại linh hồn bất diệt sẽ thoát khỏi không gian nhị nguyên này.
Từ thoát không hoàn toàn đúng, vì nó có vẻ như chuyển động từ đây sang đó,
Linh hồn đó trở nên tự do, không còn bị kiềm tỏa bởi mọi quy luật thuộc thế giới ta bà.
Nhiều người trong thời điểm chết, họ cảm nhận được sự tự do này.
Trong sách cũng có viết về thời điểm này, khi linh hồn cảm thấy tự do, tĩnh tại, bình yên.
Tuy vậy thời điểm đó ngắn, vì gió nghiệp bắt đầu nổi lên và linh hồn đi tìm chốn hợp với nó.
Có những linh hồn cảm thấy sợ nơi sáng, thích chui vào nơi tối, …
Có những linh hồn bị người trần khóc lóc lôi kéo, lần lữa giữa ngã ba không đi về đâu, …

Chắc cũng giống quá trình sinh ra, không nhẹ nhàng, nhất là với những sinh linh hạ từ tầng trên xuống.
Có điều quá trình sinh ra không ai kể được, vì lúc đó trẻ con chưa biết nói.

Có lẽ mình sẽ tìm đọc lại quyển sách này,
Nó thực ra là một môn khoa học thâm sâu,
Rộng rãi hơn nhiều khoa học hiện đại,
Vốn chỉ nghiên cứu từng bộ phận cơ thể riêng lẻ,
Những thứ người ta có thể nhìn được, đo được,
Mãi về sau này có thêm những gì người ta cảm nhận được trực tiếp.

Mà cái chữ „người ta“, cũng thay đổi theo thời gian,
Người ta hồi xưa sống hòa mình với thiên nhiên,
Nên họ cũng kết nối chặt chẽ hơn với core của họ, cũng chính cầu nối với kho minh triết vô tận của vũ trụ,
Còn giờ, phần lớn luẩn quẩn loang quanh vài câu hỏi,
Và đời đi vụt qua.

Môn học về sự khổ

Mình nghĩ người ta đến một độ tuổi nào đó nên học về sự khổ.
Có lẽ giữa 30 đầu 40?
Trước đó không biết có nên không, dạy liệu có vào đầu không?
Dù sao thì mình cũng muốn nói với các bạn trẻ con nhà mình về sự khổ,
Điều mình vẫn làm cho đến giờ theo trực giác, nhưng chưa làm theo kiểu có ý thức.

Đời là bể khổ – ý thức đó vào đầu càng sớm càng tốt,
người ta sẽ chấp nhận cái khổ của cuộc sống này như nó vốn có,
không loay hoay tìm cách tránh nó,
Không giận hờn khi nó đổ lên đầu mình,
Không so sánh ghen tỵ với ai đó xung quanh vốn cũng khổ y như ta, chỉ trong lĩnh vực khác mà thôi.
Tất cả những việc đó mất nhiều năng lượng lắm.
Mất nhiều thời gian nữa.

Giờ cứ khoảng một tiếng lại đứng dậy, cầm cục bóng nhựa tròn như nắm tay, vào toa lét đứng dựa vào tường lăn lưng.
Lăn 10 cái qua lại, mất chưa tới 1 phút, nhưng nó làm giãn đám cơ vốn bị căng cho tư thế ngồi tập trung làm việc.

Hôm trước nói chuyện với mẹ mình, Bà bảo con làm máy tính thế ngồi nhiều dễ bị bệnh lắm,
Chịu khó một tiếng lại đứng dậy vươn vai một lần nhé.
Mình nghe thấy mừng,
Mừng vì Bà đã nhận ra ai ai cũng có vấn đề cả, kể cả khi họ không hề kể ra.
Riêng cái nhận biết ta dù có ti tỉ các vấn đề, nhưng ta không khổ hơn người khác, đã có một tác dụng an ủi lớn lao,
Làm người ta chịu đựng cuộc sống của mình một cách an nhiên tự tại hơn,
Cái cuộc sống mà nếu có bực bội nóng nảy loay hoay muốn thoát ra,
Lại càng bị trói chặt.

Mẹ mình không có mẹ từ nhỏ,
Lại không sống cạnh người lớn tuổi,
Bà ít đọc và nghiền ngẫm về cuộc sống,
Đúng hơn là Bà mất phần lớn thời gian để tránh khổ,
Nên nhiều bài học Bà phải học qua chính kinh nghiệm riêng của mình.

Bản thân mình cũng vậy thôi,
Sự đau khổ của người đời ít động chạm đến mình,
Riêng nỗi khổ của mẹ mình tác động nhiều,
Trước đây tác động negative,
Giờ tích cực hơn, mình học nhiều qua cuộc sống của Bà.