Đi chơi Úc (Australia) phần ba

Đến Sydney lúc đầu bọn tôi ngỡ lạc vào một thành phố nào đó ở Việt Nam hay đâu đó quanh châu Á ! Xung quanh chỗ bọn tôi ở vô vàn quán xá đủ các nước Tầu, Nhật, Hàn, Thái, Việt, vv. quán này nối tiếp quán kia chạy dài cả phố. Trên đường người đi lại có đến 80% là có vẻ mặt của người Á. Sau mới biết là khách sạn rơi đúng chỗ ở gần khu China Town 🙂

Không hẹn mà nên bọn tôi thời gian ở Sydney đã thử đủ các loại món ăn của châu Á. Anh Tí đi đến đâu có quán “Bánh mỳ Việt Nam” là thử ngay. Chị Tủm thì thích Sushi. Bố mẹ thì vẫn thích các món Việt Nam có nước như phở, hủ tiếu. Ngoài ra ở đây còn có đủ các loại chè ngọt giống như trong chợ lớn Sài gòn. Bạn có thể mua nhiều loại khác nhau rồi trộn thành chè thập cẩm.
Trước khi sang Úc cả nhà đã quyết định ăn “kiêng”,  không ăn nhiều đồ ngọt cho người đỡ cảm thấy lệt bệt. Anh cu Tí đã thực hiện ở nhà được hơn một tuần. Cuối cùng sang Úc trước sự cám dỗ của hàng quán liên miên cả nhà đã “cười tươi” đầu hàng, quyết định cho thả phanh. Mỗi lần sau khi ăn uống no nê hai vợ chồng lại nhìn nhau nửa cười nửa mếu “May mình chỉ ở đây 1 tuần chứ không thì …”

Phố xá đông nghịt xe cộ, người và nhà cao tầng ở Sydney không quyến rũ bọn tôi lắm. Ngược lại khu vườn thảo cầm viên (Botanic Garden) quả thật là có một không hai. Những cây đa thân to xù xì cùng những chú chim nhiều màu sắc sẽ để lại trong tôi một cảm giác về nước Úc xa xôi với thiên nhiên đẹp đẽ.

Lọ mọ quanh chỗ ở bọn tôi tìm đến một công viên mang tên Chinese Garden of Friendship. Công viên này được những người gốc Trung Quốc sống ở Sydney tạo dựng lên. Nó không to lớn nhưng làm rất kỹ lưỡng và đẹp, có sông, có núi, có hồ, có thác cùng chim muông, cá, rùa và cả kỳ đà trong một khuyên viên hoàn toàn tự nhiên cho bạn đi dạo. Vào đây tự nhiên cảm thấy thật dễ chịu, như đi trong một đất nước thu nhỏ. Người Trung Quốc đi đâu chắc cũng nhớ về quê hương, tôi hoàn toàn có thể hiểu được nếu họ đến đây và cảm thấy như đang về quê hương mình. Thật đáng nể phục.

Trước khi đi Sydney chị tôi đã dặn thế nào cũng phải đi Bondi Beach ! Quả đúng không sai. Quanh Sydney có vài bờ biển bạn có thể đến chơi và bọn tôi cũng lê la đến đó, xong phải nói Bondi Beach quả thật là đặc biệt. Bãi biển này bãi cát trắng mênh mông, nước trong với một màu xanh như ngọc mà chị Tủm cảm thán là “Tủm chưa thấy biển ở đâu có màu xanh đẹp thế! Nếu đến Úc đi nghỉ Tủm lại thích đến đây”. Bãi biển này theo mọi người nói về mùa hè có đến cả nghìn người hàng ngày đến tắm và chơi lướt sóng.
Mặc dù quên không mang theo quần áo bơi, hai chị em sau một hồi chơi trên bãi cát vẫn quyết đinh nhảy xuống bơi. Biển ở Sydney về mùa đông chắc nhiệt độ trên bờ khoảng 15°C, nhưng ở dưới nước có khi lại ấm hơn.
Hai vợ chồng không đủ dũng cảm nhảy xuống nước nên quyết đinh đi một vòng quanh dọc bờ biển. Đi về phía bắc bờ biển cao dần lên. Sát biển có những bãi hoàn toàn là những tảng đá thật to. Ra ngồi ở đây bạn gần như hòa mình vào biển cả, sóng nước miên man xô vào bãi đá tạo thành bọt trắng xóa, rồi lại rút ra xa để trở lại còn lớn hơn mạnh hơn, ầm ầm ào ào hết đợt này đến đợt khác.
Càng đi lên cao bạn càng có một tầm nhìn bao quát hơn, càng thấy bãi biển này thật đẹp. Lên đến đỉnh đồi nhìn ra xa gần như biển, trời và đất hòa làm một, nhìn kỹ trên ảnh chỉ thấy phân chia nhau qua ba vạch. Bố vừa chụp ảnh vừa bảo mẹ lại có bộ ảnh để đời rồi 🙂

Quay lại Melbourne bọn tôi lại được bà chị đưa lên núi Skyhigh. Đứng đây nhìn về trung tâm thành phố thấy nhà cao tầng như những miếng logo đồ chơi của các bạn trẻ con. Tiếc là trời mưa nên bọn tôi chỉ đi trên xe thăm quan rừng núi ở đây, tuy vậy cũng đã đủ thấy thiên nhiên ở đây tuyệt đẹp. Không phải ngẫu nhiên Melbourne lại được chọn là thành phố đáng sống nhất thế giới cả mấy năm gần đây !

Bọn trẻ con làm quen với nhau rất nhanh, chúng đã có thể trao đổi với nhau bằng cả tiếng Việt lẫn tiếng Anh. Trong nhà luôn luôn tràn ngập tiếng ý ới cười đùa của một anh giọng vịt đực luôn bị các chị trêu và làm trò. Bà chị tôi tối tối lại ra tay tạo được các món ăn vừa ngon lành hấp dẫn mà vẫn đầy đủ Vitamin 🙂 Cám ơn bác Tony đã không quản ngại đưa cả hội đi chơi khắp nơi. Cám ơn Zoe đã cho cu Tí biết thế nào là đánh Tennis, cho chị Tủm nhiều giây phút vui đùa. Cám ơn cả nhà vì lòng hiếu khách. Hẹn gặp lại cả nhà một ngày gần đây.

 

Đi chơi Úc (Australia) phần hai

Biển dù ở đâu cũng có một vẻ đẹp thật quyến rũ. Biển Úc có một vẻ đẹp rất riêng khác với những nơi mà bọn tôi đã từng qua.

Lần đầu tiên đến biển ở gần Lorne (gần Melbourne) bác T. dẫn bọn tôi đến một eo biển là nơi thường tổ chức các cuộc đua của hội lươt sóng (surf). Tuy là mùa đông (khoảng 10-15 độ) mà vẫn nhiều tay đua đến đây để thử sức.


Bãi biển nằm sâu dưới một chân núi. Xa một chút có thể thấy một hốc núi bị sóng đánh sâu lõm vào chân núi thành từng tầng vàng hoe đến nâu đỏ, phần trên nhô hẳn ra ngoài biển với một lớp cỏ xanh tươi trên bề mặt.
Cùng với tiếng sóng biển ầm ầm trông xa vừa như đầu một con sư tử đang ngoắc mồm rống lên giữ địa phận, lại cũng giống nét cong của nàng tiên cá đang mơ màng ngồi bên bờ biển … chà chà tùy khả năng tưởng tượng của từng người …
Sóng đánh liên tục từng đợt từng đợt, xô vào bờ thành bọt trắng xóa. Biển ở đây có một màu xanh thật đậm. Lũ trẻ con đã bị biển cuốn hút. Vừa mới ra khỏi xe chúng đã chạy ùa xuống bãi cát sâu tận bên dưới, rồi không kể nước lạnh xắn quần nhảy chân sáo hò nhau chạy mỗi đợt sóng vào bờ, vừa cười đùa vừa đố nhau lộn cây chuối đuổi theo sóng.


Mẹ tôi đã nhiều tuổi, bà không thể trèo lên trèo xuống dễ dàng như bọn trẻ con. Bà đứng bên trên vừa ngắm biển vừa nhìn bọn trẻ con đùa nghịch, thoáng một ánh cười trong mắt. Bà bảo bà rất thích những đợt sóng bạc đầu này, nhìn mãi không thấy chán. Tiếng sóng rì rầm khác gì một bản nhạc vô tận vừa an bình, vừa nhẹ nhõm.

Đến Lorne các bạn lại được cả ngày chơi bên bờ biển nhặt vỏ sò, vỏ ốc. Được chiêm ngưỡng các bạn cá đuối tròn to cả mét khi đi trên cầu nhô ra biển. Đúng là một Sea life thiên nhiên. Tôi có cảm giác ở đây người và vật sống gần nhau hơn, cũng có lẽ do nơi này đất đai rộng rãi, con người chưa xâm chiếm hết môi trường sống của sinh vật.

Hôm sau bọn tôi đi xe dọc theo đường biển Great Ocean Road. Do địa hình đất đai ở đây nhiều đồi sát biển nên các con đường tương đối ngoằn ngèo, chạy sát theo dọc bờ biển có cảm giác vô tận. Cu Tí sau một hồi ngoặt đi ngoặt lại phía đuôi xe đưa ra câu cảm thán “ở Úc hình như không có đường thẳng !” thế rồi anh lăn quay ra ngủ trên lòng mẹ.

Sau đó bọn tôi bay đến Cairns, vùng biển phía bắc Úc thuộc bang Queensland. Bay gần 4 tiếng từ Melbourne để đến Cairns, mới biết Úc rộng cỡ nào. Với thời gian bay như vậy ở châu Âu bạn đã đi qua được cả chục nước từ bắc đến nam. Vì thời tiết khí hậu ở đây nóng quanh năm, nên đến đây bạn có thể tắm biển bất cứ thời gian nào.


Bọn tôi nghỉ ở một bãi biển cách Cairns 20 km. Để tiện cho việc di chuyển tôi quyết đinh thuê xe tự lái. Quyết định này nghĩ lại đã cho bọn tôi cơ hội thăm thú được nhiều nơi đặc biệt ở đây mà nếu không có xe bạn khó có cơ hội đến thăm. Chỉ có một điều ở Úc đi bên trái ngược lại với phần lớn các nước trên thế giới, do vậy bạn phải rất cận thẩn lúc đầu. Nhờ có cái dẫn đường (Navi) mượn của chị tôi và sự tận tụy giúp đỡ của cô con gái, cùng sự động viên của bạn vợ và cậu con trai (“bố ! Bố lại đi nhầm sang bên phải rồi”) chúng tôi đã có những ngày thú vị ở Cairns.

Bãi biển ở Cairns cũng nhiều sóng, nhưng vừa phải. Ban có thể vừa bơi vừa nhẩy sóng. Đến nơi đúng vào dịp trăng rằm, bờ biển với rặng cây dừa đung đưa cùng với tiếng sóng rì rào gây cảm giác thật dễ chịu như đi về một vùng sông nước nào đó ở Nam bộ. Ánh trăng trải dài trên biển mênh mông thành một dải ngân hà vô vàn các vì sao lấp lánh thay đổi liên miên như một trò chơi đuổi bắt không ngừng.

Qua bác chủ nhà nghỉ bọn tôi đặt một Tour đi lặn thăm bãi san hô ngoài biển (Great Barrier Reef). Để ra được đến nơi mất gần 90 phút đi tầu thủy nhồi lên nhồi xuống, may nhà tôi không ai bi say sóng nhiều nên cũng không có vấn đề gì. Ở đây bạn có thể bơi lặn cả ngày cùng cả biển và ngắm nhìn san hô không biết chán.
Các bạn cá biển màu sắc thật đẹp, rõ ràng xanh biếc, vàng tươi, hồng thắm, vv. khác hẳn các bạn cá sông, bơi qua bơi lại như một cuộc thi sắc đẹp mà không ai hơn kém ai. Thỉnh thoảng lại có cả các bạn cá to gần bằng người bơi qua bơi lại, thậm chí còn để cho các bạn tourist vuốt ve như các bạn thú nuôi trong nhà.
Rặng san hô bên dưới cũng đẹp không kém, màu sắc tươi tắn, lung lay trong nước biển trông không khác gì những rặng cây đung đưa trước gió.

Gần Cairns do địa hình đồi núi còn có rất nhiều thác nước đẹp. Bọn tôi lần mò đến một thác nước đổ xuống một hồ nước nhỏ tuyệt đẹp. Ở đây bạn có thể vừa bơi vừa ngắm thác chảy và ngồi trên những tảng đá to giữa hồ tạo dáng như những nàng tiên cá 🙂

Kuranda với thác nước Barron Falls cũng là một nơi bạn có thể đến thăm ở Cairns. Nó nằm khá cao trên đỉnh núi. Thác nước về mùa hè chắc sẽ đẹp hơn nhiều lúc bọn tôi đến thăm. Tuy vậy từ trên cao nhìn xuống bạn cũng đã có thể thấy được sự hùng vĩ của nó. Cây cối ở đây cũng là cây cối của miền nhiệt đới. Bạn có cảm giác như đi trong rừng Cúc Phương, chỉ có cái không có nhiều rắn rết như ở Viêt Nam thôi.


Kuranda với cái chợ nhiều đồ vật lạ cũng cho bạn đi cả ngày không hết. Bọn tôi mua được một quả đủ đủ của dân bản xứ ở đây chỉ với 2 AUD, vừa to lại ăn ngon như chưa từng thấy quả nào ngon hơn.

Melbourne 1

Cảm nhận của bạn về một nơi chốn nào đó luôn luôn là duy nhất, không giống bất cứ cảm nhận của ai.
Nó phụ thuộc rất lớn vào tình trạng tinh thần, sức khỏe của bạn lúc đó.
V
ào thời điểm, thời tiết, và hoàn cảnh của những người, những cảnh vật ở xung quanh.

Ấn tượng của tôi về thành phố này cũng rất riêng.

Sáng hôm đầu tiên dậy sớm đi dạo một vòng khu quanh nhà.
Tôi đã xúc động biết mấy trước hình ảnh của đám cây cọ, cây dừa, cây cau, cây chuối.
Toàn những cây đặc trưng của châu Á và không có ở bên châu Âu.
Hình ảnh của chúng thật thân thương ruột thịt.
Chúng gợi tôi nhớ đến Việt Nam, đến tuổi thơ, đến gia đình bố mẹ.

Mùa xuân năm nay đến sớm, trà hoa nữ đủ màu nở rộ.
Hoa này có mặt trong hầu hết các mảnh vườn ở xung quanh.


Rất nhiều cây cũng có mặt ở châu Âu, nhưng trông to tát bề thế hơn nhiều.
Ở châu Âu chúng chỉ sống 1 năm vì không chịu nổi cái giá lạnh của mùa đông.
Còn ở đây chúng sống quanh năm và cao dần, to dần thành cây cổ thụ.

Một cảm giác lạ lùng khi nhìn thấy cũng những loài hoa đó, quen thuộc, tươi tắn rạng rỡ, nhưng lại nở trên những cây cổ thụ.

Bỗng nhiên bùi ngùi thương con người và cây cối ở châu Âu. Mùa đông khắc nghiệt khiến họ trở nên cứng rắn hơn, kỷ luật hơn.
Họ phải kỷ luật để có thể sống sót qua cái giá lạnh của mùa đông.
Mỗi năm vào mùa xuân con người lại cần cù trồng cây mới. Lại cần cù tưới tắm cho chúng xanh tươi nở hoa kết trái.
Để hè qua đi, họ lại cần cù thu dọn đám cây chết, chăm lại đất, chuẩn bị cho mùa xuân năm tới.

Năm nào cũng như năm nào, nếu muốn có một mảnh vườn đẹp đẽ.

Ở đây mọi thứ hiền hòa, thong thả hơn. Dù cằn cỗi, dù cong queo, thì cây cỏ vẫn tồn tại được, vẫn ra hoa, vẫn kết quả.

Những ngôi nhà trông nhỏ nhắn, gọn gàng, hơi có hơi hướng Nhật bản nằm hiền hòa dọc những con đường uốn lượn theo sườn đồi.
Khu nhà có vẻ nằm ở ngoại ô Melbourne, bên sườn đồi có thể nhìn xuống thành phố trải dài phía dưới.

Tôi cứ vừa đi vừa ngắm thành phố vẫn đang yên ắng nằm phía dưới.
Giữa trung tâm là những ngôi nhà cao tầng nằm san sát, lổn nhổn.
Có một cảm giác lạ lẫm, khi nghĩ về hang triệu triệu con người đang sống từng giờ từng ngày của họ trong những hộp diêm nho nhỏ ở phía xa.

Đi được một vòng, nắng đã lên cao. Bỗng nghe tiếng chim ríu rít. Trước mặt là một cây to thân trắng. Trong vòm lá dày dặn đặc kín giống như lá bạch đàn đám chim truyền cành kêu ầm ĩ.
Một cái làng của chim, có lẽ vậy. Có vẻ như đang có hội làng gì đó, thấy lũ chim bận rộn đình đám lắm.
Đứng ngó nghiêng nghe ngóng một lúc. Trong những lần đi dạo sau tôi còn phát hiện thêm vài làng chim.

Chim ở đây to, nhiều màu sắc, đủ kiểu. Chúng có vẻ như cảm thấy mình là chủ nhân nơi đây, nghênh ngang, tự do, bận rộn và ầm ĩ.

Đi chơi Úc (Australia) phần một

Sang thăm đất nước của chuột túi có nhiều cái đẹp. Thành phố cũng nguy nga lộng lẫy, nhiều nhà trọc trời. Nhưng cái đẹp nhất đối với bọn tôi vẫn là thiên nhiên.

Ở Úc nếu vào các công viên bạn có thể ngẩng đầu lên là nhìn thấy trên cây các loài chim mà nếu ở các nước khác bạn chỉ có thể thấy trong vườn bách thú (Zoo). Đến một nhà nghỉ ở Lorne bọn trẻ con được cho vẹt ăn ngay ngoài Balkon.

Bạn vẹt Cockatoo trông rất hiên ngang, lông trắng muốt có cái “tóc đuôi gà” vểnh lên màu vàng óng trông như các chàng ngự lâm pháo thủ. Thấy các bạn vừa ăn vừa đưa chân lên mồm nghồ nghộ không hiểu tại sao. Hóa ra các bạn có một kiểu ăn rất đặc biệt. Hai cái mỏ của bạn rất to được dùng như cái kẹp hạt dẻ (Nutcracker). Sau mỗi lần gắp được một hạt to, bạn lại đưa chân lên đập vào mỏ của mình để cho chúng kẹp lại làm vỡ vụn hạt ra, thế là có thể nuốt được dễ dàng. Đám vẹt này vừa ăn lại vừa gõ nhịp liên tục, cứ lách tách nghe thật vui tai.

Bạn vẹt Parrot trông thon thả hơn, lông xanh mượt kèm theo những dải đỏ óng ánh. Các bạn nhỏ có thể cho chúng ăn trên tay, chúng rất dạn dĩ không hề sợ sệt. Bộ lông của các bạn màu sắc tuyệt đẹp, làm anh Tí chí muốn vuốt. Nhưng cho ăn thì được, chứ vuốt thì … “tớ không phải là chó hay mèo đâu nhé” … thế là các nàng nhẩy đi mất ngay.

Nhờ bác T. thỏ dân ở Lorne dẫn đường bọn tôi tìm thấy các bạn chuột túi (kangaroo) trên một quả đồi gần nhà nghỉ. Chúng sống thành đàn, khi đi kiếm ăn cũng phải cả 4-5 con trở lên. Chắc người du lịch ở đây cũng đã quá quen đối với chúng nên nếu có người chúng cũng chỉ dừng lại để ý chút ít rồi lại tiếp túc ăn cỏ. Bạn vợ sáng ra đi bộ quanh nhà nghỉ gặp cả đàn chuột túi, chụp vài ba cái ảnh xong quay đi về nhà không ngờ các bạn chuột túi cũng di chuyển cùng hướng nhảy bôm bốp ngay sau lưng, hú vía. Bọn chúng không tấn công người, nhưng với độ lớn của các bạn và hai cẳng chân sau to bự nếu va phải chúng cũng sứt đầu mẻ trán như chơi.

Đến một quả đồi khác bọn tôi được mục kích bạn gấu Koala. Bám trên một cành cây cao gần như không động đậy. Người ta bảo chúng ngủ gần như 20 tiếng một ngày. Không biết chúng ngủ hay “thiền”, chỉ thấy thỉnh thoảng cu cậu vẫn chuyển tư thế quay bên này bên kia. Với bộ mặt thật đáng yêu và bộ lông dày cu cậu đã gây được cảm tình của tất cả các bạn trẻ con. Anh cu Tí lại nhì nhèo “Papa, Papa, mình có được bắt một bạn về nuôi không … ?”. Anh có giỏi đố anh trèo lên mà bắt ! Các bạn Koala thường hay sống trên những cành khá cao, cũng có thể là một cách tự vệ vì các con khác sẽ không leo lên cao được như chúng.

Đến vườn thực vật (thảo cầm viên) ở Sydney bọn tôi thực sự bị cuốn hút bởi những cây đa có lễ đã hàng trăm tuổi, gốc cây to nhiều nhánh. lá cây sum suê. Tự nhiên có cảm giác thân thuộc như đang ở Việt Nam, về các làng quê miền bắc. Nhưng ở đây không phải là một vài cây mà là cả một vườn cây mênh mông, vừa thấy một cây to, đi vài bước lại thấy cây khác còn to hơn, và cứ thế đi trong vườn cây cổ thụ giữa Sydney ngay bên cạnh nhà hát Opera House nổi tiếng.

Có lẽ không ai đến Sydney mà không thăm Opera House và cầu Harbour Bridge. Nhà hát Opera House nhìn từ mọi góc đều đẹp, phải trái, xa gần, trên cao, dưới thấp. Bọn tôi chọn cách “hưởng thụ cùng lúc” cả 2 thắng cảnh của Sydney, nghĩa là đi dạo trên cầu Harbour Bridge từ phía bên kia sông về trung tâm thành phố để ngắm toàn cảnh Sydney và nhà hát Opera House.

Cầu Harbour Bridge xây từ khoảng năm 1930 là một cây cầu sắt. Về thiết kế khá giống cầu Long Biên ở Hà Nội. Tuy nhiên về độ lớn và chiều dài thì vĩ đại hơn. Đã quyết định đi dạo qua cầu, bọn tôi đi tầu thủy đến bến bên kia sông. Cô con gái thông minh đề ra sáng kiến xuống tàu đi ngược qua cầu về thành phố như thế đỡ phải đi 2 lần đi và về qua cầu. Đi dưới chân cầu nhìn lên thấy cây cầu thật vĩ đại, từ trên cầu nhìn xuông nước thấy cũng rờn rợn vì độ xa của nó, chắc khoảng trên 100 m. Nhưng đi qua cầu bạn thực sự có được một góc nhìn tuyệt vời về thành phố bên bờ biển này, một bức tranh hoàn hảo sống động. Thiên nhiên đã thật ưu đãi cho nơi đây.