Xem các bài viết

Tí lớp 2

Có vài cái gạch quan trọng muốn làm xong trong hôm nay.
Nhưng thích viết, thì ngồi viết thôi heheh.
Trên một phương diện nào đó, mình khá là nuông chiều bản thân.

Vẫn muốn nói chuyện với bạn tiếp về cái gọi là sự “buông bỏ trong tâm”.

Hồi anh Tí lên lớp 2 gì đó, gia đình khá mệt mỏi với anh ấy.
Ở trường thì cứ một tuần mẹ lại được mới đến gặp cô, gặp hort (chỗ trông trẻ con buổi chiều) 1 đến 2 lần.
Ở đây khi trẻ con nghịch ngợm có lỗi, họ không mắng trẻ con, họ nói chuyện với bố mẹ heheh.
Lớp 1 thì chưa có bài vở nhiều, chơi là chính, người ta lại cho là trẻ con vẫn còn bé, chấp nhận nhiều thứ.
Bắt đầu tới lớp 2 là có sự gò bó đưa vào khuôn phép nhất định.

Ở nhà anh ấy cũng nghịch ngợm kiểu phá bĩnh.
Mình đã nghĩ đến đoạn anh ấy bị bệnh tâm lý, chữ tự kỷ thoáng qua đầu nhiều lần.
Loay hoay nhiều phương pháp khác nhau, gặp nhiều bác sỹ khác nhau, bỏ tiền túi ra để trả.
Sau này bọn trẻ con vẫn nhắc, mình thì đã quên nhiều.

Đến một thời điểm,
Mình rũ bỏ mọi chờ đợi, chấp nhận rõ ràng trong tâm, rõ ràng như viết bằng mực đen trên giấy trắng, rằng con mình là như vậy.
Giờ cái nó cần nhất là tình yêu, sự ấm áp, sự thông cảm, sự êm ả trong gia đình.
Cái hại nó nhất là áp lực, sự chê trách, sự chối bỏ,
Nhà trường đã cố ghép nó vào khuôn khổ, cái khuôn khổ không hợp với những người như bạn ấy.
Thì ở nhà cần có một không gian cho bạn ấy trở lại cân bằng.

Cô giáo viết thư kể tội anh. Giọng có vẻ hơi bực bội.
Mình viết thư lại một câu cụt ngủn sau câu cám ơn: “Tôi rất tiếc là Tí lại ở trong lớp của cô”.
Cô chột dạ mời mình đến nói chuyện. Cô hỏi vì sao mình viết vậy.
Mình bảo tôi biết đây là lớp cuối cùng của cô (cô sắp về hưu), chắc chắn cô muốn có một lớp đem lại cho cô nhiều niềm vui, kỷ niệm đẹp,
mà Tí chỉ đem lại cho cô sự khó chịu, nên tôi thấy tiếc.
Cô có vẻ nhẹ lòng khi biết nguyên do câu nói.
Mình nói tiếp “tôi hiểu sự khó khăn bực bội của cô, nhưng tôi chắc chắn Tí sẽ không thay đổi nhanh. Cậu ấy là một đứa trẻ rất lieb.”
“Lieb” là đáng mến, đáng yêu.

Rồi cô ở Hort gọi điện, như mọi khi, say sưa kể tội anh ấy.
Mình cũng lại buông một câu “tôi rất tiếc là Tí làm cô mệt mỏi như vậy, tôi đã làm những gì tôi có thể làm.”
Cô lại mời đến nói chuyện, mình lại luận điểm “tôi hiểu sự khó khăn bực bội của cô, nhưng tôi chắc chắn Tí sẽ không thay đổi nhanh. Cậu ấy là một đứa trẻ rất lieb”

Heheh sau đó các cô không còn mời mình đến nói chuyện hàng tuần, hay không còn gọi điện 2,3 lần 1 tuần nữa.
Họ có một cái gì đó hơi den dén, tuy vậy có sự tôn trọng mà trước đó mình không thấy.
Trước đó họ có vẻ muốn dạy dỗ mình cách dạy dỗ con cái.
Họ đúng thôi, cách của họ chắc cũng hợp với phần lớn các gia đình, với gia đình mình thì không hợp.
Không chỉ vì Tí hơi khác các bạn cùng lứa, mà vì mình cũng hơi khác các bà mẹ khác hahah.
Không tốt như họ, không kiên nhẫn như họ, không nghe lời nhà trường riết róng với con cái như họ.
Họ dén vì cái thái độ rất rõ ràng của mình “con tôi chỉ như vậy, đừng chờ đợi nó khác đi”.

Thực ra cả một thời gian dài mình đã để họ ép, đã cố gắng lấy cái khung của trường lớp, của văn hoá Đức ép lên Tí.
Tự gây áp lực lên mình, gây áp lực lên con.
Mình về sâu thẳm vẫn là người Việt, văn hoá Việt, hành động cảm tính, nuôi con cảm tính. Tủm và Tí vì vậy cũng rất Việt vào thời điểm đó.
Không thể một sớm một chiều làm như người Đức, nghĩ như văn hoá Đức.
Sau đợt này mình cũng thấy rõ ràng mình không cần làm giống người Đức nữa, vẫn hành động kiểu Việt, chỉ thêm thắt vài tính hay của người Đức vào, hạn chế cách nghĩ, cách hành động cảm tính, là ổn.

Không còn bị gọi đến trường, đến hort hàng tuần, mình cũng tĩnh hơn.
Trong tâm lại thông cảm sâu sắc với cậu bé đang hoang mang không biết cần làm gì cho hợp với cái khung trường lớp.
Nên quay lại chấp nhận con mình, chấp nhận mọi cái có vẻ dở hơi phá phách của cậu, càng ngày càng nhiều.
Nhiều thứ gây bức xúc trước đây, giờ mình cho qua, thậm chí thấy buồn cười.
Và Tí dần ổn định hơn. Cả nhà cũng enjoy mọi thứ hơn.

Không biết câu chuyện này có hợp với cái chữ “buông bỏ trong tâm”.
Nhưng mình nhớ thời gian đó, chủ đề chính được nói tới khi chiều chiều đi dạo với bạn chồng,
là “con mình chỉ có vậy. Nó là như vậy. Gây áp lực bắt nó này kia chỉ hại nó”.
Để tự buông trong tâm mình, giúp bạn chồng hiểu vì sao mình buông, mà nếu cũng buông theo thì cũng tốt.

Sau này Tí lớn lên tí nữa,
Bố có một công rất lớn làm Tí “thẳng thớm tự tin” hẳn ra, thoát dần khỏi cái hình ảnh “con trai của mẹ”.
Nhưng đó lại là một câu chuyện khác.

Việc căng

Trưa gọi điện cho mẹ.
Đã thành một nếp, mình luôn chuẩn bị tinh thần đón tin xấu.
Hoặc ông đi cấp cứu, hoặc ai đó trong nhà có chuyện, có xô xát.
Không có gì thì ổn, đầu óc nhẹ nhàng,
có thì làm cái gì cần làm, đồng thời tự trấn an.

Chồng mình chắc xót vợ, đưa ra các lý do này kia để không dấn sâu như vậy.
Nhưng ai chẳng phải trải qua chuyện đó.
Vả lại nếu mình không làm, nhiều người sẽ mệt.
Nên coi như là chuyện cần làm, không thể tránh được thôi.

Giọng bà ôn hoà.
Bà kể ông lại ăn uống trở lại bình thường.
Giờ thoả thuận ông ăn được bao nhiêu thì ăn, không ép xới đầy, không cần sẻn cho ai.
Vậy là không bị to chuyện.

Hôm qua bà đã kể chuyện ông đi toalet, ông không tự rửa sạch được, bà phải giúp ông rửa đít.

Rồi bà bảo không thể để ông tự nữa, phải canh rồi rửa cho ông.
Giọng bà riết róng, mình biết giọng này, nó làm người xung quanh dễ bị kích động.
Mình bảo chị gv vẫn tắm cho ông hàng ngày, vậy không sợ ông quá bẩn.
Ông nằm 1 chỗ đã lâu, bị phụ thuộc đã lâu.
Giờ có mỗi niềm vui tự mình phục vụ mình, dù có hậu đậu rơi vãi chút, nếu tước đi thì khổ thân ông.

Không biết bà có nghe không.
Mình nói vậy nhưng không hy vọng bà nghe.
Bà đầu óc khi đã chăm chắm vào cái gì đó thì mọi thứ bà để ngoài tai.
Nhưng nhìn chung, hôm nay ổn.

Bà giờ không còn khoẻ, kể cả khi bà muốn thì cũng nên phiên phiến để mọi người tự làm,
Phiên phiến thì bà bớt việc, đỡ gây với chị gv, đầu óc thanh thản hơn.
Mình luôn áp dụng nguyên tắc 80%, thậm chí cho xuống 60%, 50% khi cần.
Không cầu toàn, chấp nhận khả năng của mình, tin trời đất.
Quanh đi quẩn lại mấy cái nguyên tắc đó, thực hành nhuần nhuyễn thấy đời nhẹ nhàng.

Ổn việc ông bà, còn công việc lại căng người ra heheh.
Luôn bị căng người trước khi đi nghỉ,
và sau khi đi nghỉ về.

Người dưng

Hôm nay đi Wallberg, một ngọn núi quanh Tegernsee.
Mình quay rất nhiều những đoạn video ngắn, sẽ bắt chước chị Tủm gộp chúng lại thành một kiểu video album, có nhạc.
Quay bằng máy canon bình thường, thấy rõ chân tướng khuôn mặt mình. Hahah, không dễ chấp nhận được tình trạng hiện tại của bản thân.
Các bạn mình say mê dùng mobile để chụp để quay, cũng là chuyện bình thường.
Mình cũng thích nhìn hình mình đã được chỉnh sửa. Tuy vậy, vẫn biết đó không phải là mình.

Sáng nói chuyện với mẹ trước khi đi.
Bà có vẻ buồn. Ông tỉnh táo ra, nên cũng phức tạp hơn.
Tối qua ông ngồi ăn cơm, bát cơm được xới ông xẻn ra cho chị Loan một nửa, cho bà một nửa.
Chị Loan ăn, còn bà đổ lại không ăn.
Ông dỗi, không ăn nữa, lên nằm, không uống thuôc, rồi đi ngủ.

Không hiểu ông muốn bày tỏ gì qua cái việc sẻn bát cơm ra như thế.
Ông hay có kiểu làm rồi bắt người khác phải đoán ý, đoán không đúng ông giận, để bụng.
Giờ lại tới tuổi già, hay tủi thân, hay dỗi.

Lúc mới nghe mình nghĩ đơn giản, nghĩ ông chỉ muốn bày tỏ tình cảm với hai người phụ nữ đã chăm sóc ông,
không ăn là coi như từ chối lời cảm ơn.
Nhưng có thể mình nghĩ quá đơn giản.
Mẹ mình sống với ông lâu, có những ẩn ức khiến bà có thể nghĩ khác đi.
Mà nếu bà nghĩ ông hàm ý coi chị Loan như bà hai, thì bà chắc sẽ rất tủi thân.

Mẹ mình cũng khổ.
Để xem mai kia bà nghĩ gì, muốn làm gì.
Bà đã từng muốn đi khỏi nhà cho khuất mắt, khỏi nhìn ông quý giúp việc mà hắt hủi bà.
Ông hắt hủi không hẳn vi ghét, mà lại cũng vì nhiều ẩn ức chồng đống tháng ngày.

Nếu bà lại muốn bỏ nhà đi, mình cũng có thể hiểu.
Hai con người đó, hầu như không có điều kiện nhìn thấy nhau, mà chỉ toàn qua lăng kính của tầng tầng lớp lớp ẩn ức.
Chỉ có buông bỏ, coi nhau như người dưng, vì tình thương mà chăm sóc nhau, sẽ đỡ khổ hơn.
Thậm chí, còn có thể hạnh phúc.

Phương đông phương tây

“Mẹ phải đi nghe Pháp nhé” – bà nói, giọng nhẹ nhàng.
Tuyệt rồi, với bà bây giờ, bất cứ cái gì giúp bà không bị quẩn quanh những cảm xúc giận dữ lo lắng là tốt rồi.
Nghe Phật Pháp là tạm ổn, không quan trọng nghe ai.

Viết bài với cái tựa “Buông bỏ” trên FB, đọc cmt mình biết người đọc không nghĩ như mình.
Mà cũng không tránh được.
Mình sang đây mắt tròn mắt dẹt nhìn cách làm việc của các bạn Đức,
học mãi mới đi song hành được cùng các bạn ấy.
Đồng thời ngấm cách tiếp cận của họ. Hai chục năm có lẻ.

Mình bị ảnh hưởng nhiều, cách suy nghĩ tự dưng cũng khác.
Câu mình nói người phương đông hiểu theo một kiểu, người phương tây hiểu theo kiểu khác.

Đúng là người phương tây thiên về doing.
Họ ít ngồi nghĩ ngợi triết lý như người phương đông.
Kiểu nghĩ ngợi trầm lắng của phương đông, thực ra rất ổn nếu người phương đông không nhao theo cuộc sống vật chất ồn ào giống phương tây.
Nhưng một khi đã nhao theo, đã muốn là một người thành công trong đó, thì phải học họ doing một cách chủ động.

Khi đã thành công, đã có sự tự tin nhất định, để không phải nhao theo nữa,
lúc đó cái trầm lắng bản chất của phương đông lại rất có giá trị.
Ta chỉ phải đem ra dùng, chứ không phải học abc như các bạn nữa.
Hihi.

Buông bỏ

Tuổi mình nhiều người bắt đầu học buông bỏ.
Thường phải có đủ rồi (chủ quan), đạt đến cái gì đó rồi (chủ quan), người ta mới bắt đầu nghĩ đến buông bỏ.
Vì lúc đó người ta nhận ra một cái đích khác – sự nhẹ nhàng về thân tâm.

Nên thực ra khi ta đã nghĩ đến buông bỏ, là ta phải tự chúc mừng nhỉ, heheh.

Bạn bảo “muốn buông mà sợ buông xong thì mọi cái thứ trong đống đó lại đổ huỵch vào đầu mình kiểu gậy ông đập lưng ông.”.

Buông có nhiều kiểu buông, kiểu buông của bạn mình nghĩ liên quan đến buông trong tâm, không chỉ là buông bên ngoài.
Tiếp xúc với bạn mình nghĩ bạn là người quán xuyến, có việc là xắn tay vào làm, làm với sự tự nguyện, có trách nhiệm.
Trong một xã hội/gia đình có nhiều người giống bạn, thì con thuyền cứ thế đi băng băng, mỗi người tự gánh lấy phần vừa với sức của mình nhất, không ai thảy cho ai, không ai là gánh nặng cho ai. Mọi người đều vui vẻ thoải mái.

Còn trong xã hội/gia đình nhiều người chỉ nhăm nhăm nghĩ đến comfort cho riêng mình, nhăm nhăm làm theo ý mình, bạn sẽ là người mệt.

Bỏ thì tất nhiên mọi thứ sụp rồi. Nhưng giữ thì mình sụp heheh.
Nên trong tình huống đó chắc phải phân ra thứ tự, cái gì rất quan trọng, cái gì quan trọng ít nhất.
Và bỏ cái ít quan trọng nhất. Bỏ là phải bỏ một cách có kế hoạch, có suy nghĩ trước sau, bỏ lúc nào, bỏ có bàn luận với người liên quan, cái gì sẽ xảy ra, hậu quả sẽ thế nào,….

Thế mới biết, cùng từ buông bỏ, cũng có dễ có khó.
Người ít phải chịu trách nhiệm dễ buông nhiều thứ hơn.

Đó là thuộc về doing, còn một sự bỏ liên quan tới feeling.
Vẫn làm những thứ cần làm, nhưng bớt chấp vào kết quả.
Tức lúc cần thì vẫn khuyến khích con học, nhưng con không học thì không bức xúc.
Con điểm kém thì cũng không bức xúc, chỉ bình tĩnh thúc thêm hahah.
Chỉ là một ví dụ mà ai cũng đã từng trải qua.

Cái sự tưng tửng trong tâm lý, đem lại nhiều kết quả hơn là mình có thể nghĩ.
Người tin tâm linh thì hay bảo : Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên.
Cứ làm, cứ bắt đầu, cứ tiếp tục, cứ cố gắng, nhưng luôn để một space (trong tâm tưởng) để sự việc đó tiến triển theo ý trời.
Cái space này, nếu không có, thì trời có muốn giúp cũng không giúp được.
Giống con suối bị tắc ấy, nước không thể chảy, thì dềnh ứ, bẩn đục không thể trong.

Khi có space, mọi thứ ta làm bỗng có một màu sắc khác,
cứ vừa làm vừa nghe ngóng, để ý, xem cái gì sẽ đến,
cái gì biến chuyển, trong ta và trong người xung quanh.
Rất là hay. Sự biến chuyển, biến động, khi ta chủ động chờ đón, thực ra rất lung linh, đầy sự bất ngờ.
Qua doing và feeling, cái space đó giúp mình tiếp xúc với một cái gì bao trùm hơn, rộng rãi hơn.
Về lượng thì không có gì thay đổi, nhưng về chất thì thật sự là khác.

Phét lác trước khi bắt đầu làm việc.
Vui được nói những chuyện này với các bạn cùng lứa hihi.
Chỉ là trao đổi những suy nghĩ mang tính chủ quan thôi.