Xem các bài viết

Răng với lợi

Sáng nay có hẹn với bác sỹ. Người ta cho rằng cái răng số 6 của tôi cần phải hàn lại.

Đi xe len lách với bus vì đã hơi muộn. Thấy chút bực bội rất vô lý của mình khi nhìn cái xe bus đi ủn ỉn ngoài đường. Luôn luôn là thế, đáng ra cố gắng ra khỏi nhà sớm hơn 10 phút thì đã bớt được bao nhiêu cảm xúc rất là tiêu cực.

Đến nơi hóa ra mình đến sai giờ, đáng ra 9 giờ thì lại đến 8 giờ. Heheh, không lạ, cái kiểu nhớ lơ mơ vẫn còn rơi rớt từ cái thời đầu óc còn đôi chút minh mẫn, có thể nhớ nhiều thứ mà không cần ghi lại . Lạ là trí nhớ và các khả năng khác ngày càng cùn nhụt đi, mà đám thói quen dở hơi ngày càng có vẻ hoành tráng bệ vệ hơn. Cái thói quen được hun đúc nhiệt tình kể từ khi còn trẻ cho đến giờ,  từ lúc cơ thể còn sung sức, đầu óc còn tương đối sáng sủa.  Để giờ đây chúng phát huy tác dụng triệt để.

Nên cái sự người ta hay khất lần nhiều thứ liên quan trực tiếp đến “mình”  đến khi tuổi đã già có vẻ không hợp lý lắm. Những thứ ví dụ như đọc sách (không phải sách ngôn tình hay gần vậy), ngồi thiền (ngồi quan sát nhận rõ tâm mình), hay cái gì đó tương tự.

Lý do thường thấy là không có thời gian. Nhưng người ta không ý thức được là khi già con người mất khá nhiều hơi sức để đấu tranh với những cái đau đớn mỏi mệt trong thân, còn không nhiều năng lượng cho phần tâm.

Nên trong các cuộc nói chuyện với các bạn trẻ con, tôi cứ giằng co hỏi han qua lại để kéo sự chú ý của các bạn ra khỏi dòng chảy của sự kiện, để mà tập trung nhìn vào cái “tôi” của các bạn trong đó. Suy cho cùng, những gì diễn ra trong cái “tôi” của các bạn quan trọng hơn nhiều những gì diễn ra ngoài cái “tôi” ấy. Khi đã có khả năng và có thói quen nhìn ra cái “tôi”, con người sẽ không còn bị trôi nổi nhiều trong dòng đời, họ biết mình nằm ở đâu.

Quay lại với răng miệng. Cô y tá hỏi tôi có đồng ý trả thêm tiền để hàn bằng một chất liệu tiên tiến hơn. Tôi bảo tôi muốn hỏi bác sỹ xem liệu sau khi hàn tôi có dùng được cái răng đó để nhai không, và liệu tôi còn giữ được nó thêm 3, 4 năm. Vì cái chất liệu “tiên tiến” đó hơn chất liệu thường ở chỗ nó có thể kéo dài được 10 năm.

 Bác sỹ vào ngó nghiêng một hồi vào cái mồm lổn nhổn những răng sắp rụng của tôi, rồi lúng búng nói rằng, nếu tôi không sử dụng được cái răng đó thì cũng không cần hàn lại. Hỏi bác sỹ thấy cái răng đó có sưng siếc gì không, có gây nhiễm trùng gì không, bác sỹ bảo không. Thế là tôi nhón chân đứng dậy ngay ra khỏi ghế khám bệnh, đồng ý một cách quyết liệt để cái răng đó yên.

Híc, mất béng hơn tiếng đi lại loanh quanh chờ với đợi. Trong thâm tâm tôi thấy nhẹ cả người. Nếu không đặt ra câu hỏi chắc đã bị lên thớt rồi bị đục đẽo trong cái răng đã chịu đủ tật nguyền rồi.

Ông bác sỹ chắc không nhớ quyết định của ông ấy cách đây 1 tháng. Cách ông ấy nói làm mình tưởng mối hàn cũ giờ đã tồi khiến lợi không hồi lại được, nên phải hàn lại. Bác sỹ bảo vậy thì biết vậy, nhưng trong bụng cứ lấn bấn, đau đớn vài tiếng để hàn lại, liệu có khá khẩm hơn chăng, hay hàn xong nó lại rụng luôn.

 

Heheh, chuyện thường ngày ở huyện.
Viết tuần trước, nhưng có vẻ vẫn còn nguyên tính thời sự cho tuần này và các tuần sau nữa.

Đầu đông

Mới sáu giờ, trời tối thui.

Thằng em đi học chưa về, con chị chuẩn bị đi Pfadfinder. Khoe con chị cái áo của chị mẹ đã mượn để mặc buổi sáng. Con chị bảo mẹ mặc đẹp, chứ Tủm mặc rộng quá, heheh.

Mùa đông buổi chiều lạnh và tối. Từ hôm nay có thể có tuyết, nhiệt độ xuống xấp xỉ 0 độ. Có những hôm buổi sáng mới mở mắt đã thấy một cảm giác buồn, một cảm giác cũ rích và hơi nằng nặng. Nhưng nghĩ những người khác chắc cũng u ám giống mình, nên quyết định vẫn hồ hởi nhẹ nhàng, chấp nhận những khuôn mặt cau có quanh mình. Sau 2,3 tiếng buổi sáng mọi thứ lại trở nên ok.

Mùa đông là thời gian con người có cơ hội hướng nội. Người ta ý thức được và đánh giá hơn một ngôi nhà ấm cúng nhiều ánh sáng, mùi thức ăn, tiếng trò chuyện cười đùa của người thân.

Tối đi dạo cùng bạn chồng tôi cứ hay liếc vào cửa sổ những ngôi nhà gần đường, nhất là những cửa sổ có ánh sáng ấm. Tôi không tò mò về cuộc sống riêng của họ, nhưng tôi thích tưởng tượng trong đó sẽ là những con người, hoặc cùng trong một gia đình, hoặc coi nhau như gia đình. Họ có nhau và thế là đủ. Họ có thể đang quây quần ăn tối, hay đang thu dọn nấu nướng, thậm chí có thể đang cãi nhau. Không quan trọng là làm gì, quan trọng là có ai đó quan tâm đến ai đó, họ quan tâm tới nhau.

Sáng nay trời hơi mù, tiết trời cuối năm. Tiết trời này ở đâu cũng làm mình xúc động. Ở VN hay ở Đức đều thế. Trước đây hay nhớ về Tết, giờ thì không nhớ về cái gì, chỉ biết mình thích và thấy mình trở nên dịu dàng lơ đễnh dễ mến.

Dừng xe đợi đèn đỏ, đài Antenne Bayern phát bài „Wonderful life…“, đúng bài trong số rất ít bài tiếng Anh mình biết hai ba câu, lắc đầu vươn cổ hát theo, phút sau sực nhớ cậu/cô trong xe đỗ sát bên cạnh có thể thấy mình và sẽ buồn cười. Nghĩ thoáng qua vậy nhưng lại kệ, vẫn ngoắc đầu ngoắc cổ tiếp. Họ nghĩ gì có sao đâu, vả lại họ có vui vẻ buồn cười chút, cũng là tốt.

Anh cu gặp những lúc mẹ thế này là lại rống lên rú rít „Oh mẹ süßeee (dễ mến)“

Viết tản mạn

Từ sáng đến giờ hai tiếng liền loay hoay với hệ thống chạy chậm như rùa của công ty bạn.
Mỗi một click chờ 3 phút.
Cảm giác không dễ chịu chút nào. Giống kiểu bị tắc đường, dìn dìn nửa mét rồi chờ 2, 3 phút trước khi dìn dìn tiếp nửa mét.
Hiện tượng này thường xảy ra khi máy được cài đặt lại version mới.
Tôi lại thấy lại tinh thần xáo trộn nóng nảy của mình. Muốn làm nhanh nhanh để kết thúc phần việc của mình.
Tôi càng muốn nhanh, máy càng ỳ ra, cảm giác nóng nảy càng rõ rệt.
Nên quyết định kệ, ỳ cho ỳ, xác định hôm nay chỉ làm được 4 cái gạch đầu dòng là coi như đã thành công cho phần việc đó.
Đôi khi cứ phải AQuy như vậy, cho đỡ bị nhồi máu cơ tim, heheh.
Nếu cuộc sống đã muốn bày ra cái gì đó cho ta nhận biết mình, thì luôn có chỗ cho nó diễn ra, không máy bạn thì máy ta, không chỗ làm việc thì ở nhà, không đồng nghiệp thì con cái.

Tôi có cảm giác trong cuộc sống của mình đang có sự giao thoa mạnh mẽ giữa cái thuộc về thế giới cũ, cách nghĩ cũ, cách hành động cũ, với thế giới mới, cách nghĩ mới, cách hành động mới. Luôn luôn có một khoảng trống nho nhỏ để lựa chọn bước tiếp theo. Đó là điều tốt – có được cái khoảng trống đó.

Hoặc lựa chọn chạy theo thành tích, khăng khăng đạt được một cái đích nào đó bằng mọi giá, để rồi nhìn thấy vật cản ở khắp nơi, tắc đường ở khắp nơi.

Hoặc lựa mình theo dòng chảy, vẫn làm những thứ có thể làm một cách chủ động, vừa làm vừa nghe ngóng, giữ được sự bình thản không rơi vào trạng thái sốt ruột. Muốn giữ sự bình thản này, chỉ cần tập trung cảm nhận một nhóm cơ nào nó vùng lưng hoặc vùng cổ, giữ cho chúng relax.

Sự giao thoa này hiển hiện ở khắp nơi, trong chính bản thân, ở nhà, ở cơ quan, trong công việc.

Trong bản thân thì rõ rồi, tôi vốn quen quan sát bản thân, ít khi bỏ sót những cung bậc cảm xúc của mình, nhất là những cảm xúc tiêu cực. Biết nhưng đôi khi vẫn thả trôi theo cảm tính, lười thì vẫn ỳ ra, dù biết mình đang lười, heheh.

Ở bọn trẻ con thấy ít hơn, và nhạt hơn. Các bạn thiên về thế giới mới. Ít sợ hãi, ít ngại ngùng, cởi mở với thế giới xung quanh và mở lòng đón nhận những gì thuộc về thế giới đó.

Nhiều bạn phản kháng những gì thuộc thế giới cũ rất mãnh liệt.
Nhiều bạn lại bị nhiễm những cái cũ rích đó từ gia đình, bố mẹ, xã hội, nhà trường. Chúng níu kéo các bạn xuống.

Có một sự khác biệt cơ bản giữa cái cũ và cái mới.
Cái mới tươi mới, không lặp lại. Nó rất direct, tự nhiên và không có chút lấn cấn.
Cái cũ lặp lại, không tươi mới, và luôn có gì lấn cấn.

Hôm trước còn có vấn đề khi login vào máy tính. Đang yên đang lành bỗng nhiên không vào được máy nữa, phải gọi IT help.
Vừa rồi lại không vào được một link trong công ty. Lại phải gọi IT help.

Tôi ngờ ngợ là những trục trặc nho nhỏ như vậy hay xảy ra khi trường năng lượng của con người hay của môi trường thay đổi.

Môi trường đã lên một mức năng lượng mới mà con người vẫn ở mức cũ – có trục trặc.
Môi trường vẫn ở mức năng lượng cũ mà con người đã lên mức mới – cũng có trục trặc.

Con người với con người cũng vậy, ở những mức năng lượng khác nhau người ta không còn cảm thấy liên quan nhiều đến nhau nữa. Vậy nên tôi có xu hướng để mọi thứ diễn ra nhẹ nhàng, người đến người đi, không quá để tâm. Người có duyên vẫn sẽ có lúc gặp lại.

Tí tập đàn

Từ hồi học cô giáo mới, ở nhà anh Tí học đàn tự nguyện hơn.

Nhưng đợt này phải học đi học lại mấy bài để tham gia thi thố đánh 4 tay cùng một bạn khác, anh có vẻ ngán ngẩm. Cô giáo càng ép, anh càng có vẻ ỳ ra. Đánh không trôi chảy đúng ý cô nên cô không đưa bài mới, bắt tập đi tập lại mấy bài cũ.

Anh ngồi đánh ở nhà mấy bài đó rất miễn cưỡng, tiếng đàn cứ trơn tuột dặt dẹo, nốt cứ díu vào nhau, ngón tay như không có lực, kiểu đánh cho xong. Mẹ không thích thú gì đoạn cô cứ bắt anh học thêm cuối tuần để đi thi, nên cũng không ép anh tập. Tập mà dặt dẹo như vậy, hỏng cả tay. Trong bụng thấy tiếc mấy tháng cuối của anh. Nói chung mẹ tiếc tất cả những khoảng thời gian chán chường, khi người ta phải miễn cưỡng làm cái người ta không thích. Đó là một trạng thái ỳ trệ, nếu ở trong trạng thái này lâu dài nó sẽ làm người ta đần đi, tâm hồn mất hết sự nhanh nhạy tươi mát.

Tuy vậy hôm đi xem biểu diễn, thấy anh đánh ngập ngừng, rón rén, lại thấy cô có vẻ rất bức xúc, nên quyết định sẽ nhắc nhở anh tập đều đặn hơn.

Tuần này cô cho một bài mới, anh lại có vẻ có hứng hơn. Hôm kia thấy anh lúc đầu miễn cưỡng ngồi vào đàn, nhưng sau một lúc mò mẫn đánh được trôi trôi vài dòng trong bài mới, anh lại có vẻ có hứng. Sau 2 chục phút tập bài mới, anh quay lại tập mấy bài cũ một cách bài bản. Không còn cái cảm giác lê thê ỳ trệ, mà đã có nét tươi mới quyết đoán trong từng nốt, các ngón tay có lực hơn, có sinh khí hơn. Chẳng có gì lạ, người lớn cũng vậy thôi, có hứng thú làm mọi thứ sẽ khác.

Không biết cô giáo có biết không nhỉ? Cô có ý thức được cái giá đứa trẻ phải trả để đánh được một bài nào đó thuần thục như cách cô muốn. Chị Tủm thì dứt khoát ngay từ đầu không dính vào vòng thi thố, và cô giáo chấp nhận, không ép chị. Nhưng Tí thì lại bị dính mặc dù anh cũng rất không thích. Hy vọng sau lần thi này cô sẽ tha cho anh.

Tí học nhanh nhưng không có kiên nhẫn để đạt được một mức hoàn thiện nào đó. Nếu bố mẹ ép chắc anh cũng có thể đạt được mức cao hơn. Nhưng sao mẹ không thể ép các bạn được. Ép một hai hôm thì được, chứ cả tuần thì chịu. Thấy cứ làm sao đó, có cái gì đó phi nhân tính khi ép uổng một sinh linh làm điều mình muốn. Nhất là khi bản thân mình thấy điều đó không hoàn toàn ổn.

Đánh đàn, chơi sport, hay làm bất cứ cái gì là để con người phát triển, thăng hoa, hài hòa, vui vẻ. Mất đi cái vế đó rồi thì còn gì hay ho nhỉ.

Cô giáo có vẻ không thoải mái lắm khi bọn tôi bảo giờ Tí lớn rồi, nó tự quyết định nó có tập hay không, chứ bọn tôi không bắt nó được. Thực ra tôi rất đánh giá và biết ơn cô. Từ khi sang học với cô anh Tí có hứng học hẳn lên. Cậu tự tin vào mình hơn.

Nhưng đúng là cái gì quá đi cũng không tốt. Hy vọng cô hiểu để đủ tỉnh táo mà đi con đường trung dung, để vẫn giữ lại được cho Tí niềm vui khi ngồi vào đánh đàn. Về lâu về dài, vài cái giải rút để mốc ở đầu giường tốt hơn, hay niềm vui thanh thoát khi người ta nghe đàn, hay tự mình đánh đàn trong cả quãng đời còn lại, tốt hơn.

Tôi và bạn chồng không giống nhau nhiều ở điểm này. Bạn chồng sống lý trí hơn, chịu khó làm những việc bạn ấy không thích, nếu đó là việc bạn ấy cho là cần thiết. Tôi thì sống nhiều theo cảm tính, làm những thứ mình thích, những thứ khác cứ khất lần lại, hoặc đơn giản là ngoảnh mặt không làm. Nên cách cư xử với con cái cũng khác nhau. Tôi thông cảm và dễ dãi với lũ trẻ, bạn chồng đòi hỏi và chờ đợi ở chúng nhiều hơn.

Lũ trẻ mà có được tính chăm chỉ không ngại việc của bố, ngày thường của chúng sẽ trôi chảy hơn. Tính đơn giản dễ dãi của mẹ tuy vậy cũng không dở, cũng làm cuộc sống nhẹ nhàng hơn, theo một kiểu khác. Kết hợp được hai tính này như thế nào, lại là cái tài riêng của các bạn, heheh.

Mẹ bực mình với chị

Bố mẹ đi mua bánh mì ăn sáng về, vừa bước vào nhà đã nghe thấy chị khóc rống ở trên nhà. Chị gọi bố lên rồi la lối rằng mắt chị do đeo contactlinse đã bị sưng và xước.

Thời gian cuối mỗi khi đi nhảy hay tập sport chị lại đeo contactlinse thay vì đeo kính. Mẹ thấy chỉ đeo có 1,2 tiếng rồi vứt đi thì hơi phí, bảo chị thử dùng trong 1 tuần (2 lần đeo) xem có được không. Tuần vừa rồi chị dùng vài lần, và hôm qua có hiện tượng bị xước. Chị kết tội rằng vì nghe lời mẹ mà mắt chị bị hỏng như thế này.

Chị khóc lóc trong tình trạng panic, và tình trạng này thường làm cho mọi người xung quanh mất bình tĩnh. Chị đã nhiều lần bị mắng và bị phạt chỉ vì kiểu khóc lóc panic này.

Mẹ thấy bực mình với cái kiểu bù lu bù loa của chị, bèn quát chị rằng bố mẹ không có nhiều tiền để thỏa mãn mọi sở thích yêu cầu của chị. Chị được dùng 1 bộ trong một tuần, dùng lúc nào là tùy chị. Không sử dụng bộ đó được 2 lần thì chỉ đi nhảy một lần trong tuần.

Về sau mẹ có lên ôm chị và xin lỗi chị, vì mẹ đã nói trong lúc nóng nảy, và vì hiểu vì sao chị panic. Cái yêu cầu của mẹ có hơi vô lý và áp đặt. Đó là cách mẹ hay dùng để chấm dứt phản ứng panic của chị. Sau khi chị bình tĩnh lại bao giờ cũng có thỏa thuận hợp lý hơn, điều mà có thể đạt tới ngay lúc đầu nếu không có màn khóc lóc la lối của chị.

Tuy vậy đến khi xuống ăn sáng mẹ vẫn nói to với chị, mặc dù khá bình tĩnh. Có gì đó sâu xa làm mẹ vẫn giận, đúng hơn là buồn chị. Chị bảo rằng mắt chị là quý giá, mẹ lại tiếc mấy cái kính áp tròng đó hơn mắt chị. Mắt chị thì chỉ có một, mất là mất luôn. OK, lý lẽ của chị là như thế, rất logic, lý lẽ đó chị dùng được trong mọi trường hợp, khi chị đòi hỏi chờ đợi ở người khác điều mà chưa chắc người ta đã muốn làm cho chị một cách tự nguyện.

Lý lẽ đó dùng được trong nhiều chuyện, chẳng hạn chuyện chị muốn đi trại hè bên Mỹ. Chị có thể nói trại hè đó chỉ có 1 lần, không đi là không bao giờ có cơ hội. Được đi đến đó là điều chị mong mỏi nhất. Chị có thể nói bố mẹ lại tiếc mấy ngàn đó hơn niềm vui mà chị có thể có nếu được đi.

Mẹ đã lớn tiếng bảo chị rằng mắt chị rất quý giá với chị, đúng, nhưng chị có nghĩ đến cái lưng của bố mẹ, đôi mắt của bố mẹ, chúng có quý giá không? Chúng càng ngày càng tồi đi, mà bố mẹ vẫn phải hàng ngày đi làm để một phần thỏa mãn những nhu cầu đòi hỏi càng ngày càng tăng của các bạn.

Có một sự thiếu biết ơn nào đó trong việc chị kết tội mẹ. Đó là cái làm mẹ giận dữ.

Chị đã đấu tranh mọi lúc, mọi nơi, để mọi người đừng chờ đợi bất cứ điều gì vào chị. Thì chị cũng phải học cách chờ đợi ít đi từ bố mẹ và xã hội.

Nếu sự chờ đợi của chị bớt đi, chị sẽ hàm ơn vì bố đã mua kính áp tròng cho chị. Chị sẽ tìm cách làm sao dùng chúng một cách hiệu quả nhất. Nếu không thể dùng một bộ kính 2 lần như mẹ gợi ý, chị nên bằng lòng với việc sẽ chỉ đi nhảy một lần trong tuần. Nếu muốn hơn, chị nên đề nghị với một giọng ôn hòa hơn.

Chắc chắn lúc đó bố mẹ sẽ bảo chị cứ dùng như chị cần, thêm vài Euro một tuần không đáng gì cả.

Có một sự khác nhau cơ bản giữa hai cách suy nghĩ. Mẹ nghĩ mẹ sẽ còn xung đột với chị nhiều lần, cho đến lúc chị ngấm ra điều đó.

Và chị phải hiểu nằm lòng, mẹ không hề có ý định nai lưng ra làm việc để thỏa mãn những nhu cầu của chị. Chị muốn có niềm vui, hãy học cách đi tìm niềm vui ở nơi không cần nhiều tiền, ít nhất là khi chị vẫn còn phải phụ thuộc vào bố mẹ hay một ai đó. Niềm vui có ở khắp nơi, không cần phải đâm đầu vào những nơi đắt đỏ mới có được.

Còn bố mẹ nếu có sẵn sàng offer cho chị một cái gì đó khác, đó là quyền của bố mẹ, do bố mẹ tự nguyện làm, chứ không do chị đòi hỏi.