Xem các bài viết

Ngán ngẩm

Tôi đã nghĩ rằng framework cho phép bọn tôi làm được nhiều hơn.
Ít ra là làm được cái bọn tôi muốn trong 1, 2 năm tới.
Nhưng nó cũng hạn chế, như mọi tools khác….
Nên quyết định về sớm.
Sẽ chuyển dịch vài gốc cây trong vườn.
Đám cây cối cũng lạ, chỗ mình chỉ giúi vài củ lăn lóc xuống đất, không để ý, thì nó lên tốt thế.
Chen chúc chật chội hết cả đất.
Chỗ đào lấp cẩn thận, tưới tắm đàng hoàng, hôm nào cũng trông ngóng xem nó có nhú lên chút gì không, thì nó chẳng chịu lên.
Giờ chuyển chỗ, không hiểu nó có ưng không nữa.

Đọc vài câu của Lão Tử. Mình cứ tưởng ông ấy không bao giờ viết về bản thân, hóa ra có.
Đoạn này thực ra mình không hiểu lắm.

Khi bạn hiểu biết rõ về bản thân, bạn sẽ hiểu người khác
Hãy giúp đỡ người khác – và bạn sẽ nhận biết ra được rất nhiều.

Thử giúp đỡ những người trong gia đình bạn, trong đất nước của bạn, ở khắp mọi nơi!
Qua đó sức mạnh tỉnh thức của bạn sẽ được bồi đắp.
Vì sao tôi biết điều đó? Vì tôi đã hành động như vậy…

  1. Wenn Du Dich selbst erkennst, erkennst Du dadurch Andere.
    Hilf Anderen – und Du wirst alles erkennen.
    Derjenige, der fest stehen kann, kann nicht umgestürzt werden.
    Derjenige, der sich gegen Unterstützung auflehnen kann, kann nicht niedergeschlagen werden.
    Ja, an solch eine Person erinnern sich die Nachkommen!
    Aber, wenn Du eine ähnliche Sicherheit im Tao erreicht hast, wirst Du für andere Menschen mit Seinem Licht wie die aufgehende Sonne scheinen!
    Versuche hierfür Hilfe in Deiner Familie bereitzustellen, für die Menschen, die in Deinem Land und überall leben!
    Dadurch wirst Du eine große Bewusstseinskraft gewinnen.
    Wie habe Ich das erkannt? Indem ich dies tat…

Sự trao phó

Những lúc tập trung tìm hiểu một cái gì mới và rộng, tôi thấy mình khô như ngói.
Đêm ngủ cũng không yên.
Các hình ảnh chập chờn, dòng suy nghĩ không dứt.
Chỉ khi mọi thứ ổn ổn, cảm thấy tạm đủ để mình có thể lại thong dong đi theo dòng chảy bình thường, đất ở dưới chân mới như đã ổn định lại.

Lắm lúc tôi cứ nghĩ, liệu có đáng không?
Những ngày khô như ngói,
Mắt hoa lên, nhòe đi vì đọc nhiều,
Những đêm ngủ trằn trọc…
Nhưng đã đi làm ở những môi trường kỹ thuật thay đổi liên tục như thế này, đành phải chấp nhận.
Mà chính tôi đã quyết định chọn lĩnh vực này, lĩnh vực mới mọi người ngại thử, chứ chẳng ai đẩy tôi vào.

Có lẽ cũng tại tâm tôi không đủ tịnh, nó không chịu được trạng thái nửa vời.
Nó cần phải học cách vẫn thong dong trong biển của những điều chưa biết và tự tại trôi theo dòng.

Tuy vậy tôi cũng nghiệm ra chút chút cái gọi là sự trao phó – Surrender / Hingabe.
Trao phó hoàn toàn, không tính toán thiệt hơn, điềm tĩnh đi từng bước không sợ hãi, và mọi thứ xung quanh sẽ ủng hộ mình.
Rõ ràng không phải vì mình là cái gì hay ho đặc biệt.
Mà chính là năng lượng đẹp đẽ của sự trao phó – nó lôi cuốn những năng lượng tương đương.

Giống như tôi say sưa nhìn Misa chơi với Tí – với sự trao phó hoàn toàn, hòa quyện với niềm vui và dòng chảy nhịp nhàng giữa hai đứa.
Tôi biết cái gì làm tôi mê mẩn trong thế giới quanh mình – sự trao phó hoàn toàn.

Misa

Sooooooo, dạo chơi chán trên FB, lại thích tí toáy viết cái gì…
Đi làm về trời mưa. Hình như mưa cả trên quãng đường đi. Nhưng về gần nhà mới ý thức rõ rệt hơn.

Bình thường nếu trời không mưa lũ trẻ con sẽ chơi tha thẩn đâu đó. Mình phải đi thật chậm, mà lũ trẻ con đôi khi chúng chẳng thèm tránh. Thế là đứng lại trên đường, nhìn ngắm chúng, cho đến khi một đứa lớn hơn ra lôi chúng vào lề đường.

Nhà mình được hưởng ké hai thứ rất là tuyệt từ các nhà hàng xóm. Một là chú bé Misa 2 tuổi, và hai là hai con chó Mira và Oskar.

Misa chắc phải hơn hai tuổi rồi. Vì mùa hè năm trước, cậu bé đã có thể ngồi rất vững chãi trên vai anh Tí. Nó có cái vẻ tưng tửng, hiền như một cục bông, nhưng rất authentic, chẳng hề sợ một ai. Năm nay, từ hồi bớt lạnh, cậu ngày nào cũng băng băng ngồi trên xe đẩy 2 chân. Cậu không tỏ vẻ gì thích thú đặc biệt, khuôn mặt lúc nào cũng cười cười, mình có cảm giác nó có một sự tĩnh tại rất vững bên trong. Mỗi lần gặp cậu bé, mình có thể nhìn cậu không chán. Cậu chẳng lấy làm điều, nhìn cho nhìn, tớ cứ việc chơi, hoặc đứng ỳ ra gần giữa đường.

Anh cu Tí và Misa có vẻ hợp nhau. Anh Tí thích chơi với trẻ con, nhưng kiểu chơi của anh đôi lúc hơi mạnh, không hợp các cô bé nhạy cảm lắm. Còn Misa thì chấp hết, thế nào cũng chiều. Nó có sự tin tưởng tuyệt đối vào anh, nên anh có vần vò, có tung hứng nó, thì nó vẫn không nề hà. Nó cứ tủm tỉm vậy, ít khi cười khanh khách. Anh thích chơi thì cùng chơi, không nó cũng không lằng nhằng níu kéo, quá hợp với anh Tí nhà ta.

Tí có vẻ coi Misa như cái gì đó ruột rà của mình. Hôm trước cậu cười cười lắc đầu, bảo Tí thấy hơi thất vọng ( enttäuscht), vì Misa cũng đái bậy giống Phillip. Rồi cậu ra chơi với các em cho đến tận lúc chị gọi về ăn cơm tối.

Mẹ cũng ló đầu ra tò mò xem anh làm gì ngoài đường. Thấy anh đang gò lưng đẩy thằng em trên cái xe tải đồ chơi. Thằng em ngồi thu lu, mông chẹn vừa khít chỗ chở cát. Hai chân duỗi thẳng đằng trước, cậu cười cười để anh đẩy, mặt hoàn toàn bình thản không chút sợ hãi dù anh đẩy rất nhanh.

Thấy mẹ ló ra đường, anh bế bổng Misa lên, như bế một con gấu con, bảo pussi (hôn) Minh-Ha một cái. Anh trông cao ngồng, cậu trông tròn tròn be bé. Cậu bé cười cười, quay mặt đi. Anh lại bảo Misa pussi đi, cậu cười cười quay mặt lại chúm môi chụt một cái trong không khí, rồi lại cười cười quay mặt đi.

Anh để cậu ngồi gọn gàng lại vào cái xe đổ cát, còng người sát đất, đẩy cậu về nhà. Hai đứa, một cao tồng ngồng một tròn tròn xinh xinh, cứ thế lặng lẽ tủm tỉm chơi, Nếu không nhìn, sẽ chỉ nghe thấy tiếng chạy hổn hển của thằng anh lẫn tiếng bánh xe xóc trên đường…

„Hãy nói ít đi, và hãy tự tại một cách bình dị.“

Đọc những dòng này mình cứ hay chột dạ, có phải mình nói hơi nhiều?
Nhưng nghĩ lại, mình là người nói khá ít.
Có thể mình viết nhiều hơn mọi người trên FB, trong blog, và đó là phần lớn những suy nghĩ bức xúc mình muốn nói.
Đôi lúc có vài vấn đề chỗ làm, nói chuyện với ông chồng đôi ba câu lúc đi dạo, là đủ.
Ngoài ra mình ít nói. Không có nhu cầu phải nói chuyện với ai, tâm sự với ai.
Đầu khá rỗng. Việc viết đem lại cái đầu rỗng cho mình.

Viết trên mạng xã hội là một hoạt động, mà qua đó ta nhìn ra được nhiều aspects của bản thân, mà bình thường mình ít thấy.
Thấy xu hướng thích khoe khoang, thích chỉ bảo dạy đời.
Thấy tính sợ sệt – sợ người ta phê phán, sợ người ta không thích.
Thấy xu hướng hùa theo đám đông – đám đông im tự dưng mình ngại nói. Thấy mình có bị sở thích của đám đông lèo lái.
Thấy mình không authentic – tự tin để luôn là mình. Có thể do tính sợ sệt đã nói ở trên – sợ đám đông không thích.

Những tính này lấp ló đâu đó rõ ở mình khi mình viết.
Mình vẫn có một niềm tin – khi cái gì được phơi bày, nó sẽ có cơ hội được chuyển biến, trở nên trong trẻo, trọn vẹn.

Giờ dịch vài câu của Lão Tử.

„23. Hãy nói ít đi, và hãy tự tại một cách bình dị.
Những cơn gió lạnh không thổi suốt cả buổi sáng,
Những đợt mưa mạnh không kéo dài suốt cả ngày.
Vì sao như vậy?
Vì chúng phụ thuộc vào trời đất.
Cho dù trời và đất rất rộng lớn, chúng không thể tạo ra cái gì vĩnh hằng.
Nhưng con người có thể làm được điều đó.
Chính vì vậy, con người chính là đối tượng được phục vụ Đạo vĩnh hằng.
Những người dùng khả năng của mình để phục vụ Đạo, họ có được quyền đạt tới sự hòa tan mình vào Đạo.
Những người ngày ngày tu dưỡng theo Đức, sẽ trở thành phần cơ bản của Đức.
Những người đức dày, sẽ được hưởng phúc của Đức.
Những người đạo dày, sẽ được hưởng phúc của Đạo.
Nhưng nếu họ không còn phục vụ Đạo nữa, phúc này sẽ bị tước đi.
Liệu có thông thái không, khi nghi ngờ điều đó? „

  1. Sprich weniger und sei einfach!
    Ein strenger Wind bläst nicht den ganzen Morgen lang;
    starker Regen dauert nicht den ganzen Tag.
    Von was ist dies abhängig?
    Vom Himmel und der Erde.
    Obwohl der Himmel und die Erde so groß sind, können sie nichts Ewiges hervorbringen.
    Noch kann das der Mensch.
    Daher ist es besser dem Ewigen Tao zu dienen.
    Derjenige, der mit seinen Taten dem Tao dient, erhält das Recht, die Verschmelzung mit Ihm zu erreichen.
    Derjenige, der sich selbst in den Zustand des Te verfeinert hat, wird zum wesentlichen Teil des Te.
    Derjenige, der wesentlicher Teil des Te ist, erntet den Segen des Te.
    Derjenige, der wesentlicher Teil des Tao ist, erntet den Segen des Tao.
    Aber wenn er ihn nicht mehr verdient – wird ihm der Segen entzogen.
    Es ist nicht weise, diese Wahrheit anzuzweifeln

Khô

Dần dần mình thấy sự giao thoa giữa Eckhart Tolle và Lão Tử.
Eckhart Tolle có một quyển sách thứ 3, ít đề cập đến cách làm sao đạt tới sự vô vi, mà thiên về những suy nghĩ xuất phát trực tiếp từ trạng thái vô vi, vậy nên gần với Lão tử.
Giờ đọc Lão Tử, thấy tư tưởng của ông không tách rời cuộc sống. Vẫn rất sát cuộc sống.
Một đoạn trích trong đạo đức kinh của Lão Tử.

„Lao động cật lực cho phép người ta sống một cuộc sống đơn giản trong tương lai.
Tuy vậy chúng ta cũng biết rằng, sự tĩnh lặng là thành phần cơ bản của chuyển động (movement).
Bởi vậy những người thông thái làm việc cật lực cả ngày, họ không tránh những việc nặng nhọc.
Nhưng họ luôn làm việc trong một trạng thái đặc biệt tĩnh lặng.
Ông ấy (nhà thông thái) thậm chí có thể sống trong xa xỉ mà không bị xa xỉ làm hỏng.
Vì sao một người rất giàu có lại kiêu ngạo và khinh miệt thế giới quanh họ?Sự khinh miệt sẽ tàn phá tâm hồn con người.
Và sự thiếu tĩnh tại sẽ phá hủy gốc rễ, nền tảng của  cuộc sống.“

Đọc ông ấy, mỗi người có thể tự hỏi mình một câu: Mình có tự hào về cái gì? Và đang tự hào vì cái gì?

  • Nếu vì đang được hưởng thụ, liệu mình có đang bị thối rữa vì sự hưởng thụ đó không?
  • Nếu vì đang làm cật lực, liệu mình có luôn giữ được sự tĩnh lặng cân bằng mà vẫn có thể làm việc cật lực không?

Heheh, viết vài câu an ủi tâm hồn, trong khi đang đọc toàn những tài liệu hơi khô tí.
Khô vì chưa hiểu rõ. Đến khi hiểu rõ thì chúng sẽ được integrated trong dòng tư duy của mình, chúng hóa thành cuộc sống.
Chúng hết khô.

  1. Harte Arbeit erlaubt einem ein einfaches Leben in Zukunft zu erreichen.
    Doch wissen wir auch, dass die Ruhe wesentlicher Bestandteil der Bewegung ist.
    Daher arbeitet der Weise den ganzen Tag lang schwer und vermeidet harte Arbeit nicht.
    Trotzdem befindet er sich in einem Zustand der perfekten Ruhe.
    Er kann sogar in Luxus leben und wird davon nicht verdorben.
    Warum ist der Eigentümer von 10 000 Streitwagen hochmütig und verachtet die ganze Welt?
    Verachtung zerstört die Seele!
    Und die Abwesenheit von Ruhe führt zum Verlust der Basis!…