Xem các bài viết

Bù lại

Có một sự chuyển biến nào đó trong tâm mình.
Nó trở nên yên bình hơn, thêm không gian hơn.
Trước đây nó cứ đặc quánh, dúm dó kiểu gì đó.
Người ta nói đúng, khi bất hạnh mọi thứ co lại, dúm dó lại.
Khi an ổn, mọi thứ mở ra, rộng ra, bao trùm hơn.

Có lẽ vì nhận thấy mẹ mình đã trở nên dần chấp nhận những gì không thể thay đổi.
Hoặc ít ra không thể thay đổi ngày một ngày hai.

Ở tuổi của mẹ, để thay đổi không dễ.
Mình biết điều đó, nhưng trước đây vẫn thường thầm trách, tại sao mẹ không hiểu một số chuyện sớm hơn.
50 tuổi, phần lớn phải hiểu rằng, khi thù hận, chỉ có mình và những người yêu mình, là khổ.

Nhớ lần về vừa rồi, hai mẹ con ngồi uống caffee bên biển.
Có nói gì đó về tình thương, về tình yêu.
Mẹ bảo mẹ không thể hiểu mẹ làm gì sai. Mẹ chỉ có một lòng yêu thương nhất mực.
Câu chuyện loanh quanh, như mọi lần, lại động đến nỗi hận trong mẹ.
Mẹ lại để nó nổ phừng phừng, dồn hết mọi lý do cho những “bất hạnh” của mẹ lên một ai đó.

Mình có nói gì đó, trong đó có một câu đại loại “đó không phải là tình yêu. Nếu nó là tình yêu, nó đã nâng người khác lên. Còn cái tình của mẹ lôi người khác xuống. Cái mẹ yêu rất nhiều trên đời là nỗi hận của mẹ. Mẹ có thể mất nhiều thứ, buông nhiều thứ, nhưng nỗi hận của mẹ, mẹ không thể buông. Mẹ yêu nó quá, mẹ yêu nó hơn rất nhiều thứ khác”.

Có lẽ do giọng giận dữ của mình, bà ngồi không nói gì, về sau lẩm bẩm, đúng nhỉ, tình yêu đó lôi mọi người xuống.

Mình mong mẹ sống minh mẫn đến 100 tuổi.
Bà xứng đáng.
Một tuổi thơ không mẹ từ 3 tuổi, cải cách ruộng đất làm gia đình xáo trộn tan hoang.
Coi như bà mất hàng vài chục năm để khẳng định bản thân.
Rồi lại bị một cú đẩy xuống vực.
Lại mất hàng chục năm, rồi lại thêm 1 cú …

Tính xông xênh, coi như bà mất 30 năm để quay cuồng với những cú đẩy.
Bà đáng được bù lại 30 năm, để lớn lên, để trưởng thành, để bình an đi vào cõi an lành mới.

Karma

Tí mới kiếm được chỗ làm, lương ở mức SV.
Anh làm ít tiếng nên nhận được tàm tạm đủ để anh không cảm thấy quá short về tiền.

Hôm qua không biết nhân sự kiện gì đó, có nói về Karma.
Bố được tiếng có good Karma nhất nhà.
Kiểu vừa đi tới thì có xe đi ra nên có được chỗ đỗ khỏi đi tìm.
Cứ đùa cho vui vậy, chứ lắm lúc nghĩ tại thế quái nào bố cũng thấy bố may, thành ra cái gì cũng thành good Karma.

Anh dạo gần đây bỗng lại cũng vài lần tuyên bố anh lây cái may của bố.
“Tí…í cũng có good Karma” – anh cười ngoác miệng nghịch ngợm.

Mẹ bảo Tí có biết vì sao bố có good Karma không?
Tại bố hay nghĩ tới người khác khi bố làm.
Mà cứ nghĩ cho người khác, cái good Karma nó cứ được bồi đắp đều.
Còn chỉ nghĩ cho mình, nó sẽ mất dần đi thôi.
Anh ừ ừ.

Mẹ không cổ xuý cho đoạn “làm vì người khác”.
Vì nhìn cho rộng ra, mình làm cái gì cũng là cho mình.
Khi nghĩ “mình làm vì người khác”, cái kiêu mạn sẽ trỗi dậy. Kiêu mạn là thứ tiêu trừ mọi thứ hay ho nhanh nhất.
Nhưng nếu mình có sự hài lòng sâu xa tự thân, cái đó cũng lan toả ra những người xung quanh.
Tí khá cool, thành ra cậu hiểu nhiều cái tinh tế hơn nằm ở sau ngôn ngữ.

Rồi thì thào, Tí biết hồi mẹ muốn tăng lương ấy, mẹ làm gì không?
Mẹ luôn thủ 50 cent, 1 eur trong túi, ra ngoài bến tàu thế nào cũng có người ngồi xin.
Mẹ cho họ, họ cám ơn, nhưng mẹ nghĩ mẹ mới là người cần cám ơn họ.
Phải làm thật đều, thật đều – mẹ thì thào đầy bí mật hahah.

Nên – hạ thấp giọng thì thào tiếp – giờ Tí có ít tiền, cứ mỗi tuần bỏ tiền túi của Tí ra, mua cho mẹ một gói pho mát, ok?
Mỗi lần một loại.
Anh bật cười khoái chí gật đầu.

Nói chuyện với Tí thú vị. Cậu không bị mắc vào câu chuyện bề nổi thường hơi mang tính đùa cợt.
Có cảm giác cậu hiểu ý của mình, hơn là chỉ ở bình diện câu chuyện.

Đời

Ở công ty chỗ mình làm việc, có vài người ghét mình ngay từ buổi đầu gặp gỡ hehe.
Tức là ghét mà mình không biết từ đâu mà họ ghét. Vì mình không có liên hệ trực tiếp với họ lúc nào.
Chỉ có thể nghĩ, họ ghét vì màu da, màu tóc, hoặc vì nghe qua ai đó.

Có thời gian mình hơi kiểu “trầm cảm”.
Đến 1 thời điểm nhìn lại, tại sao trong rất nhiều người, hơn 2 chục người luôn tử tế ủng hộ mình, chỉ 2,3 người ghét và khó chịu với mình, mình “trầm cảm” vậy, liệu có phải đang vô ơn với những người luôn tỏ ra ủng hộ mình?
Ý nghĩ đó làm mình trở nên ý thức với cảm giác “trầm cảm” cứ trực nổi lên mỗi khi nhìn thấy mấy bạn đó.

1 bạn trong đó, gặp khá nhiều, vì ở cùng tầng.
Mỗi lần gặp, mình cứ nhủ trong đầu “tôi không có gì against (chống lại) bạn cả”.
Hàng gần chục năm trôi qua vậy.
Bỗng từ cách đây khoảng 5,6 năm, bạn ấy gần như quay phắt 180%, có gì đó rất tôn trọng trong cử chỉ, trong thái độ luôn nhanh nhảu chào đón. Cái quý của bạn ấy cũng như cái ghét trước đây, không có nguyên do, vì mình vẫn hầu như không nói chuyện ngoại trừ 1 câu chào hỏi ngắn củn.

1 bạn nữa, vừa gặp hôm nay.
Bạn ấy chắc ghét mình qua lời kể của ai đó.
Kể cả những phần mà mình biết rõ nhất, bạn ấy hỏi người khác, chứ không hỏi thẳng mình.
Mình rất biết cảm giác của bạn đó, nhưng mình không ghét lại.
Vì mình biết bạn ấy khó khăn chật vật với công việc thế nào.
Dáng đi còng còng, có vẻ đau đớn vì phải ngồi nhiều.
Khi có đau đớn về cơ thể, ít người giữ được tinh thần cởi mở vui vẻ.

Có vẻ như, khi phải hạ cố hỏi mình, làm cho bạn ấy đau khổ lắm.
Giải thích khá dài dòng, để mình không nghĩ bạn ấy “kém”.
Thực ra bạn ấy không cần giải thích.
Mình không ngu để kiêu về những kiến thức mà công ty đã dành thời gian cho mình để ngồi rảnh tay mà tìm hiểu.
Quan điểm của mình trước sau luôn vậy, khi bỏ đủ công tìm hiểu cái gì, trước hay sau người ta cũng sẽ khá ổn trong lĩnh vực đó. Người nhanh, người chậm, không quan trọng, miễn cứ túc tắc dần dần.

Ngồi giải thích cho bạn đó biết, cái gì liên quan đến cái gì.
Cố giải thích đơn giản nhất, dễ hiểu nhất, compact nhất trong thời gian vài chục phút.

Chắc bạn đó hơi ngạc nhiên. Nhưng đó là điều mình thường làm.
Dù đôi lúc có cảm giác so đo, tại sao những thứ mình mất bao chục giờ mài đít, căng mắt để tìm hiểu, để thử,
lại cho đi dễ dàng thế.
Có người rất đánh giá, quý hoá. Có người cho như chuyện tất nhiên, bình thường.

Chỉ vì tin, cuộc sống không chỉ có cái nhìn thấy, mà còn có cái không nhìn thấy.
Mà mình vẫn trung thành với cách sống ấy.
Dù, vẫn còn so đo, vẫn còn ghen tỵ, vẫn còn rất rất đời haha.

Lao xao

Tinh thần có gì đó lao xao, mà không có nguyên do gì.
Loanh quanh đi làm một loạt việc có thể gây sự xáo trộn trong tâm.
Một vài giấy tờ vẫn để đó từ hồi chuẩn bị về VN, tính đến nay gần 3 tháng, được lôi ra xử lý.

Tưới một số cây đã ngoắc ngoải và vẫn chưa hồi phục từ hồi về phép.
Chỉ cần cây có một dấu hiệu còn sống sót, là mình sẽ giữ.
Trông rất èo uột, nhưng 1 cái lá nhỏ xíu cũng đem lại niềm vui tương đương 1 cái cây khoẻ mạnh nở đầy hoa.

Bạn hay đưa bà đi tập thể dục, hỏi nếu mưa bất chợt mà cậu ấy không ở đó thì làm sao?
Lại nói chuyện với 1 chị hay tập cùng, nhờ chị ấy gọi Grab nếu mưa.

Vài việc lấn cấn không chạy ở chỗ làm, đã báo các bên, mà không nhúc nhích.
Hôm nay nhận được thư của Sếp gửi cho toàn nhân viên:
The 24 hour rule.  If you cannot get it done or get the answer you need in 24 hours, escalate it.  Do not wait.
Thì escalate.

Làn sóng thải việc, ép người làm đã tràn từ Mỹ sang bên mình.
Giờ người ta riết róng hơn, có cảm giác bị theo dõi tới lúc nào, đi lúc nào, sử dụng thời gian ra sao, làm có effective không?
OK thôi, mình từ xưa làm việc không cần ép. Có thêm cái ép này cũng chẳng hơn.
Mình cũng không muốn làm hơn cái mức mà mình đã làm. Khéo co mà, sức khoẻ và sự hài hoà trong cuộc sống vẫn là cái quan trọng hàng đầu.
Tốt khi những chỗ, những khoản tiêu không cần thiết có thể bớt đi.

Toàn việc nho nhỏ, đã làm xong hết mà tâm vẫn cứ không thật yên.
Tâm yên làm việc nhanh lắm.
Không yên, có ngồi cả tiếng cũng chỉ rờ rẫm làm lấy lệ.

Tự hỏi, sao mình dễ tính với cây cỏ, nhưng lại không dễ tính với con người.
Cây cỏ có thể èo uột xấu xí mà mình vẫn giữ. Trong khi mua ở ngoài rẻ èo, xanh mướt đầy hoa.
Nhưng con người, một khi vài lần có gì đó làm mình mất niềm tin, mình không tìm cách để giữ họ trong vòng bạn bè.
Giận thì có thể chỉ giận chút, rồi thôi. Rồi chấp nhận họ như họ có.
Nhưng biết một số thói quen (có thể vô thưởng vô phạt của họ) lại có thể gây cho mình nhiều phiền phức bức xúc, thì có lẽ tránh là hơn.

Mình là như thế, họ là như thế. Mình chẳng tốt hơn mình có, họ chẳng tốt hơn họ có.
Biết sức chịu đựng của mình đến đâu, thì lượng mà cư xử, kiểu khéo co hahah.

Tạm vậy, lại ngồi làm việc tiếp hehe.

Khéo ăn thì no, khéo co thì ấm

Vừa ra ngoài balcon, tranh thủ có nắng vươn vai giãn người.
Lười tập thể dục, không thể đi ra ngoài tập 1,2 tiếng, thì đành cứ vươn người 3,4 phút vậy.
Làm được 2,3 lần cũng coi như đã thể dục 15 phút hehe.

Hôm qua nói chuyện với anh Tí.
Anh ấy nói chuyện với các bạn trong nhóm Luvivu, và anh ấy có ấn tượng rằng mẹ anh ấy quá unsocial, không biết làm compromise để hoà đồng cùng mọi người.
Mẹ ngạc nhiên, vì nếu có thời gian và sức lực, thì cuộc vui nào mà không có mặt.
Chỉ là, nếu không hợp sức, hay quá short về thời gian, thì đành tự mình làm cái hợp với mình hơn.
Thay vì đi chơi mất cả ngày, thì tự đi dạo vài tiếng.

Vốn hay sợ lạnh, cứ chỗ nào lạnh và quá râm, hay có mưa và gió lạnh, là tránh.
Dấu hiệu luôn là rùng mình ớn lạnh. Khôn hồn chui ngay vào chỗ ấm và kín.
Cố gắng, tới lúc viêm phổi ho cả tháng ra đó, có ai tới khen mình đã cố gắng hoà đồng đâu hehe.

Vốn không dai sức, hoặc không kiên cường được như các bạn khác, nên thường chỉ chọn những cung đường hợp sức.
Cứ được 1 đoạn, chưa mệt đã nghỉ, chứ không trâu bò được như mọi người.
Và cứ cảm thấy đủ, là quay lại, chứ không cố gắng tới được đỉnh.
Cả tuần đã làm việc căng, cuối tuần muốn relax, không muốn cố gắng nữa.
Chính vì thế nên cũng không dám đi cùng mọi người, sợ mình kêu ca, hay bỏ dở, làm mọi người mất hứng.

Mình đành nói với anh Tí, mẹ vốn là người đi đường riêng (Eizelgänger), từ xưa đã vậy, nên mọi người trách thì đành chịu.
Chỉ thấy buồn, vì lời trách đó lan sang cả lứa trẻ.
Các bạn ấy còn quá trẻ, không hiểu được những cố gắng người lớn đã làm, để các bạn có một tuổi thơ vui vẻ với nhau.
Những buổi gặp gỡ đông người, người này vui thì người kia sẽ mệt.
Chỉ vì những lời vô tình của người lớn, mà các bạn trách cứ, thay vì yêu quý biết ơn, thấy tiếc.

Trong thâm tâm, mình cho mình thuộc dạng khéo ăn, khéo co hahah.
Tức có 10 đồng sẽ tiêu khoảng 8 đống. Cho ăn chơi chỉ 6 đồng.
Sức làm được 100, thì sẽ làm 80. Khi chơi chỉ 70%.
Thời gian có thể 100, thì dùng 80. Khi chơi chỉ 70%.

Thời điểm cao độ (như lúc hai bạn còn bé, hay như mấy năm hiện tại), công việc đòi hỏi tập trung, cần quan tâm bố mẹ, đi lại nhiều, thời gian nghỉ ngơi ít,
người sống kiểu hơi tự kỷ, nhẩm tính xem mình có thể chi ra cho mỗi ngày bao nhiêu.
Vì giờ sức xuống, luôn sợ mình bước quá cái ngưỡng, rồi sụp.

Bạn bè thật sự sẽ biết cảm thông, không trách, không đòi hỏi.
Ai cũng có những thời điểm đó. Không đã thì đang hoặc sẽ.

Ấy vậy mà lúc có thời gian ngày rộng tháng dài, lại không dám gọi điện rủ rê ai, vì sợ họ cũng đang bận tíu như mình đã từng.

Cũng vì khả năng “khéo co”, mà cái cảm giác thong dong thường hiện hữu.
Nó chỉ đan xen, 2 phút, 5 phút, 1 tiếng, nhưng sâu và hiển hiện, tới mức không thể phủ nhận.
Cả lúc mình đang viết đây, cũng là 1 cảm giác thong dong và thư giãn sâu.