Xem các bài viết

Mê tín

Người Việt Nam rất mê tín, thích nghe bói toán, thích biết về tương lai.
Tính này có thể được sử dụng ở tầng vĩ mô để tăng dân trí cũng như sự tỉnh thức của một dân tộc.
Nếu mình có quyền trong tay mình sẽ làm vài việc:

  • Lập ra một ban bói toán, gồm những người rất ưu tú, hiểu đời, hiểu người.
  • Lập ra trang bói toán, gồm dự báo về tương lai gần, và lời khuyên của các Experts
  • Lập ra các course dạy tự xem bói, hoặc xem bói cho người khác.

Chương đầu tiên là bắt buộc, sẽ bao gồm:

  • Dự báo, bói toán, tử vi,… là những môn khoa học về số phận cuộc đời của con người. Tin mù quáng vào nó – đó là mê tín. Dùng nó để học nắm số phận trong tay mình – là minh tiệp.
  • Số phận được định sẵn một phần, phần còn lại do con người tự tạo ra. Ông thầy giỏi là ông thầy sẽ làm người ta hiểu và thấm cái câu „quay đầu là bờ“
  • Quá khứ …
  • Tương lai …
  • Tại sao người ta sợ hãi …

Thậm chí đưa vào trường trung học hoặc đại học như một môn học tự chọn (không bắt buộc) cũng hay.
Trong lớp chỉ cần 2, 3 người có khái niệm chung chung về cuộc sống tổng thể, họ có thể có tác động tích cực lên mọi người xung quanh.
Mình biết sơ sơ về tử vi, bói vân tay và tướng số. Thời tuổi trẻ đã từng ngấu nghiến những cuốn sách dày cộm, thông tin đúng thì ít và không rõ ràng.
Mình cứ nghĩ giá hồi đó mình được nói chuyện trao đổi với một người biết sâu về tử vi và cuộc sống, chắc sẽ giúp ích cho mình rất nhiều.

Khi người ta biết đôi chút về lá số tử vi của bản thân, người ta có xu hướng chiêm nghiệm khi sải chân bước trên đường đời.
Có một lần mình được một ông thầy xem lá số. Ông ấy cẩn thận tô xanh tô đỏ lá số của mình, có vẻ ông ấy có để tâm vào đó.
Khi đưa lá số lại cho mình, ông ấy bảo cuộc sống của cô như con cá bơi ngược dòng, sẽ có nhiều chật vật chìm nổi.
Rồi ông ấy nhìn mình một cách chăm chú hơn, như nhìn một đứa cháu trong nhà, bảo nếu cô để ý bớt hành động cảm tính, cuộc sống sẽ suôn sẻ hơn.

Ông thầy này, và một ông nữa bói tay, cả hai ông đều như muốn nói gì đó nhiều hơn với mình, bịn rịn kiểu như chú bác trong nhà nhắn nhủ con cháu trước lúc đi xa.

Hồi đó mình chỉ chăm chăm xem tương lai mình có thành công không, gia đình chồng con có tốt đẹp không, nên lời khuyên của ông ấy mình để ngoài tai.
Tuy vậy tuổi càng lớn, mình lại càng cảm thấy nếu quả thật mình là con cháu trong nhà của các ông, được đàm đạo sâu hơn với các ông, mình sẽ đi qua cuộc sống này nhẹ nhàng và thấy nhiều thú vị hơn.
Cũng vẫn ngược dòng, cũng vẫn lên xuống, nhưng thấy thăng hoa nhiều hơn là bực mình bức xúc.

Đường đời, cũng giống như đường đi trèo núi, hay đi xe đạp đường dài có nhiều dốc lên xuống.
Nếu người ta được chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đi dài hơi, nhiều khó khăn trắc trở, người ta sẽ vượt qua mọi thứ dễ dàng hơn.
Vẫn cùng trải nghiệm, nhưng thăng hoa nhiều hơn.

Tới tuổi trên 40 mình mới biết chuẩn bị tinh thần cho bản thân.
Trước đó để cho cuộc đời trôi nổi, đẩy đi đâu đi tới đó.
Mà lại không để trôi nổi một cách có chủ đích vô vi, mà luôn chống đối ngọ ngoạy mà không chống nổi.
Thân của mình nằm ở cung Di, có cả Tuần lẫn Triệt án ngữ.
Thân của mình có Tử vi bình sóng bước cùng Tham Lang hãm.
Tử vi bình đi cùng Tham Lang hãm, chẳng khác gì Vua bạc nhược chỉ ham ăn chơi vô độ.
Có Tuần và Triệt án ngữ, như có một sự cản trở vô hình nào đó khiến cho chuyện đó không xảy ra.
Mệnh của mình có Ân Quang, một ngôi sao thiên về tâm linh, khiến tâm không bị mê muội.
Thành ra, dù có không làm, nhưng trong thâm tâm mình ý thức được mọi ngóc ngách của Tham Lang hãm.
Mọi bạc nhược do dự của Tử Vi bình.
Hàm ơn bởi những cản trở gây nên bởi hai ngôi sao „ác“ Tuần Triệt.
Ân Quang luôn là một tia sáng trong lành thường trực, hướng dẫn, an ủi và nâng đỡ.

Đến một độ tuổi nào đó, mình nhận ra đó không phải là lá số „của mình“.
Nó chỉ là một hoàn cảnh được bày ra cho mình tự tung tự tác ở đó.
Tung tác thế nào, lại là nghệ thuật riêng của mỗi người, phụ thuộc lớn vào độ tỉnh thức của người đó.

Để hôm sau viết tiếp. Đề tài này mình thấy khá tâm đắc, nên sẽ chỉnh sửa thêm thắt nhiều cho bài này.

Thứ bảy

Nhà hàng xóm ầm ỹ. Bên đó đang tổ chức sinh nhật cho cả hai vợ chồng. Một chiếc lều to dựng lên trong vườn. Sau khi ngồi hơn 3 tiếng ở đó ăn bánh ngọt và nói chuyện, người lạnh run. Cũng tại trước đó gội đầu mà tóc chưa khô hẳn. Cuối cùng chui về ngồi trong nhà cho ấm áp, không sang ăn bữa chiều nữa.

Trời này cứ phải luân phiên lúc đứng ngoài nắng, lúc ngồi trong bóng râm là hay nhất.

Người thấy trông trống. Một kiểu trống đặc trưng khi mình cần một món ăn về tâm linh. Cứ miệt mài đọc cái này cái kia, nghe bài hát này bài hát kia, mà vẫn không lấp được chỗ trống đó. Thôi thì viết vậy, mặc dù không có nhu cầu viết hay kể lể gì. Tuy vậy mình biết khi viết xong một bài nào đó, tinh thần mình sẽ thay đổi.

Nếu hôm nay không có vụ sinh nhật này, chắc mình buổi sáng sẽ làm vườn, trưa đạp xe dạo vài tiếng với bạn chồng, chiều về nấu ăn, rồi cả nhà ăn cơm tối, là xong ngày. Chắc sẽ không có cảm giác trống này, cảm giác có thể có khi mình phải tham gia nói chuyện dông dài với những người không thân lắm.

Hôm qua cũng đi đạp xe một vòng lên trường TU Munich. Tuần này người ta tổ chức lễ 150 năm thành lập trường, khá rôm rả. Hai vợ chồng chỉ đi men phía ngoài, không vào tận phía trong. Mang tiếng sống cạnh trường, cả năm chắc chỉ rẽ qua trường 2, 3 lần. Có lần vào mồng 1 tết ta, cả hai vợ chồng cùng nghỉ làm dạo chơi quanh nhà, có rẽ qua trường. Vì là ngày thường nên sinh viên đi học đông. Mình còn nhớ rất rõ cảm giác lúc đó, khi ngồi dưới một cái cây vẫn còn non, nhìn những con người trẻ tuổi đi lại giữa các tòa nhà xây theo kiểu hiện đại cho từng khoa. Cạnh đường chính là khoa Toán, khoa máy, khoa tin học, … Sinh viên đi lại không có vẻ tất bật, nhưng cách họ đi, cách họ trao đổi với nhau gây cảm giác họ rất biết họ đang làm gì, họ muốn đạt đến cái gì. Đó là những lúc hiếm hoi mình cảm thấy tự hào được sống trong môi trường nhan nhản những con người đẹp đẽ đó.

Trên đường về nhà rẽ qua Planetarium, nhà thiên văn. Nghe nói nhà đó được xây dựng nhờ tài trợ của một ông triệu phú với điều kiện khi xong ngôi nhà sẽ mở cửa miễn phí cho tất cả mọi người tới thăm. Khu nhà xây hoành tráng, đẹp đẽ gọn gàng. Bạn hàng xóm làm việc ở ESO cạnh đó hôm nay có kể về kiến trúc của ngôi nhà, ở phía dưới là hai phần, giống như hai ngôi sao tiến lại gần nhau, sát nhập và tạo nên một ngôi sao mới tức khu vực chung rất rộng ở phía giữa của tòa nhà. Hôm qua muộn quá đã đóng cửa, vài hôm nữa lại rủ bạn chồng qua thăm.

Ở đây mà có mối quan tâm đến cái gì đó, sẽ có rất nhiều điều kiện đi thăm thú tìm hiểu. Các bạn hàng xóm nhà mình toàn các chuyên gia trong lĩnh vực của họ, họ sẵn sàng tiếp chuyện khi mình có mối quan tâm. Không hiểu hai bạn nhà mình có nhận ra điều đó không. Mình khi về nhà chỉ còn quan tâm vườn tược, nên gặp mọi người cũng chỉ nói chuyện về vườn tược, có thời gian nói thêm về sức khỏe, con cái là cùng, ít khi nói về lĩnh vực làm việc của nhau.

Ngồi từ vườn nhà hàng xóm nhìn sang nhà mình thấy cũng có cái hay. Cây Blauregen sẽ rất đẹp khi nhìn từ hè nhà bạn ấy. Năm sau nó cao lên thêm nửa mét một mét nữa, đủ lan lên dàn, thì còn đẹp nữa. Cây đó hoa đẹp, mà lá cũng đẹp, chỉ không biết mùa đông rụng lá sẽ như thế nào.

Sáng nay mình đã thay cây ở trước cửa ra vào. Chỗ đó ít nắng, lại hay bị quên tưới nước, nên cây có vẻ không qua được mùa đông. Bây giờ mình quyết định chỉ trồng cây 1 năm. Cây dương xỉ mua về chỉ vì mình thích dương xỉ, chứ vẫn chưa biết nên trồng ở đâu, sáng nay trồng luôn chỗ đó, giờ thấy sao mà mình quyết định đúng thế, heheh.

Kể lể dài dòng vậy, giờ xuống nhà xem ti vi. Cảm giác trống vẫn còn đâu đó, vẫn cảm thấy mình thiếu một cái gì đó.

Ở giữa

Mồng 1 tháng 5 vừa rồi chị đi xe đạp cùng bố mẹ.
Và như mọi lần, bố mẹ lại có cơ hội nói chuyện nhiều hơn chút với chị.

Chị nói về các bạn của mình, các bạn của mẹ.
Chị hỏi mẹ mẹ có còn giữ quan hệ với các bạn học cùng trường TU Munich.
Mẹ bảo không, mẹ có biết cuộc sống của một vài người, nhưng không giữ liên lạc thường xuyên.
Mẹ bảo mẹ hơi giống Tí, tức chơi thì hết mình, xong rồi thì thôi không vương vấn.
Chị bảo chị là người giữ được các quan hệ, những quan hệ có thể tốt cho chị sau này.
„Tí thể nào về sau cũng phải hỏi Tủm về các mối quan hệ“ – chị bảo.
Mẹ bảo ừ, Tí khác Tủm.
„Tủm và Tí rất khác nhau“ – chị nhấn mạnh – „mẹ nghĩ bố mẹ có hài lòng hơn không, khi bố mẹ chỉ có một đứa con, nhưng là đứa con có tính cách ở giữa Tủm và Tí?“
Chị đặt câu hỏi này, vì nhiều lần mẹ phân tích sự khác nhau trong tính cách của hai đứa.
Để chị không chờ đợi ở thằng em những điều chị làm được, hay đòi hỏi ở bản thân.

Mẹ cũng đôi lần nói, đôi tính cách của các bạn, nếu ở giữa sẽ tốt nhất.
Thằng em vui hết mình, nên quên những gì thuộc về bổn phận.
Con chị quá lo lắng về bổn phận, nên bớt vui.
Thằng em vui làm cho người khác vui, tuy vậy làm người khác bực mình vì không hoàn thành công việc của anh ta.
Con chị lại làm người khác bận lòng vì tính cả nghĩ hay lo của mình, nhưng lại đỡ cho người xung quanh vì chị đã làm tốt công việc của mình.

Chị tưởng bố mẹ sẽ vui khi có một đứa con trung tính ở giữa.
Mẹ bảo không, chưa chắc bố mẹ sẽ vui.
Bố mẹ không hoàn hảo, phải học nhiều.
Những tính thái quá của các bạn giúp bố mẹ nhìn ra phần cần hoàn thiện ở mình.

„Nếu bố mẹ hoàn hảo, bố mẹ đã không sinh ra trên trái đất này. Cũng giống các bạn ấy“.
Heheh, các câu trả lời của mẹ luôn mờ mờ tỏ tỏ, không ra Yes, không ra No.
Chả hiểu các bạn có hiểu không?
Mà chính mẹ còn không hiểu mẹ muốn nói gì, mong gì các bạn hiểu.

Buồn hay giận

Hôm qua tưới cây, thấy đất ở dưới các gốc cây bị đào bới tung lên, có chỗ lộ cả rễ ở dưới.
Lại đúng những gốc cây được vun thêm đất mùn mấy hôm trước.
Chắc do vài chú sáo, vốn rất dạn, đi nghênh ngang xông xáo trong vườn như đi trong nhà mình.

Tự dưng thấy người buồn xỉu đi.
Không hiểu sao không thấy tức, chỉ thấy buồn, mà buồn rất là sâu.
Cái buồn hình như không liên quan đến cái gì cụ thể, mà liên quan đến nhân tình thế thái.

Ta không bao giờ có thể biết được cái gì hay, cái gì dở.
Muốn cây có chất, vun thêm vài nắm đất mùn ở gốc, khéo lại thành hại nó.
Trong cuộc sống cũng vậy, nhiều khi mình muốn làm tốt cho người này, người kia, khéo lại thành hại người ta.
Nhất là những gì liên quan đến con cái, vợ chồng, bố mẹ.
Cho nhiều vật chất chưa chắc đã là hay.
Cái hay thuộc về tinh thần mình muốn cho đi thì không ai muốn nhận.
Vậy nên buồn.

Con sáo cũng chỉ làm công việc kiếm ăn, chỗ nào nó nghĩ có giun thì nó đào nó bới.
Nó không quan tâm đến cây.
Nó không quan tâm đến người trồng cây.
Con người thực ra cũng làm y như nó, chỉ nhăm nhăm quan tâm đến lợi ích của mình.
Còn mọi thứ khác, kệ chúng mày.
Vậy nên buồn.

Lại nghĩ, mình chắc chắn vẫn muốn trồng cây.
Vẫn muốn cây tốt tươi, cho ra hoa ra trái.
Mình không muốn tranh đấu với sáo, với sên.
Không muốn giết chúng, không muốn chặn đường làm ăn của chúng.
Cũng không muốn mang nỗi bực mình.
Vậy chỉ còn cách chấp nhận.
Hì hụi vun vào, để rồi mai lại bị bới ra.
Biết đến lúc nào mới chấm dứt?
Về bản chất không khác cuộc đời của con người là mấy.
Giằng co, lặn hụp một cách vô vọng, không biết đến lúc nào mới ngoi lên trên mặt nước.
Nghĩ đến nghiệp chướng chập trùng của đời người.
Thấy buồn.

Mình không lý giải được rõ ràng tình trạng này.
Nhưng mình nghĩ nghiệp con người trên trái đất rất nặng.
Và mình có cảm giác cái buồn, khi nó có một không gian, một thời gian nào đó, nó sẽ có tác dụng như bộ lọc, hay bộ trung hòa, làm năng lượng lại trôi chảy.
Cứ để nó hiện diện, càng rõ ràng sâu sắc, càng authentic càng tốt. Rồi tự nó sẽ biến đi, bốc hơi không dấu vết.
Một phần nghiệp lại được chuyển đổi.

Không biết có đúng không.
Dù sao thì bây giờ mình rất hay có cảm giác buồn này, thay vì giận dữ hay bất bình.
Hay là do đã trên 50 tuổi nhỉ?

Tương tác

Tôi nghĩ tương tác một cách đúng mực là điểm yếu của nhiều người, nhất là trong những xã hội đang có nhiều biến động.
Bố mẹ tôi là những con người bất hạnh trong hôn nhân (ít nhất là họ gây ra cho con cái họ cảm giác đó), nên đâu đó trong đầu tôi vẫn luôn có một nghi vấn liên quan.
Có thật sự họ bất hạnh?
Họ bất hạnh vì gì, vì hôn nhân, hay vì gì khác?
Có cái gì có thể thay đổi để họ thấy hết bất hạnh, cho dù hôn nhân không hòa hợp?
Có cái gì làm con cái họ thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn đó? Để chúng vẫn hạnh phúc cho dù bố mẹ bất hạnh.

Câu trả lời cuối cùng vẫn là mỗi con người phải tu dưỡng hàng ngày nâng cao độ tỉnh thức của họ.
Khi tỉnh thức đủ, người ta khắc biết lúc nào lên tiến, lúc nào nên lùi.
Lúc nào nên dừng, lúc nào nên chuyển hướng,…

Còn nếu người xung quanh vẫn vô minh không muốn nâng cao độ tỉnh thức của chính họ?
Thì ta chẳng có phương pháp nào hết. Chấp nhận, và làm những điều ta có thể làm, phần còn lại để trời quyết định.

Nếu một người đủ ngộ tính, họ sẽ hiểu ra và sẽ đặt lên bàn cân : Hạnh phúc của con cái – hay cảm giác đắc thắng khi họ „đúng“ – to be right.
Nếu đặt hạnh phúc của con cái lên trên, có thể làm những điều sau đây.
Là những điều suy ngẫm của một người con đã từng trăn trở sống trong một môi trường thiếu hơi ấm.

Họ cần chủ động tương tác liên tục với đứa trẻ.
Làm cho đứa trẻ yêu cả bố lẫn mẹ. Muốn vậy, phải công nhận tự đáy lòng sự đóng góp, điểm tốt của người kia. Không có một đứa trẻ nào không yêu bố mẹ lại có thể hạnh phúc, vì trong tâm nó đầy mâu thuẫn.
Nhắc đứa trẻ giúp bố, giúp mẹ.
Giúp đứa trẻ hiểu sự vất vả của bố, của mẹ, để làm một điều gì đó cho nó.
Hãy cởi mở nói về vấn đề, suy nghĩ của bản thân với đứa trẻ, khi nó trên 10 tuổi. Con gái có thể sớm hơn, 8 tuổi nó đã hiểu mọi nhẽ.
Nếu thấy vợ, hay chồng bất hạnh, nói với trẻ về suy nghĩ của mình vì sao ? Vì mình hay vì người kia. Nói thật rõ ràng đơn giản.

Trong quá trình nói, mình giúp đỡ mình nhiều hơn là mình chờ đợi.
Đứa trẻ sẽ hiểu vì sao mặt mẹ nhăn nhó, vì sao bố càu nhàu. Nó biết nó không phải là nguyên nhân.
Có thể nó sẽ suy nghĩ „tưởng gì, có mỗi chuyện vứt tất linh tinh mà mẹ cũng khó chịu thế…Mình sẽ làm khác“
Vì mọi thứ nó hiểu, nó sẽ không còn độc thoại tự tìm lý do trong tâm, nó sẽ có space, sẽ vui và sẽ dần líu lo.
Cái líu lo của nó sẽ đem lại tiếng cười, mọi thứ sẽ dần cởi mở.

Vậy bước đầu tiên vẫn là – mình muốn gì – to be right or to be happy.
Và sau đó làm từng bước – đó là kế hoạch 5 năm, thậm chí 10 năm.
Khi không chờ đợi sự thay đổi diễn ra trong 2 tháng, 3 tháng, người ta sẽ chuẩn bị năng lượng cho project dài hơi.

Cũng muốn viết thong thả, nhưng thời gian luôn quá hạn hẹp, trong vòng 20 phút.
Mong mỏi là thiện ý, nên nếu lời lẽ có cụt ngủn, không hề vì thiếu sự tôn trọng.
Thấy nên viết, nên viết mà thôi.