Xem các bài viết

Đi làm

Hôm nay đi làm vắng tanh.
Mọi người vẫn còn nghỉ đi chơi xa.
Mình thực ra cũng có thể nghỉ nốt hôm nay.
Nhưng somehow vẫn thích đảo qua kiểm tra email, chuẩn bị cho đợt làm tới.
Có những phần công việc vẫn hơi mông lung chưa biết đi tiếp thế nào.
Một ngày cũng không tiến triển thêm gì nhiều.
Tuy vậy có được vài giờ bình tâm suy nghẫm làm gì trước, làm gì sau.
Cần nói chuyện bàn bạc với ai, lúc nào, cũng là một bước.
Tâm thế sẽ sẵn sàng hơn, vì chắc chắn tuần sau sẽ bị dòng chảy cuốn đi.
Sẽ mất nhiều thời gian cho những việc linh tinh.

Ai cũng sẽ dáo dác, sẽ hỏi loạn xị ngậu.
Heheh, thời buổi loạn xị ngậu.
Mình cứ buồn cười nhìn những cái email list dài dần dài dần, dài đến mức không thể dài hơn thì phải tổ chức meeting cho tất cả các bên liên quan.
Những cái tưởng chừng rất đơn giản cuối cùng lại hóa ra không đơn giản, một chút thay đổi chỗ này kéo theo nhiều thay đổi chỗ khác.
Có lẽ cũng là cái hay, dần dần người ta biết và ý thức được mọi thứ thực ra kết nối với nhau rất chặt chẽ, thâm sâu.

Cậu đồng nghiệp ngồi bên ngạc nhiên thấy tôi đi làm.
Thấy cậu ấy ngồi ở đó tôi đã thấy vui vui.
Đơn giản là tôi sẽ có người để bàn bạc nếu có vấn đề cần giải quyết.
Thấy cậu tỏ vẻ sửng sốt, tôi bảo ở nhà có nhiều việc quá, tao để đấy đến đây nghỉ ngơi.
Đúng một phần.
Có nhiều việc cần làm ở vườn, nếu hôm nay ngồi nhà, mình sẽ lại còng lưng miệt mài làm vườn.
Sẽ mệt cho cái lưng của mình.

Nên chắc mình sẽ về sớm 2,3 tiếng, khi vẫn còn nắng.
Sẽ làm nem theo công thức của cô Vành Khuyên.
Sẽ trải cỏ cho dâu tây đang chín, vài quả bị sên trần ăn nham nhở
Sẽ cắt gọn vài cành cây của đám hoa nhài đang nở tung tóe.
Sẽ nhắc các bạn giặt giũ, phơi phóng quần áo bẩn của cả 2 tuần trước.

Sẽ ngồi uống trà ngắm cây lướt FB với bạn chồng.

Phần việc còn lại làm cuối tuần, nếu thích.

Integration – Hòa nhập

Mình lại nghĩ về một khái niệm nữa – integration.
Tiếng Việt có lẽ là „hòa nhập“.
Trong báo chí của Việt Nam, chữ hòa nhập này được sử dụng theo nghĩa hòa nhập với thế giới, với xu thế,…
Giờ đây mình nghĩ, sự hòa nhập nên được để ý trong những hoạt động đời thường nhất.
Vì nó càng ngày càng thiếu.

Thằng viết cứ viết, chả ma nào đọc.
Thằng nói cứ nói, chẳng ma nào nghe.
Thằng buồn bã cứ buồn bã, chẳng ma nào quan tâm.

Mình nghĩ đến chữ này, vì trong công việc, bỗng có những lúc mình cảm thấy được sự hòa nhập này của tất cả các thành viên.
Nó làm từng thành viên trở nên present, rõ nét.
Làm mọi thứ trở nên một khối sống động uyển chuyển, solid.
Nên tự dưng mình bỗng chú ý để nghe nhiều hơn, để hiểu người nói muốn gì, cảm thấy gì.
Khi hiểu họ, mình có thể giúp họ integrate.
Tức nhìn nhận cố gắng của họ, sự đóng góp của họ cho một tổng thế, và giúp họ nhìn nhận ra điều đó.
Khi nhìn nhận ra sự đóng góp của mình, mỗi người nhìn thấy được chỗ đứng của mình trong một tổng thể.
Thấy được điều đó, mỗi người thấy mình như một phần của cái tổng thể.
Và tất nhiên họ sẽ cố gắng cho cái tổng thể, thay vì chỉ nhăm nhăm nghĩ đến phần mình.

Điều này có thể làm trong bất kỳ một tập thể nào.
Trong gia đình,
Trong trường lớp,
Trong hội bạn bè,
Trong nhóm làm việc,
Trên mạng xã hội,
Trong nhà nước,
Trong truyền thông,…

Càng bất hạnh, càng tự ti, người ta càng khó hòa nhập.
Vậy nên nếu đã muốn để ý để giúp hòa nhập, phải để ý tới người tự ti nhiều nhất.
Giúp họ có đủ tự tin để cất lên tiếng nói, trước nhỏ sau to dần.

Kiểu như ở nhà, anh Tí đã cất tiếng thì cả nhà phải giỏng tai lên mà nghe.
Trước đây anh ngại nói, giờ đã bớt đi nhiều.
Có lẽ anh đã cảm thấy bố mẹ thật sự quan tâm đến điều anh nói.
Nên anh thong thả, cho mình thời gian nói hết gì cần nói.
Đó là một thói quen nên giữ.

(tự dung hơi chột dạ nên thêm vài dòng)
Phải chua thêm ở đây để tránh hiểu lầm là mình không làm sếp.
Mình chỉ là một người làm bình thường.
Nhưng điều đó giờ đây không làm mình trở nên to hơn hay bé đi, quan trọng hơn hay tầm thường đi.
Có gì đó rất essential trong một con người quyết định hình ảnh của anh ta trong con mắt của anh ta và của người khác.
Không liên quan tới việc anh ta làm sếp hay không.

Nhưng có một điều chắc chắn là muốn giúp người khác, cứ phải giúp mình trước cái đã.

Thứ tư

Hôm nay cả ngày lại cũng nhiều việc lặt vặt cần làm, như hai ba hôm trước.
Nên vẫn cứ không sờ được vào phần việc chính.
Hai tuần tới đi chơi, nên vài việc phải cố gấp rút làm trong vài ngày tới, nhất là những việc liên quan đến người khác.
Lại còn mấy courses công ty bắt buộc phải tham gia, mỗi course ngắn, nhưng tổng cộng lại cũng vài tiếng.
Những online courses liên quan đến đạo đức làm việc, quan hệ người với người, ý thức giữ gìn thông tin …
Cũng tốt thôi, tuy toàn làm việc khác song song, nhưng vẫn tập trung để hiểu chút chút, đủ để qua bài kiểm tra.
Vậy nên dù một phần vào tai này ra tai kia, vẫn còn lại đủ trong đầu khiến người ta phải dè chừng khi làm gì trái những nguyên tắc đạo đức đó.

Hôm qua tôi đã khá bức xúc với một đồng nghiệp, bởi ông ấy không hoàn thành tốt phần việc của ông ấy, ảnh hưởng tới nhiều người khác.
Tôi đã viết một email với những gạch đầu dòng những việc cần làm trong hôm nay.
Với những dòng chữ đậm, bôi đỏ.
Biết là có thể ông ấy sẽ tự ái.
Nhưng đó là những việc phải làm, không thể bỏ qua được.

Vừa nhận được email của ông ấy, ông ấy hôm nay đã ngồi lỳ làm những việc tôi gạch ra, một list không ngắn.
Những ngón tay mỏi nhừ không còn cử động nổi – theo lời ông ấy nói.
Nhưng vậy là giờ yên tâm phần nào mọi thứ sẽ chạy như nó cần phải chạy.
Dù có không chạy thì cũng chẳng sao – bọn tôi đã làm hết sức phần có thể làm.

Muốn có chút thời gian viết, nhưng đợt này chắc hơi khó.
Mà dù có viết, cũng chỉ loanh quanh vài khái niệm.
Chả hiểu có ai quan tâm.

Thành công

Của đáng tội, hôm nay mà được ngồi ở nhà chắc phải sáng tác đến chục bài mất.
Tự dưng lại có hứng viết.
Vả lại, nhìn thấy trong đám bạn bè mình, có người vẫn cứ loanh quanh luẩn quẩn trong nhà.
Trong khi ngoài trời thì trong xanh đẹp đẽ.

Ai ai cũng có thành công nhất định.
Thu dọn sạch sẽ xong một phòng.
Nấu xong một món ăn ngon.
Đi qua một ngày làm việc gọn gàng.
Thi xong một môn học.
….

Người ta có một cảm giác hài lòng nào đó trong thời gian ngắn.
Ta tận dụng thời gian này thế nào?

  1. Ngay lập tức loay hoay chụp ảnh đưa lên FB.
    Bạn bè thân thiết vài đứa đang ngồi trong toalet cũng phải lao bật ra ngoài để vào FB chúc mừng.
    Mình thì mất tong 49 phút ngóng người lai.
    Mất tong 34 phút đếm người lai.
    Mất tong 2,4 tiếng trả lời comment.
    Mất tong 2,3 ngày bực bội cái bọn không lai, suy diễn sao nó lại không lai.
  2. Ngay lập tức bắt tay vào công việc tiếp theo đang nằm chờ.
  3. Khoái chí rung đùi, ngẫm ngợi mình thế là cũng làm được thứ mà đứa này đứa kia đã từng làm được.
  4. Enjoy cảm giác đã làm xong một việc – relax, không làm gì, chỉ làm cái việc enjoy, dù chỉ 5 phút.

Khoảng thời gian ngắn này nếu được sử dụng đúng, nó đem lại kết quả rất to lớn.
Ta có thể đi qua cả quá trình như một cuộn phim quay nhanh, biết mình đã cố gắng ở đâu, như thế nào.
Nhìn lại kết quả sản phẩm như một cái gì đã đóng gói – xong, hoàn thành.
Có thể điểm lại một số thứ mình muốn thay đổi, cải thiện. Cái này khá quan trọng trong công việc.

Làm nhiều lần như vậy, bạn sẽ có một sự hài lòng không nhỏ. Cái sự hài lòng sẽ đem lại sự tự tin.
Bố mẹ có thể giúp con cái tận hưởng khoảng thời gian ngắn này. Nó sẽ thành một thói quen khá tốt – biết đánh giá và nhận biết nỗ lực của bản thân, qua đó có sự tự tin.

Còn người lớn, có thể sử dụng thời gian ngắn này tiếp xúc, nhận biết một cái “tôi” rộng lớn nằm sau cái Ego luôn bận rộn, vì đây là lúc cái Ego dễ im lặng nhất.
Sự bình an rất đặc trưng, nơi không còn cái ý nghĩ lải nhải, thúc đẩy phải làm việc này việc kia, phán xét kẻ này người nọ.

Nghĩ linh tinh tý, có phét lác nhiều, vì khổ chủ chả mấy khi làm được, heheh.

Tự tin

Khi không có tự tin người ta suy diễn nhiều thứ lắm.
Và cái suy diễn thường trực trong đầu óc người ta là „mọi người không tôn trọng mình, không tôn trọng công việc của mình“.
„Công việc“ không nhất thiết là đi làm, công việc có thể là làm việc nhà, việc vườn,…
Mình cũng đã từng có cảm giác đó.
Sau này mình biết phần nhiều là do mình tự nghĩ ra.

Cái suy diễn này chiếm cứ khá nhiều đầu óc của những người ít tự tin.
Dáng dấp, cách nói của người ta đâm cũng lại mất tự tin.
Với người thân, nhất là chồng hoặc vợ, thì người ta dằn vặt tại sao không tôn trọng tôi.
Mà nói thẳng được cái chữ „không tôn trọng“ đã tốt. Để nói thẳng người ta cũng cần đôi chút tự tin.
Nói vòng vo nên thường là bạn đời chả hiểu mình muốn cái gì nữa.
Với đồng nghiệp thì người ta bậm bịch, vừa làm vừa không hài lòng trong tâm.
Đồng nghiệp thì chả hiểu cái gì đang diễn ra trong tâm mình.
Họ chỉ nhìn thấy công việc mình làm không trọn vẹn, thái độ không hồ hởi.

Tóm lại là cứ cái này kéo theo cái kia, nếu chính bản thân mình không đặt một dấu chấm.

Đặt dấu chấm bằng cách nào.
Thay đổi từ bản thân thôi.
Bước đầu tiên – biết mình không tự tin.
Bước thứ 2 – biết mình đang suy diễn. Khi suy nghĩ đang lang thang, chặn ngay bằng một nhận thức „mình đang suy diễn“.
Bước thứ 3 – biết mình là cái gì to lớn hơn là cái tổng hợp của những ý nghĩ và suy diễn – Cái „mình“ to lớn hơn đó, nó ngang bằng tất cả mọi người.
Bước thứ 4 – Cái „mình“ to lớn hơn đó  – nó là một với tất cả các „mình“ to lớn khác. Heheh phét tí, chỗ này „tưởng“ thôi, chả hiểu gì sất…