Thấy hơi lạnh phả ra từ cẳng chân và cánh tay.
Nửa nghĩ đó là hơi lạnh từ trong người được giải phóng ra.
Nửa nghĩ có thể đó là dấu hiệu sẽ bị cảm ốm.
Hôm trước có đọc đâu đó, rằng nếu bị nhiễm lạnh, mà ngâm chân nước nóng quá, thì cái lạnh đi sâu vào bên trong.
Tới lúc nhiều nó sẽ tạo cảm giác buốt giá dù mặc rất nhiều.
Chỉ nên để ấm ấm để cái lạnh ra từ từ.
Hay đó chứ, nhỉ. Mà cũng chẳng biết cái thông tin nào đúng sai. Hay cả hai cùng sai hahah.
Cứ có cảm giác cuộc sống nó đang lay mình hơi mạnh mẽ tí, kiểu tỉnh đi Hà.
Sao mày cứ miên man mê muội vậy.
Thích tỉnh lém chứ bộ. Có đứa nào biết vì mê nên khổ, mà thích mê tiếp đâu.
Nhưng làm sao mà tỉnh hahah.
Nên vẫn cứ quăng lên quật xuống.
Thấy mình đang bị quăng lên quật xuống.
Nhìn thấy người xung quanh bị quăng lên quật xuống.
Tự dưng nghĩ đến cái chữ “Xao” của anh cu Tí. Tức là “Sao bố mẹ gọi” đó.
Anh ta cứ thấy bố mẹ gọi là dóng dả “Xao o ooo” – kéo cái chữ o dài hơn cái gậy.
Anh ta ở bên Nhật có vài tháng, mà cô Liên Hương đã mời anh ta đến nhà ăn cùng gia đình 4, 5 bận.
Dù cô có bảo nấu đơn giản, chứ mình cứ suy từ bản thân ra, gì thì gì cũng mất nhiều công sức.
Chả hiểu sự có mặt của anh ta có làm gia đình cô vui lên chút nào không.
Chứ anh ta cứ hồn nhiên vác cái miệng đi ăn chực, rồi về kể tưng tửng chữ được chữ mất, bố mẹ thấy buồn cười quá đi.