Xem các bài viết

Râu mực

(Viết trên FB)
Thời gian cuối nhận ra mình đang cố gắng sử dụng những thứ mình có một cách có lý, làm mình cảm thấy hài lòng nhất. Riêng chuyện không phải vứt đi đã làm mình hài lòng không ít.

Vừa vặt mấy cái râu của 6 con mực ra ngâm cho mềm bớt. Có thể mình sẽ nấu với một vài quả dưa chuột muối. Răng giờ không tốt, nhá mực nướng không thấy khoái chí. Nấu nhừ có thể nhá được chăng?

Sáu con mực đó có mặt trong tủ lạnh chắc không dưới 3,4 năm.

Mình không nhớ nổi nó từ đâu ra.

Mối quan tâm lớn nhất của mình giờ là làm sao xử lý tất cả các đồ lưu cữu đó một cách từ từ điềm đạm, không nóng vội, không bức xúc, một cách càng tung tẩy càng tốt. Kiểu làm mà như không làm, nhưng vẫn làm không bỏ ngày nào. Sự nóng vội luôn tiềm ẩn ở đâu đó, làm mình ăn như ăn khoán, không hay ho tí nào cả.

Cần một sự điềm đạm và sáng tạo không nhỏ, heheh.

Thấy dân tình tránh FB vì các đoạn thông tin rò rỉ này kia, thấy ngồ ngộ.

Rêu

Ảnh này mà có ông thày dùi giỏi nhỉ, bảo rằng rêu này là loại rêu 1000 năm mới mọc một lần, có thể chữa đủ thứ bệnh. 
Chắc mình thành tỉ phú mất.

Rồi mình khoái chí, tung tiền vung vẩy mọi chỗ. Đi chơi mọi ngóc ngách. Ăn đủ các thứ, mặc đủ các loại, thăm đủ các nơi.
Sau mọi thứ đó không biết mình có cảm thấy thỏa mãn không nhỉ? Hy vọng là không lên quá nhiều cân vì ăn ngủ nhiều.

Rồi mình sẽ đầu tư tiền vào các công trình nào đó. Sẽ nói chuyện với đủ các loại thày dùi. Để cuối cùng nhận ra thật khó tìm được một thầy dùi vừa nói thật lại vừa hiểu biết.

Rồi mình sẽ phải phân loại bạn bè, người thân. Những người tử tế thì sẽ vẫn bên cạnh mình, mặc dù lắm lúc họ cũng chẳng hiểu tại sao mình lại giao du với hội “không tử tế”. Đó là một công việc không dễ chiu, khi phải phân loại bạn bè.

Hội không tử tế mà cần tiền chắc sẽ bao quanh mình, right? Mình sẽ thấy khó chịu, chắc là thế. Họ không xấu xa gì, họ cần tiền. Có nhiều người bị bệnh, bệnh hám tiền cũng giống hoàn toàn bệnh ham ăn, người ta không dừng được.

Rồi sao nhỉ?

Nhưng đó chỉ là đám rêu, để qua một năm trong một góc mát nó sẽ lên um tùm như thế. Nhìn kỹ từng cây rêu, thấy đẹp lắm. Chúng mọc hòa bình cạnh nhau, lớp này lớp kia hài hòa, mịn màng gọn ghẽ, như một bản nhạc.

Hết chuyện, heheh.

Đủ

Đi dạo một vòng,
Vài cây mận nụ hoa chi chít.
Mình rất thích hoa mận,
Nó gợi nhớ hoa mai, cũng nhỏ nhỏ xinh xinh trắng ngần.
Mình nhớ một cành hoa mận hồi còn độc thân,
Hái ngoài đường về, đem cắm trong lọ nước để trên bàn học kê sát cửa sổ, nhìn ra vườn phía dưới.
Mỗi hôm lại nở vài bông nhỏ nhắn.
Cả một cành hoa mong manh đẹp tuyệt diệu.
Rồi từng cánh hoa nhỏ nhắn rơi lả tả xuống bàn.
Không thối, không héo, vẫn một màu trắng tinh khôi mỏng manh.

Chỉ vài ngày, vài tuần đất trời sẽ thay đổi nhanh như đi tàu bay.
Cảm giác ngỡ ngàng, nếu ai cảm nhận được, sẽ nhanh chóng thay bằng cảm giác khác.
Chịu khó dừng chân vài chục giây, ngắm chục giây.
Đất trời có đủ, nhỉ,
Đủ cho mọi thứ, chỉ có con người là thích thiếu, thành ra thiếu mọi thứ.

Công cán

Ngồi viết một tý, rồi ra ngoài đi một vòng phơi mặt mốc.
Nắng rực rỡ. Cây ra chồi hết rồi, dù vẫn còn nhiều màu nâu. Chỉ vài hôm nữa sẽ xanh mướt khắp nơi.

Sáng nay đọc một bài, nói có 7 dấu hiệu bạn là người thành công.
Mình không suy nghĩ nhiều về chuyện mình có thành công hay không thành công,
Nhưng chắc chắn mình không liệt mình vào loại không thành công.

Một dấu hiệu là bạn làm mà không cần sự công nhận của ai.
Đoạn này mình lúc có lúc không.
Hôm nay nhận thấy mình lại có chút tị nạnh khó chịu với một bạn trong team.

Bạn ấy phải take over công việc trước đây của mình, vậy mà vẫn lơ vơ (vốn) và công việc chính vẫn đổ lên đầu mình.
Mi cần nhìn cho rõ ràng – bạn ấy không competent trong nhiều công việc.
Bạn ấy có vài tính không hay – cơ hội, nói điều không tốt sau lưng.
Đã biết rồi, sao còn phải bận tâm.
Cứ làm điều mình có thể làm, miễn là việc của cả team chạy.
Một cách khách quan ra, công việc đó mình có thể làm nhanh, gọn và rõ ràng,
Ai khác làm có thể lộn xộn và mất nhiều thời gian hơn.
Mình vẫn phải để bạn ấy làm, nếu bạn ấy có thiện ý.
Hiện tại thì chưa, bạn ấy vẫn thói quen để người khác làm, nhưng công thì vun vén cho mình.

Thực ra công của ai ? Có phải của mình không? Của cô Hà không?
Mình đúng là hồ đồ nhỉ.
Mình học công việc đó ở chỗ làm,
Mình lấy thời gian ở chỗ làm để làm công việc đó.
Mình nhận tiền vì những gì mình làm ở chỗ làm .
Vậy thì còn công cán gì ở đây?

Rõ ràng mình vẫn cần sự công nhận nào đó, rằng đó là việc TÔI làm.
Heheh. Khổ thân cái TÔI quá.

Đồ lưu cữu

Đã hai ba tuần nay tập trung giải quyết đồ ăn lưu trữ từ cách đây vài năm, có thứ hàng chục năm.
Những thứ không nỡ quẳng đi khi chuyển nhà, lại để vào một góc.
Gì thì gì, cũng là tấm lòng của người mua cho.

Nấm đông cô, các đồ ăn của VN.
Thời xưa thiếu thốn đồ VN nên đi phép hay tha các thứ sang.
Giờ đây cần thì đi mua thôi, không phải trữ nữa.

Rồi đồ mọi người tặng coi như quà VN.
Nào cá mực, tôm khô, ruốc,… chiếm trọn vẹn một nửa ngăn tủ lạnh.
Vẫn còn vài thứ. Có lẽ không còn quá nhiều.
Nhưng cảm giác bí bức như đang sống trong một vũng đồ cũ vẫn vần vũ trong đầu mình.

Nên liệt kê ra để có một cái overview, bớt đi cảm giác đó heheh.
2 con cá mực. Chắc phải lôi ra nhai dần. Tính ra mỗi tuần nhai được ¼ con, vậy là cũng phải 2 tháng nếu chịu ăn đều. Ôi cha mẹ ơi.
Hai gói giun biển gì đó để nấu phở. 4 lần nấu phở may ra thì hết. Vậy là cũng phải 1 tháng.
Nấm đông cô, chắc phải nấu 4 lần nữa may ra thì hết. Tức 4 tuần.
Đậu nành mua từ lâu lắm rồi để làm sữa đậu nành. Mua cả một cái máy làm sữa đậu nành từ VN, làm cũng được lâu lâu, rồi bỏ. Khá mất công, sữa cũng nhạt phèo. Nấu lên chắc phải 8 lần mới hết.

Quinoa cũng mua một đợt ăn nhiều, sau các bạn trẻ con không thích ăn nữa, kêu khô. Loại Quinoa này đúng là ăn không ngon. Bố mẹ đành nấu khi các bạn không ăn cùng. 4 lần nữa sẽ hết.
Tôm khô đã nấu ăn được vài bữa, phần còn lại cần 2 lần nấu nữa.
Ui cha, nhìn ra chắc cũng phải 3 tháng nữa may ra mới dọn sạch.

Trời phật phù hộ, mong từ giờ không có ai tặng đồ ăn nữa.
Mà tốt hết là không tặng bất cứ đồ gì.
Gần 100% là sẽ không dùng, đúng là bỏ thì thương mà vương thì tội.

Ngoài ra tuần vừa rồi còn trội lên một cảm giác mình không kiềm chế được đoạn ăn, nhất là ăn ngọt.
Cảm giác này làm mình rất down.
Mình từng nhiều lần bị cảm giác này khi còn trẻ.
Hồi mới sang nga ăn bánh mì phết bơ không dừng lại được.
Hồi mới về VN ăn hạt đậu phộng bọc bột không dừng lại được.

Và giờ là ăn ngọt không dừng lại được.
Mình không biết nó có liên quan đến đoạn thu dọn đồ ăn ở trên hay không.
Cứ rơi vào tay là chỉ muốn ăn cho hết sạch sành sanh, để đỡ phải gói lại.
Người nặng nề ra, tinh thần bớt phần thư thái.

Từ lâu mình không còn ngạc nhiên nhiều về bản thân, biết nó chỉ có vậy, và có rất nhiều điều không tưởng có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Giờ thấy bất lực lạ lùng. Không biết phải làm gì với cái thân thể mình.

Tự dưng thấy thương mẹ mình thế. Có lẽ bà cũng đã có những lúc như vậy. Ăn vội ăn vã mọi thứ trong tầm nhìn, rồi sau đó lại đau khổ với sự phì nộn của mình.

Giờ xuống xem lại lần nữa đám đồ cũ. Khi mình không còn nóng ruột muốn tống khứ chúng đi, mình nghĩ là sẽ ok trở lại.
Có thể vứt chúng đi, thật sự là có thể vứt đi, nhưng mình không muốn dùng cách đó.