Xem các bài viết

Chủ nhật

Làm vườn, không có cảm giác làm được nhiều như hôm qua. Nhưng việc chính vẫn là làm vườn.

Bây giờ nghĩ lại cũng chẳng nhớ đã làm gì ngày hôm qua.

À đúng rồi, chiều thứ 6 bố mẹ và Tí đi lấy đất ở bên Ismaning.
Hôm qua vun đất cho các gốc cây to.

Đi lấy đất luôn là những moment mình rất thích. Chỉ cách trung tâm vài cây nhưng trông như làng quê. Cả khoản đất rộng với các núi đất khác nhau xung quanh. Máy trộn ủi đất đứng đâu đó. Những đống đất vẫn đang lên men bốc khói nghi ngút. Mùi đất thum thủm.

Mình thích cả cái cảm giác xúc từng xẻng đất đổ lên xe. Đất mùn đen thui, tơi xốp. Người làm vườn, bới tay vào đất nhiều chắc đều hiểu cảm giác quý đất này.

Lần này Tí xúc đất, mẹ chỉ đi dạo xung quanh. Anh Tí cời cời đất, xúc mỗi tí đầu xẻng, trông rất ẻo lả. Mẹ với cái ý nghĩ bố hồi xưa chưa có gia đình chắc cũng vậy thôi, đỡ thấy bức xúc.

Lôi được đống đất về, lại thêm một túi vỏ cây trải lên trên đỡ cỏ, là thấy làm được việc quan trọng cho mùa xuân.

Hôm qua lụi cụi xới gốc, nhổ cỏ, thêm đất mùn cho gốc cây.
Được những gốc cây quan trọng. Hôm nay làm tiếp.

Cái làm được hôm nay mà làm mình vui và hài lòng, là thu dọn lại một khoảng đất thường bỏ hoang.
Khoảng đất đó đổ toàn đất mùn để trồng rau.
Rau không trồng được vì có quá nhiều sên trần,
Chúng chỉ cần một đêm là mọi mầm non đều bị cắt đứt.

Thế là khoảng đất đó để trồng lung tung, lúc hoa, lúc để dại, vớ được gì trồng cái đó.
Hôm nay xới tới đất lên thấy cơ man là rễ.
Không hiểu rễ của cây gì.

Nghĩ về đời người,
trong mỗi con người cũng có cơ man là rễ, vốn là ti tỉ các trải nghiệm cảm xúc từ khi sinh ra, mà khéo cả từ khi chưa sinh ra, tới giờ.
Từ đó có thể mọc lên cơ man là cỏ dại.
Đất càng tốt, hoàn cảnh càng thuận tiện, cỏ dại mọc càng nhiệt tình.
Chỉ có cách trồng cây tốt, hợp, cây tốt được chăm sóc sẽ lớn lên, át đi cỏ dại.

Chậu cây từ năm trước, năm nay ra hoa đầu tiên.
Rêu mọc dại, nhìn gần rất đẹp. Người ta không bao giờ có thể biết cái gì là hay, cái gì là dở, cái gì có giá trị, hay cái gì không. Giờ có thằng dở hơi nào đó bỏ ra một triệu làm cái nghiên cứu về sự quý hiếm của đám rêu này nhỉ, mình tự dưng thành tỉ phú không biết chừng.
Chắc mai là nở, hoa đào.

Sinh Nhật Tí

Sinh Nhật Tí đã qua ba tuần rồi, giờ mới ngồi xếp lại ảnh. Thời gian này luôn có nhiều thứ xảy ra. Tiết trời thay đổi, nắng và ấm áp, hoa cây nở nụ, người ta thích ra ngoài tha thẩn hơn là ngồi trong nhà.

Chị Tủm làm bánh. Giờ chị làm cái nào ra cái đấy. Ăn thì đôi lúc còn hơi khô, chứ nhìn ngoài thì không kém mua ngoài hiệu.

Tí trình bày trick chơi bài cho mọi người. Bác Trung có vẻ rất khoái. Bác Trung là một người biết nghe, bác luôn tập trung hoàn toàn vào cuộc nói chuyện, khiến câu chuyện có chất lượng hơn, sâu hơn.

Bác nghịch cái máy ảnh của cô Hà sao đó mà ra được nhiều ảnh rất nghệ thuật.

Ươm cây

Nghe tin vỉa hè là vài hôm trước là lập xuân.

Cũng có vẻ đúng, trời nắng và cây đâm chồi mạnh mẽ. Mình cũng ươm được vài cây. Cây húng chó, tía tô, rau mùi, cây bí đao, cây su su. Hay mướp đắng nhỉ? Chịu, phải xuống xem lại. Ah may quá có ảnh, vậy đúng là mướp hương.

Lên được mầm, còn có lên được cây không, có ra quả bọ nào không, lại là cả một câu chuyện dài. Mình không chờ đợi gì, có thì một hai quả cũng không làm cả nhà béo hẳn lên hay khỏe hẳn ra, chỉ thấy niềm vui lúc chăm cây ươm mầm thì đúng là hiện diện bất tận.

Cây cối và thời gian tiếp xúc với chúng là nguồn đem lại sự tĩnh tại rất lớn cho tâm hồn. Càng tĩnh lại càng thấy chúng đẹp, lại càng thấy vui được tiếp xúc với chúng. Cái kênh nối với thiên nhiên của ta lại càng rộng mở trong trẻo.

Mình giờ làm gì cũng không còn mong chờ kết quả. Thấy cần thì làm, làm thì vui. Nhìn kết quả thấy khá dửng dưng. Vì thực ra cuộc sống có hết mọi thứ rồi, có còn thiếu thốn gì nữa đâu.

Phong Lan

Không biết có phải lan cũng cảm nhận được mùa xuân không, mà tất cả các cây lan quanh mình đều nở hoa, không trừ một cây nào.

Ở nhà phần lớn là hoa bạn chồng mua tặng vợ nhân dịp gì đó, một hai cây là do hai đứa mua tặng mẹ.

Hoa lan ra hoa rồi phải cắt đi, thì đợt hoa tới sẽ mọc từ gốc. Đôi khi mình quên không cắt, thế là đợt mới ra từ cành hoa cũ, dài loằng thoằng.

Có 2 cây chụp ở chỗ làm. Một cây của Hella gửi lại trước khi bà ấy nghỉ hưu. Mình sẽ gửi cho bà ấy xem. Vậy là phải đến 9 năm Hella có mặt ở chỗ làm. Chỉ khoảng 3 năm sau này mình nhận ra có một sự thanh thản trong bà ấy, cũng là thời gian bà ấy mua cây phong lan này. Thời gian này mình hay nói chuyện với bà ấy. Còn trước đó lúc nào cũng tất bật, bận rộn.

Cũng tiếc, đời thực ra không dài cho những lo lắng tất bật.

Hoa đại tây

Bên này gọi là magnolien. Không thơm lắm, cánh hoa dài và trắng, đôi khi phớt hồng. Dáng cây rất đẹp, hơi giống nhau, nhưng nhìn kỹ mỗi cây một kiểu. Nhìn cây luôn thấy một cảm giác hàm ơn nao lòng, về sự huyền diệu của thiên nhiên.

Buổi trưa tranh thủ đi chụp hoa. Giờ mắt không còn tinh, nên chỉ khi về đưa lên máy tính mới thật sự được ngắm hoa. Còn khi đi dạo nhìn tổng quan là chính. Vậy là thiệt thòi một chút, vì một trong những cái mình có thể ngắm không chán mắt là những tia nắng chiếu qua cánh hoa mỏng mảnh. Vừa tĩnh một cách sâu sắc, vừa động một cách diệu kỳ.