Có một định luật (law) mà giờ mình lơ mơ cảm thấy. Với sự chia rẽ, giữ khư khư, ta sẽ càng ngày càng nhỏ, hữu hạn, Với sự đồng nhất hòa hợp, cho đi Ta sẽ càng ngày càng to, rộng.
Team mình có một bạn gái mới, đến từ India, Bạn ấy còn rất trẻ, gần 30. Cũng giống như với Rag. , từ đầu mình đã xác định mình sẽ support bạn ấy như có thể, bất kể bạn ấy thế nào, bất kể bạn ấy có tử tế với mình hay không.
Nhìn bạn ấy say sưa kể những gì bạn ấy làm trong ngày hôm trước, Bạn ấy đã gặp may ra sao với ngôi nhà mới, chủ nhà mới, Bỗng mình thấy quan tâm, quan tâm như đối với con gái vậy, Cuộc sống của mình trở nên rộng ra, được nối thêm ra.
Hôm qua nghe nói mình phải làm KT cho các bạn ở team khác, Mình có một lấn bấn trong đầu, Cái mình phải lúi húi đọc toét cả mắt, thử đau hết cả đầu, Hàng tháng mò mẫm một mình trong rừng rậm, Giờ các bạn được thừa hưởng nhẹ nhàng – “for granted”. Rồi mình sẽ là người phải mất thời gian để giải thích, giúp đỡ.
Rồi lại nghĩ, chính vì cái nghĩ tủn mủn kiểu này mà đất nước của mình không khá lên nổi. Vả lại mình đã nhận không biết là bao nhiêu “for granted”, Từ đất nước này, xã hội này, từ các bạn ở team này, Sao lại bo bo bỏm bỏm có chút xíu kiến thức vậy. Đám kiến thức sẽ là null, nếu không có người chung tay thực hiện.
Vậy nên, lởi xởi thôi, Chủ động mà lởi xởi, mà chia sẻ, Qua đó ta sẽ rộng ra.
Chỉ trong những tình
huống nhất định, mới nhìn ra được lắm thứ củ chuối của mình.
Hôm nay hơi bị stress một tí, Sáng dậy hai bạn ho hắng ầm ĩ, bảo tự lấy thuốc thì không làm, nên mình phải làm. Chị lại ăn mặc rất phong phanh, hở toang phần trước cổ, Biết chị lại đang lặp lại lỗi trước kia của mẹ – ăn mặc phong phanh kể cả khi đang ho, Để cả vài chục năm sau này bị ho khi hở cổ. Liệu có đáng phải lặp đi lặp lại một bài học ?
Đi làm đến gần chỗ làm thì bị tắc đường. Ì ạch nhích từng bước một mới tời gần chỗ rẽ vào công ty, Thấy 2 xe đâm nhau nát tươm, các mạnh vỡ bay tung khắp đường, Hy vọng không có thương tích gì quá nghiêm trọng.
Đường bị chặn không được rẽ, Lại phải ì ạch tiếp đến ngã tư sau quay lại. Sốt ruột ngó nghiêng không hiểu sao đằng trước vẫn chạy, mà mình vẫn nhích, Hóa ra hai cô nàng đâm phải đít nhau ở đằng trước, chặn luôn một làn. Các cô đứng bên đường, một cô phì phèo thuốc lá. Chả hiểu các cô có đang bị muộn làm như mình không?
Vào được công ty, muộn 1 tiếng so với bình thường. Mở máy ra không chạy, Kiểm tra ổ cắm khắp nơi, Cậu bàn kế bảo bàn mày không có điện, mày phải đút lót như bọn tao đây may ra mới có,
Ngán ngẩm lôi laptop ra hý hoáy cắm cắm lắp lắp, Lắp xong lại có thông báo có điện, lại lắp laptop vào.
Tươm tất rồi, ngồi vào login – máy báo account bị logged out. Vài lần shut down, restart mất chục phút … Tới lúc định gọi điện thoại cho IT thì lại vào được. Vào được máy rồi thì một loạt các account vẫn không hoạt động, toàn báo lỗi,…
Heheh, viết chơi tí, Rất thường ta hay bị stress bởi những thứ không đâu, Mình thì hay aquy, mỗi khi mọi thứ rối rắm là hay nghĩ mình đang chuyển sang một region mới.
Lớp 11, vấn đề nghề gì, học gì là vấn đề làm cô chị suy nghĩ mông lung lắm.
Cô chị đứng giữa hai ngả đường – chọn công việc để có thu nhập tốt, hay chọn công việc hợp với trái tim mong muốn của cô.
Chẳng cứ gì cô, mà nhiều bạn trong trường cô đều vậy. Đều có những mâu thuẫn nội tâm rất khó giải quyết.
Hôm trước lúc cùng mẹ tập vài bài tập giãn người, cô thỉnh thoảng lại nói vài câu chuyện lơ vơ.
Duỗi người thẳng băng trên đôi chân, quay sang mẹ, cô bảo „giờ đây Tủm tập không phải để giữ form, mà để cảm thấy mình khỏe mạnh. Khi cơ thể khỏe mạnh, mình thấy vui vẻ hơn. Nhất là bây giờ, khi rất nhiều bạn trong trường bị stress vì học hành. Có những bạn không đi chơi nữa, chỉ còn ngồi nhà học, người nặng nề hẳn ra. Có bạn vì stress quá mà giờ cứ ăn là bị nôn, không thể ăn nổi nữa, người gầy hốc lại, không biết có còn đi học tiếp được không“.
Mẹ bảo đúng là nên để ý sức khỏe, vì cuộc sống các bạn còn dài lắm. Học chậm lại 1 năm, 2 năm cũng không sao, chứ để bị ốm, trầm cảm, khó hồi lại. Vả lại con đâu muốn theo ngành y đúng không? Điểm vừa phải đủ vào đại học là được.
Chị vốn là người cầu tiến. Biết là bố mẹ có nói gì thì chị vẫn cứ đặt ra cho mình một mục đích nào đó, nên chỉ nói ra để không đặt thêm gánh nặng lên người chị mà thôi.
Chị bỗng kể „Tủm mong muốn sau này được làm một công việc mà Tủm có thể đặt toàn bộ trái tim Tủm vào đó, công việc làm Tủm cảm thấy fullfilled“.
Mẹ lại nói vài câu, dù biết có thể nó trượt qua tai hoặc vào được vài phần trăm. Mẹ bảo Tủm cứ việc mong muốn thôi. Mong muốn của con càng mạnh mẽ, trong sáng, con càng có cơ hội biến nó thành sự thật. Sức người rất có hạn nếu họ chỉ dựa vào sức họ, còn một loại sức mạnh vô biên và không có giới hạn – đó là sức mạnh tinh thần, sức mạnh của lòng tin, của sự mong muốn. Mong muốn càng không vị kỷ, niềm tin càng vững, sức mạnh đó càng lớn, vì nó đã không chỉ còn là sức của một con người. Chính sức mạnh đó sẽ quyết định sự thành bại của sự việc trên thế gian.
Mẹ và chị có hai thế giới nội tâm khá khác nhau. Mẹ có niềm tin tâm linh lớn, chị thì đứng giữa, tin cũng không phải, mà không tin cũng không phải. Chị đang tự xây dựng cho mình một niềm tin riêng, qua những gì chị thấy, chị trải nghiệm.
Tuy vậy mẹ vẫn có xu hướng truyền niềm tin sang cho chị. Việc đó có đúng hay không chưa biết, có điều mẹ thấy cần làm thì mẹ làm thôi. Cái niềm tin mà nếu mẹ có từ khi trẻ hơn, mẹ đã tránh được khối đường vòng, khối suy nghĩ loanh quanh không cần thiết. Chị thường lắng nghe, không phản đối, không đồng tình.
Chị kể về một cô blogger, học xong đi làm vài năm để tích lũy được một khoản tiền đủ cho cô sống trong 2 năm. Sau đó cô đã bỏ làm để bắt đầu một thứ cô thích, với tâm thế nếu việc đó thành công, bảo đảm tốt cho cuộc sống của cô, thì cô sẽ tiếp tục với nó. Còn nếu không, cô sẽ quay lại với việc cũ, vẫn không muộn, mà cô sẽ có một trải nghiệm tốt.
Có vẻ câu chuyện đó giúp chị một phần tháo gỡ đám rối trong đầu chị. Kiểu không đến nỗi đã chọn nghề nào là „thôi rồi lượm ơi“, bị dính chặt cả đời vào nghề đó.
Tối qua chị rủ vài
người bạn đến nhà chơi. Lý do là các bạn học hành
nhiều stress quá, chị muốn cùng các bạn tự tặng mình
một buổi tối thư giãn. Khi đã có một lý do như vậy,
các bạn cũng thường có một chương trình phù hợp, nếu
nói chuyện sẽ có nói về đề tài này, vì sao stress, làm
gì để tránh stress. Các bạn đã đến tuổi biết sử
dụng thời gian của mình một cách hợp lý và tích cực,
biết ứng dụng những gì đã được dạy vào cuộc sống
hàng ngày.
Thế là tối qua bố
mẹ đi dạo chơi rồi rút lên trên tầng thượng, lên
mạng, tập tành tí rồi đi ngủ.
Sáng nay dậy thấy ba
bạn nằm xoài co quắp ở trên divang, chắc xem phim, nói
chuyện rồi mệt quá ngủ luôn, không lên trên phòng nữa.
Bố mẹ bèn lấy xe
đạp đi sang phía bên khu công nghiệp của Garching. Một
thành phố vệ tinh quanh Munich hay chia ra làm hai khu, một
khu công nghiệp có nhiều nhà máy công xưởng, một khu có
nhiều nhà ở và các công trình cho dân cư, thường là
trung tâm.
Hơn 8 giờ sáng, nắng,
nhưng trời mát lạnh. Mình vẫn cứ áo trong áo ngoài.
Thậm chí còn thấy nếu có cái khăn quàng cổ chắc sẽ
đỡ co ro lúc mới đi hơn.
Đến trung tâm nghĩ
đến đoạn ngồi cà fê đâu đó, chợt nhớ ra, hỏi bạn
chồng – bố có mang theo tiền không đấy? Bạn chồng
quay sang cười khì bảo „Bố không có tiền thì ai có
tiền?“.
Mình cười phá ra, nhớ
đến câu nói của chị Tủm. Mẹ ít có tiền bên người.
Cầm theo cái túi đi làm thì sẵn có ví, có thẻ tiền
trong đó, nên không đi làm không đeo túi theo là thành vô
sản. Nhiều lần đi lang thang với chị Tủm mỗi lúc cần
trả tiền là lại lơ ngơ quay sang cô con gái cầu cứu.
Chị ấy tính chỉn chu, đi đâu cũng có tất tần tật
bên người.
Tính lơ ngơ của Tí
chắc được thừa kế từ mẹ. Bảo mẹ tự lo cho bản
thân hoặc người khác thì cũng được thôi, mẹ không
tồi đến mức không lo được. Hy vọng là khi cần anh
cũng có thể chu toàn được mọi thứ. Cũng chính vì tính
cứ tằng tằng cần thì khắc làm này mà mình rất tin
người khác. Tin rằng khi cần thì họ cũng có thể làm
tất, tươm tất chẳng kém ai.
Nhà mình như có một
sự phân chia ngầm nào đó, cái gì liên quan đến vật
chất thì bố là người cầm chịch, còn liên quan đến
tinh thần thì mẹ chủ động hơn. Bố không có vấn đề
khi quản lý tiền nong, không ngại chuyện tiền ra tiền
vô. Mẹ đi làm hàng tháng tằng tằng nhận một cục vừa
phải trong account, hội cần rút chúng tự rút phần của
chúng ra khỏi account, để lại một khoản quá đủ cho
tiêu trong tháng. Rồi cứ thế, không bao giờ trong đó có
quá ít, hoặc quá nhiều.
Bọn trẻ con cứ cười
sằng sặc sao mẹ không đầu tư chỗ này chỗ kia, mẹ cứ
ngơ ngác bảo có quái tiền thừa đâu mà đầu tư. Nhưng
càng về sau càng thấy, có lẽ mình rất may mắn khi không
phải lo chỗ cất tiền vào đâu cho khỏi mốc. Đầu được
một mẩu thênh thang.