Anh cu Tí ngồng ngỗng chạy tung tẩy khắp nhà.
Vài cái bậc thang có vẻ chẳng là gì đối với anh.
Anh ấy cao, chân tay dài, làm gì cũng thấy nguềng ngoàng.
Gặp mẹ, câu đầu tiên của anh ấy hiện giờ là “mẹ ngủ đi”.
Mẹ không hiểu lắm, bảo anh dở hơi thật, tại sao nhìn thấy mẹ lại cứ bảo mẹ ngủ đi.
Hôm qua anh bảo “tại lúc mẹ ngủ thì mẹ cho sờ tóc thoải mái”.
Heheh, có không cho thì anh vẫn quàng cái tay dài thòng qua đầu mẹ vuốt tóc.
Sau một hồi lục tục chạy tới chạy lui, anh nhảy tót ra ngoài đi đánh bóng bàn.
Túm tóc trên đầu buộc chổng lên bằng một cái dây chun.
Phần còn lại anh lấy khăn lau bát (!!!) buộc ngang đầu cho tóc đỡ xoà xuống trán.
Mẹ vớ cái máy ảnh chạy vội ra, tóm được ảnh anh cười toét miệng trên xe đạp.
Sẽ là ảnh rất đẹp, để đời nếu chụp to hơn, rõ hơn chút.
hôm trước hai mẹ con có việc, hẹn nhau vào trung tâm sau khi mẹ đi làm về. Mẹ tính toán giờ giấc, hẹn cô con bắt đầu đi từ trước đó một giờ. Đi làm về, bảo 20 phút nữa mình sẽ đi nhé, cô nhảy dựng lên „sao mẹ bảo 19 giờ mới đi cơ mà?“. Mẹ bảo không, 19 giờ cần có mặt ở đó, mình phải đi từ 18 giờ. Hôm qua mẹ bảo Tủm mình phải đi từ 18 giờ.
Chị giận lắm, làu bàu bảo mẹ giống hệt bố, lúc nào cũng hẹn sai giờ. Chị giận tới lúc lên tàu, gần đến nơi vẫn giận, dù cố kiềm chế nhưng có vẻ luôn sẵn sàng làu bàu những chuyện nhỏ như con kiến. Mẹ bảo nếu Tủm còn giận, con có thể đi về, mẹ không thích đi với người giận dữ.
Hôm qua lại chuyện Tí tưởng. Tí tưởng cuối tuần này cả nhà đã đi xa, nên từ chối một cuộc hẹn với bạn. Anh cũng bức xúc „bố với mẹ lúc nào cũng nói sai giờ“.
Nhìn các bạn giận dữ, mẹ thấy thương, thương hệt như thương mình khi mình giận dữ. Cảm giác giận dữ là cảm giác làm tổn thương bản thân từ tinh thần cho tới thể xác. Thường những lúc đó, mẹ hay làm một cái gì đó mạnh nhẹ tùy hoàn cảnh. Hoặc xin lỗi để các bạn nguôi giận, hoặc quát lạnh lùng kiểu dội một gáo nước lạnh lên đầu khi các bạn lùng bùng trong cảm giác giận quá lâu, hoặc cho các bạn cơ hội bày tỏ sự tức giận, bằng câu hỏi „các bạn giận mẹ à?“.
Quay lại cái chữ tưởng. Trong một ngày nếu đếm chữ tưởng được cả nhà dùng, chắc được lượng kha khá. Nhất là thời đại này, khi ai ai cũng luôn hì hụi làm gì đó, đầu óc luôn đang lơ vơ ở đâu đó. Người thì xem tivi, người lướt web, người đọc cái gì đó. Chỉ một người, đã ít khi người đó present 100%, huống chi đòi hỏi 2 người cùng present.
Mẹ thì đã ý thức từ lâu cái chữ tưởng này rồi, nên hẹn gì cũng thường để ý nói tới nói lui, cặn kẽ như có thể. Vậy mà có vẻ như cái tưởng không hề giảm đi.
Bắt đầu từ đây, câu chuyện không còn gì hay ho, cũng không có gì mới mẻ, cái phần thích triết lý của mình sẽ lại ngọ ngoạy chui ra. Ai mà bị dị ứng với chữ ego thì có thể dừng đọc luôn ở đây, cho tinh thần nó còn thơ thới, heheh.
„Tưởng“ là một thuộc tính của đầu óc con người, hay gọi là ego cho nó tiện. Vì con người còn có phần đẹp đẽ rộng rãi hơn nhiều cái ego, nhưng không phải ai ai cũng ý thức và sống với nó. Chúng ta phần lớn thời gian sống với cái ego này, giao tiếp cũng hay dùng ego của mình giao tiếp với ego của người khác, nhất là những lúc không thuận ý. Nên bỏ chút thời gian nghiên cứu về nó, ngẫm ngợi về nó, có lẽ cũng hay.
Cái ego có vài điểm đặc trưng, chẳng hạn nó luôn cho là mình đúng. Nó không bao giờ thấy nó sai. Mà cũng đúng thôi, nó nghĩ đúng thì nó mới làm. Nó nghĩ A nó mới làm hay nói B. Nó nghĩ ai đó tốt với nó, thì nó mới yêu. Nó nghĩ ai đó chơi xấu nó, thì nó mới giận. Chỉ có một điều – cái ego đó toàn tưởng thôi. Nó thật sự là luôn tưởng. Nó rất là cứng nhắc, chỉ biết những gì từ kinh nghiệm của nó mà ra thôi, không thể nhìn quá (beyond) nó.
Cứ để ý chút thôi, thấy ngộ lắm. Ego của mình, ego của người, nhông nhông nhắng nhít bộc lộ khắp nơi, ngày này qua ngày nọ, giờ này qua giờ nọ, lúc nào cũng tưởng mà cứ tưởng rằng thật, heheh. Liệu có nên quá tin nó không nhỉ?
Có vẻ như, cái ego này không tồn tại được ở một số thời điểm – khi con người present, khi con người đang quan sát nó, hoặc họ đang full of love & compassion. Vậy là con người không hề bất lực, thậm chí còn đầy quyền lực đấy chứ nhỉ, và luôn có lựa chọn.
Chẳng vậy mà có rất nhiều người chọn sống với tình yêu 🙂
Nhìn dân tình vội vã đi về, mình nghiệm ra một điều. Mình làm việc không phải vì tiền nhiều nữa. Lương mình có lẽ ít hơn vài bạn đang vội vã kia. Mình biết vài người trong họ khả năng đến đâu, làm việc nghiêm túc đến mức nào, Đã có thời gian mình bức xúc, giờ mình không còn care,
Tiền rất cần thiết, cầm đồng tiền trong tay thấy vui ngay lúc đó, nhưng không cầm trong tay không có nghĩa công sức ta bỏ ra là mất. Nó chỉ chất chứa trong một dạng khác mà thôi. Ta càng vô tư, nó càng chẳng mất. Còn người khác, họ nhận thứ mà họ không bỏ công làm ra, cũng không hẳn đã là tốt.
Nên các cụ cứ bảo “lởi xởi trời thương” là vì vậy. Mình chỉ nhận ra thôi, chứ chưa lởi xởi được mấy. Tuy vậy đã bớt khổ đi một mẩu, vì không còn so bì trong nhiều việc.
Dần dần, ngoài thông cảm với người khổ, mình dần nhận ra mình thông cảm với cả người vui.
Mặc dù số đó không nhiều, thậm chí còn rất ít.
Office vắng như chùa bà đanh, như mọi thứ sáu khác. Đọc vài posts của Therainbowscribe. Đây là trang mình đọc khá thường xuyên, Dù cái mind của mình có phần đa nghi về tất cả những gì đọc được ở đó, Nhưng những gì mình đọc lại an ủi cái soul của mình. Nó giúp cái soul đó bình thản và nhẹ nhõm đi qua cuộc sống. Cái soul nhạy cảm với sự lạnh lùng phân biệt của con người. Cái soul vẫn còn rất mềm mại trẻ thơ, nó thích tình yêu, nó khát khao sự hoà hợp.
Và đây là vài điểm chính trong post của mẹ Mary (tiếng Anh ở dưới). Gộp lại chỉ có vài từ mà ta có thể làm hàng ngày :
maintain equilibrium,
integrate (high energy) – by going within ( quá trình này không thể làm ở ngoài, phê phán kêu gọi ở ngoài – nên going within là điều tiên quyết)
releasing, forgiving, letting go (lower energy) (quá trình này cũng lại cần going within nốt, không làm ở ngoài được, heheh)
Post nói rằng trái đất (mẹ đất) đang trải qua nhiều biến đổi để nâng tầm năng lượng, loại bỏ những gì nặng nề không cần thiết.
Con người trên trái đất cũng đang trải qua quá trình tương tự.
Phần lớn các bạn sẽ cảm thấy ngày của các bạn đi qua quá nhanh. Bạn luôn có cảm giác bạn chưa làm được gì mà ngày đã hết.
Các bạn cảm thấy hệ thống xã hội quá cồng kềnh và ỳ trệ, rồi xen kẽ lại có những thời điểm thay đổi xảy ra quá dồn dập.
Mỗi khi tầng năng lượng của trái đất thay đổi, lại cần một khoảng thời gian cho sự điều chỉnh.
Trong quá trình này điều quan trọng nhất là mỗi người cần tìm cách duy trì sự cân bằng của mình.
Mỗi ngày nên dành ra một khoảng thời gian để quay vào phía trong (Going within) để integrate quá trình này,
Đây cũng là thời điểm con người có thể trưởng thành rất nhanh nếu họ để tâm phân tích mọi khía cạnh cuộc sống (to analyze all facets) của họ.
Thời điểm để giải phóng, tha thứ và buông bỏ những gì bạn đã từng trải nghiệm và chúng không còn có ích cho bạn nữa.
It is the time of releasing, forgiving and letting go of all that you have experienced which no longer serves you
(Tiếng Anh, lược phần lớn, chỉ giữ lại những gì mình cho là điểm chính)
Most of you are finding that your days are speeding by and you feel as though you are moving through molasses trying to accomplish most anything,
you are feeling the inertia (nawng ne) within your human operating systems followed by the periods of intense activity.
Every time the frequency level is increased, it requires a period of adjustment before the next upgrade.
Maintain your equilibrium (Gleichgewicht).
Going within each day is most helpful to assist you to integrate this process.
It is a period of considerable growth for each one of you as you continue to analyze all facets of your life to this point.
It is the time of releasing, forgiving and letting go of all that you have experienced which no longer serves you
Your new outlook on life and your changing physical bodies are the evidence of this.
It is most difficult to watch those who paved the way before you leaving now and moving into the higher levels.
The human heart aches at the many changes that are occurring around you.
Mấy hôm đánh vật với các kiểu dữ liệu/data tồi.
Nó giống như xây nhà trên một cái móng ọp ẹp, chỗ nào cũng lồi lõm và có thể sụt vậy.
Và trong phần code của mình, cứ phải check qua tất cả những phần data mình cần, dùng reliable data từ nguồn khác, thay vì data đang có sẵn.
Nhìn ra thì mình học được khối thứ, điều mình cần cho version sau, khi có thể mình phải design xây lại toàn bộ móng.
Cũng tốt, tuy có stress đôi chút.
Đến lúc test còn stress nữa, heheh.
Hôm nay ngồi với sếp đã phủ đầu phủ đuôi về tình trạng móng sụp rồi, nên về mặt tinh thần không đến nỗi nặng nề.
Vài hôm nay vương vấn chuyện với cô bạn cấp 3.
Buồn chứ, khi mình dứt mối liên hệ với bất cứ ai, luôn có song song hai cảm giác.
Một phần thấy thoải mái tâm lý, mình phơi bày toàn bộ phần củ chuối của mình ra, không phải giả vờ giả vịt ngoài mặt thì vẫn cười nói, trong bụng lại có phần không yên.
Bị/ được người khác ghét, với mình cũng như trả nghiệp vậy. Trả nghiệp nói, trả nghiệp nghĩ, nên mình chịu trận chuyện bị mọi người ghét khá nhẹ nhàng, nhẹ nhàng hơn nhiều là bị yêu (không đúng).
Song song lại là cảm giác buồn, buồn thấm thía. Cái buồn đó đeo bám mình hai ba ngày nay rồi. Những người ta gặp trong đời, thường đã gặp từ nhiều kiếp, có nhiều duyên, nhiều nợ, không phải dễ mà dứt ra.
Mình cũng không có ý định dứt ra, chỉ là gạt tạm sang một bên, để có sự yên ắng nào đó.
Khi đã đủ tĩnh, đủ tưng tửng, lại có thể bắt đầu lại từ đầu. Mối quan hệ khi đó sẽ có một chất lượng hoàn toàn khác, authentic hơn.
Với điều kiện người bên kia cũng cùng suy nghĩ.
Cái mind của ta có khả năng tạo tác đủ các thứ khủng khiếp. Mình đôi khi gạt đi mọi thứ, để cái mind của mình nó yên, không có input để tạo thêm nhiều ý nghĩ cảm xúc tiêu cực nữa. Vì nhìn thấy cái mind bên kia đang ngụp lặn. Mình phân định cái mind của mình, và cái soul của mình rõ ràng như thế nào, mình cũng nhìn người khác như vậy. Cái mind của họ tạo tác, còn cái soul của họ vẫn pure, loving, waiting to be present. Mình đôi lúc không đủ tĩnh để chịu luồng năng lượng chống đối từ một cái mind khác mà không lầm bầm trong tâm, nên chạy trốn, heheh.