Ăn sáng với chị

Cuối tuần, bố mẹ đang thong dong uống caffee ngoài vườn, chị ở balcon trên nhà nói vọng xuống – bố mẹ thích đi ăn sáng không?
Bố mẹ mới chỉ hơi ngơ ngác “ơ ăn sáng à?”
Chị bảo “ờ thì đang có cơ hội, Tủm còn rỗi 2 tiếng. Nếu bố mẹ không thích thì không cần phải đi.”
Thế là bố mẹ lại vắt chân lên cổ … Kế hoạch anh chị cứ san sát, thỉnh thoảng còn dư 2, 3 tiếng cho bố mẹ là phải chộp ngay.

Ngồi nói đủ thứ chuyện. Bố mẹ cứ hỏi, chị cứ trả lời.
Chị hầu như tự đặt mình trong vai trò trả lời. Vì chị biết bố mẹ chỉ quan tâm thôi. Và nghe thẳng từ chị là hay nhất, đủ nhất.
Rồi bàn thêm ra chuyện khác.
Đại loại anh Tí định làm 1 việc mà anh ấy muốn.
Chị lại bàn ngang vì chị “nghĩ là”, vì bạn abc “nói là”,…
Mẹ bảo Tí thấy thích thì cứ làm thôi, hỏi thẳng người quyết định.
Chứ mọi cái “nghĩ là”, “nói rằng”, nó đã qua quá nhiều cái đầu, cái mồm, khéo chẳng còn liên quan đến nhân vật chính.

Trên đường về, Tí bảo Tí sợ nếu Tí không nghĩ, thì khả năng nghĩ của Tí sẽ kém đi.
Rồi mọi người phân biệt rạch ròi giữa suy nghĩ để giải quyết, học hỏi, hay thứ suy nghĩ lòng vòng không dứt trong đầu.

Mẹ nói với chị, rằng chị có thấy chúng ta phần lớn là suy diễn không?
Chẳng hạn mẹ nhìn thấy Tủm nhăn mặt, mẹ lại tưởng Tủm có gì đó khó chịu với mẹ.
Trong khi khéo Tủm đang bị cơn đau bụng.
Thế là một loạt suy diễn nảy chiu chíu trong đầu.

Tủm bảo, mẹ biết thế rồi mà mẹ vẫn làm thế.
Mẹ cười phá lên “Đúng rồi, biết thế mà vẫn làm thế, con người quả thật là ngu, nhỉ”

Có lẽ chị nghĩ về cái hôm mà mẹ rất giận chị do nghĩ chị bày bừa không thu dọn sau khi nấu.
Mẹ đã cho chị cơ hội để thu dọn trong ngày, mà tới chiều lúc mẹ về mọi thứ vẫn không suy chuyển.
Hoá ra thủ phạm là Tí chứ không phải chị, mà anh ta đã hứa với chị là anh ta thu, nhưng không thu.
Còn mẹ thì suy diễn rằng chị không tôn trọng mẹ.

Bong bóng

Với thời gian, bạn sẽ thấy mỗi người chúng ta sống trong 1 cái bong bóng.
Hệt như 1 nhân vật trong 1 trò chơi.
Cùng là trò chơi cuộc sống, nhưng mỗi người chui vào một ngách, gặp một số thứ.

Vậy chúng ta giao tiếp với nhau bằng cái gì.
Nhiều kiểu, nhưng với sự thông cảm vẫn là hợp lý nhất, nhỉ.

Ở nhà, khẩu hiệu mà luôn được đưa ra là cư xử làm sao cho tiết kiệm năng lượng nhất, cho mình và cho những người liên quan.
Nắm thật chắc vào một sợi chỉ đỏ – sống với nhau là giúp nhau phát triển tốt nhất.
Không mất năng lượng vào cãi nhau, vì không ai sai không ai đúng.
Bày tỏ rõ ràng mạch lạc, để người khác hiểu mình và tránh suy diễn.
Đưa ra yêu cầu cụ thể rõ ràng, để được hỗ trợ khi cần.

Hai hôm nay bố bị đau răng.
Bố nấu súp dừ để ăn.
Mẹ từ chối không ăn cùng, tìm một món nào đó mình thấy ngon miệng.
Bảo “răng mẹ đang ổn, để mẹ hưởng thụ ăn uống cái, trước khi nó lại dở chứng”.
Hahah.

Dạo này quan tâm chứng khoán, tiền crypto, thấy đây là 1 thế giới mà 90% dân số không quan tâm.
Họ không biết có 1 thế giới đó tồn tại.
Nơi mọi thứ nhảy lên nhảy xuống như con choi choi.
Mọi thứ nhanh gấp 5, gấp 10 cuộc sống thường.

Mình lược đi những phần quá ồn, để lại những phần có vẻ bản chất hơn.
Có những cái hài hước.
Tiền 1 dúm, không biết có nhiều lắm không, vậy mà ví này ví kia.
Key này key kia.
Mình cứ nghĩ, secure cho lắm vào, cất giữ cho lắm vào, rồi quên, thì cũng mất.

Nhớ dân VN hay giữ vàng,
có người cất đâu đó mà quên, không nhớ nhét trong cột nhà nào, hay chôn ở gốc cây nào.
Cái sự đó sẽ xảy ra với crypto.

Mình mua không nhiều.
Moto của mình luôn là, nếu quan tâm, thì làm.
Nếu lo lắng, thì làm.
Không cần nhiều, chỉ cần làm xíu là tâm lý được giải toả ngay.

Mà cuộc sống của mình – chính là tâm lý – là cái bong bóng.

Bù lại

Có một sự chuyển biến nào đó trong tâm mình.
Nó trở nên yên bình hơn, thêm không gian hơn.
Trước đây nó cứ đặc quánh, dúm dó kiểu gì đó.
Người ta nói đúng, khi bất hạnh mọi thứ co lại, dúm dó lại.
Khi an ổn, mọi thứ mở ra, rộng ra, bao trùm hơn.

Có lẽ vì nhận thấy mẹ mình đã trở nên dần chấp nhận những gì không thể thay đổi.
Hoặc ít ra không thể thay đổi ngày một ngày hai.

Ở tuổi của mẹ, để thay đổi không dễ.
Mình biết điều đó, nhưng trước đây vẫn thường thầm trách, tại sao mẹ không hiểu một số chuyện sớm hơn.
50 tuổi, phần lớn phải hiểu rằng, khi thù hận, chỉ có mình và những người yêu mình, là khổ.

Nhớ lần về vừa rồi, hai mẹ con ngồi uống caffee bên biển.
Có nói gì đó về tình thương, về tình yêu.
Mẹ bảo mẹ không thể hiểu mẹ làm gì sai. Mẹ chỉ có một lòng yêu thương nhất mực.
Câu chuyện loanh quanh, như mọi lần, lại động đến nỗi hận trong mẹ.
Mẹ lại để nó nổ phừng phừng, dồn hết mọi lý do cho những “bất hạnh” của mẹ lên một ai đó.

Mình có nói gì đó, trong đó có một câu đại loại “đó không phải là tình yêu. Nếu nó là tình yêu, nó đã nâng người khác lên. Còn cái tình của mẹ lôi người khác xuống. Cái mẹ yêu rất nhiều trên đời là nỗi hận của mẹ. Mẹ có thể mất nhiều thứ, buông nhiều thứ, nhưng nỗi hận của mẹ, mẹ không thể buông. Mẹ yêu nó quá, mẹ yêu nó hơn rất nhiều thứ khác”.

Có lẽ do giọng giận dữ của mình, bà ngồi không nói gì, về sau lẩm bẩm, đúng nhỉ, tình yêu đó lôi mọi người xuống.

Mình mong mẹ sống minh mẫn đến 100 tuổi.
Bà xứng đáng.
Một tuổi thơ không mẹ từ 3 tuổi, cải cách ruộng đất làm gia đình xáo trộn tan hoang.
Coi như bà mất hàng vài chục năm để khẳng định bản thân.
Rồi lại bị một cú đẩy xuống vực.
Lại mất hàng chục năm, rồi lại thêm 1 cú …

Tính xông xênh, coi như bà mất 30 năm để quay cuồng với những cú đẩy.
Bà đáng được bù lại 30 năm, để lớn lên, để trưởng thành, để bình an đi vào cõi an lành mới.

Karma

Tí mới kiếm được chỗ làm, lương ở mức SV.
Anh làm ít tiếng nên nhận được tàm tạm đủ để anh không cảm thấy quá short về tiền.

Hôm qua không biết nhân sự kiện gì đó, có nói về Karma.
Bố được tiếng có good Karma nhất nhà.
Kiểu vừa đi tới thì có xe đi ra nên có được chỗ đỗ khỏi đi tìm.
Cứ đùa cho vui vậy, chứ lắm lúc nghĩ tại thế quái nào bố cũng thấy bố may, thành ra cái gì cũng thành good Karma.

Anh dạo gần đây bỗng lại cũng vài lần tuyên bố anh lây cái may của bố.
“Tí…í cũng có good Karma” – anh cười ngoác miệng nghịch ngợm.

Mẹ bảo Tí có biết vì sao bố có good Karma không?
Tại bố hay nghĩ tới người khác khi bố làm.
Mà cứ nghĩ cho người khác, cái good Karma nó cứ được bồi đắp đều.
Còn chỉ nghĩ cho mình, nó sẽ mất dần đi thôi.
Anh ừ ừ.

Mẹ không cổ xuý cho đoạn “làm vì người khác”.
Vì nhìn cho rộng ra, mình làm cái gì cũng là cho mình.
Khi nghĩ “mình làm vì người khác”, cái kiêu mạn sẽ trỗi dậy. Kiêu mạn là thứ tiêu trừ mọi thứ hay ho nhanh nhất.
Nhưng nếu mình có sự hài lòng sâu xa tự thân, cái đó cũng lan toả ra những người xung quanh.
Tí khá cool, thành ra cậu hiểu nhiều cái tinh tế hơn nằm ở sau ngôn ngữ.

Rồi thì thào, Tí biết hồi mẹ muốn tăng lương ấy, mẹ làm gì không?
Mẹ luôn thủ 50 cent, 1 eur trong túi, ra ngoài bến tàu thế nào cũng có người ngồi xin.
Mẹ cho họ, họ cám ơn, nhưng mẹ nghĩ mẹ mới là người cần cám ơn họ.
Phải làm thật đều, thật đều – mẹ thì thào đầy bí mật hahah.

Nên – hạ thấp giọng thì thào tiếp – giờ Tí có ít tiền, cứ mỗi tuần bỏ tiền túi của Tí ra, mua cho mẹ một gói pho mát, ok?
Mỗi lần một loại.
Anh bật cười khoái chí gật đầu.

Nói chuyện với Tí thú vị. Cậu không bị mắc vào câu chuyện bề nổi thường hơi mang tính đùa cợt.
Có cảm giác cậu hiểu ý của mình, hơn là chỉ ở bình diện câu chuyện.

Đời

Ở công ty chỗ mình làm việc, có vài người ghét mình ngay từ buổi đầu gặp gỡ hehe.
Tức là ghét mà mình không biết từ đâu mà họ ghét. Vì mình không có liên hệ trực tiếp với họ lúc nào.
Chỉ có thể nghĩ, họ ghét vì màu da, màu tóc, hoặc vì nghe qua ai đó.

Có thời gian mình hơi kiểu “trầm cảm”.
Đến 1 thời điểm nhìn lại, tại sao trong rất nhiều người, hơn 2 chục người luôn tử tế ủng hộ mình, chỉ 2,3 người ghét và khó chịu với mình, mình “trầm cảm” vậy, liệu có phải đang vô ơn với những người luôn tỏ ra ủng hộ mình?
Ý nghĩ đó làm mình trở nên ý thức với cảm giác “trầm cảm” cứ trực nổi lên mỗi khi nhìn thấy mấy bạn đó.

1 bạn trong đó, gặp khá nhiều, vì ở cùng tầng.
Mỗi lần gặp, mình cứ nhủ trong đầu “tôi không có gì against (chống lại) bạn cả”.
Hàng gần chục năm trôi qua vậy.
Bỗng từ cách đây khoảng 5,6 năm, bạn ấy gần như quay phắt 180%, có gì đó rất tôn trọng trong cử chỉ, trong thái độ luôn nhanh nhảu chào đón. Cái quý của bạn ấy cũng như cái ghét trước đây, không có nguyên do, vì mình vẫn hầu như không nói chuyện ngoại trừ 1 câu chào hỏi ngắn củn.

1 bạn nữa, vừa gặp hôm nay.
Bạn ấy chắc ghét mình qua lời kể của ai đó.
Kể cả những phần mà mình biết rõ nhất, bạn ấy hỏi người khác, chứ không hỏi thẳng mình.
Mình rất biết cảm giác của bạn đó, nhưng mình không ghét lại.
Vì mình biết bạn ấy khó khăn chật vật với công việc thế nào.
Dáng đi còng còng, có vẻ đau đớn vì phải ngồi nhiều.
Khi có đau đớn về cơ thể, ít người giữ được tinh thần cởi mở vui vẻ.

Có vẻ như, khi phải hạ cố hỏi mình, làm cho bạn ấy đau khổ lắm.
Giải thích khá dài dòng, để mình không nghĩ bạn ấy “kém”.
Thực ra bạn ấy không cần giải thích.
Mình không ngu để kiêu về những kiến thức mà công ty đã dành thời gian cho mình để ngồi rảnh tay mà tìm hiểu.
Quan điểm của mình trước sau luôn vậy, khi bỏ đủ công tìm hiểu cái gì, trước hay sau người ta cũng sẽ khá ổn trong lĩnh vực đó. Người nhanh, người chậm, không quan trọng, miễn cứ túc tắc dần dần.

Ngồi giải thích cho bạn đó biết, cái gì liên quan đến cái gì.
Cố giải thích đơn giản nhất, dễ hiểu nhất, compact nhất trong thời gian vài chục phút.

Chắc bạn đó hơi ngạc nhiên. Nhưng đó là điều mình thường làm.
Dù đôi lúc có cảm giác so đo, tại sao những thứ mình mất bao chục giờ mài đít, căng mắt để tìm hiểu, để thử,
lại cho đi dễ dàng thế.
Có người rất đánh giá, quý hoá. Có người cho như chuyện tất nhiên, bình thường.

Chỉ vì tin, cuộc sống không chỉ có cái nhìn thấy, mà còn có cái không nhìn thấy.
Mà mình vẫn trung thành với cách sống ấy.
Dù, vẫn còn so đo, vẫn còn ghen tỵ, vẫn còn rất rất đời haha.