Nói chuyện với mẹ

Do nhiều lý do khác nhau, hoặc bảo là do số cũng được, bố mẹ mình không còn gì nhiều vào cuối đời.
Ông bà có lương hưu, lương của ông đủ cao, lương của bà không cao lắm, chắt chiu một chút thì đủ sống.

Hoàn cảnh bình thường, như hàng triệu người khác, thậm chí còn khá khẩm hơn rất nhiều triệu người khác.
Thực ra là rất ổn, nếu người trong cuộc biết thu vén, biết hài lòng.
Không nhìn ra nhà hàng xóm có này có kia mà thấy mình khổ sở.

Mình không thấy hưởng thụ là hay.
Từ trẻ đã vậy, lắm lúc nghĩ hay kiếp trước đi tu khổ hạnh, nên giờ vẫn thích khắc khổ chút.
Đến giờ càng vậy. Mỗi người có cái túi phước đó, dùng nó cho việc gì là lựa chọn của mình.
Chỉ tiêu nó qua hưởng thụ, hay còn vừa tiêu dè sẻn, vừa bồi đắp hàng ngày.

Nhân chuyện mẹ kể đi thăm chùa cạnh nhà, bèn nói chuyện với bà về Phật pháp, về phật tử thời mạt pháp.
Trước đây không hiểu sao mình hay khuyến khích mẹ mình đọc sách Phật, nghe Phật, đi tu kiểu tại gia.
Nhưng thấy mọi thứ cứ vô duyên sao đó. Kiểu ông nói A bà hiểu B.
Hoặc bà muốn nghe B mà ông cứ nói A heheh.

Gần đây cảm thấy lời nói của mình có thấm ít nhiều.
Mình không cho rằng mình tử tế giỏi giang hơn mẹ mình,
tuy vậy mình nhìn thấy bà bất hạnh, nên cứ loay hoay tìm cách làm bà đỡ bất hạnh.
Cái bất hạnh từ trong tâm, chỉ có thể chuyển tâm, không thể giải quyết bằng vật chất.
Mà có thứ muốn giải quyết cũng không được, chưa đủ phước, hay chưa đủ duyên?

Hôm nay bảo bà, rất nhiều người đi chùa chỉ muốn xin.
Xin tiền, xin danh, xin sức khoẻ, xin sự bình an. Họ không thật sự tu dưỡng tâm tính của mình.
Phước chỉ có bằng đó, mà không tu dưỡng, thì trời phật có muốn cũng chẳng thể cho.

Mẹ cứ sống đạm bạc, khi vẫn có thể làm thì không phiền ai, để tâm thật thảnh thơi.
Không cần phải cho ai cái gì mới là tạo phước.
Ai làm gì cho mình thì cám ơn, ăn một miếng ăn hàm ơn thiên nhiên đã cho cây, người nông dân đã trồng ra quả,
hàng xóm đã đi mua cho mình, là đã tạo phước. Cái tâm thế hàm ơn ấy, nó có một sức mạnh không nhỏ.
Phật trước đây cả ngày chỉ đem bình bát đi xin ăn, rồi với mỗi miếng ăn ông ấy cảm ơn chân thành, chúc phúc.

Bà chỉ yên lặng nghe, không phản đối, không tỏ ra khó chịu, không chuyển để tài. Nói một lúc, thấy đã đủ ý, mình bảo thôi mẹ đi nghỉ đi, con đi làm tiếp đây.
Bà bảo ừ đi làm tiếp đi, mẹ cảm ơn con nhé.
Hahah, đây là lần thứ 5 hay 7 gì đó, bà cảm ơn mình sau mỗi cuộc nói chuyện.

Mẹ mình ấy, bà mà đã ngộ ra cái gì, thì bà tiến như vũ bão.
Thấy mình cũng củ chuối, phận con mà cứ như bà la sát, hoạnh hoẹ bà từng tí một. Có hôm bảo với bà, ai có gì xấu, con có hết. Chính bà có nhiều tính tốt hơn con. Có điều có gì đó trong cách nghĩ khiến bà bất hạnh, con chỉ muốn giúp để bà nhìn ra cái đó. Bà cần tin con, con nói cái gì cũng chỉ mong bà đến được điểm bình an.

Có vẻ như cũng chỉ mình nhìn ra từng sự chuyển biến nho nhỏ của bà.
Ngày qua ngày, mỗi hôm một xíu.

Chiến tranh – Ukraine

Mấy hôm nay mất kha khá thời gian xem các tin tức chiến sự.
Thời gian đầu phải loại từ từ, kênh nào nên xem, kênh nào không.
Kênh tương đối khách quan, ít kích động, có các phóng viên thường trú, thì theo dõi.
Nhiều kênh tắt chế độ comment, chắc vì quá nhiều ý kiến trái chiều.

Khi đã có một bức tranh tàm tạm về tình hình, khi đã không còn nhiều ảo tưởng, hy vọng, bắt đầu để trí tưởng tượng làm việc.
Sẽ như thế nào khi chiến tranh lan tới đây, khi bom nổ trên đầu, khi sự tang thương chết chóc diễn ra.
Sẽ có làn sóng di cư, sẽ có sự thiếu thốn, lộn xộn thiếu an toàn.
Khi một quả bom bay lạc rơi vào nhà máy điện hạt nhân ở Ukraine (khả năng không hề nhỏ).
Khi Putin 1 ngày đẹp trời ra lệnh bấm nút bom hạt nhân.

Có thể nhiều người cho đây là bi quan. Với mình lại có tác dụng nào đó.
Đôi khi đầu ta vần vo trong biển sợ hãi, nghi ngờ.
Ta đọc mọi nơi, ta bàn mọi thứ, phân tích đúng sai, cái biển đó vẫn ở đó, thậm chí còn dậy sóng hơn.
Trong khi nhìn cho kỹ ra, thì cái kinh khủng nhất cũng đang xảy ra với hàng chục nghìn người hàng ngày.
Mình với cái phước đức mỏng manh, tu dưỡng phập phồng lúc có lúc không,
sao dám cho rằng mình sẽ thoát cái nghiệp chung của loài người, nhỉ.

Bởi vậy, đây là cái tút mình dành riêng cho chiến tranh.
Các tút tiếp theo, để dành cho cuộc sống.
Cái gì cần làm, thì làm. Tiền cần chuyển đi đâu, thì chuyển.
Còn cuộc sống thì vẫn cứ chảy đi, đều đều vô can.

Chắc sẽ vẫn theo dõi mọi thứ, nhưng với tâm thế khác.

Valentine và Add-on value

Mấy hôm trước thấy vài tút nhắc về Valentine, đã kêu ầm lên “ui trời, chưa hết lễ này đã sang lễ khác. Nhà mình không valentine valenteo gì hết bố nhé”. Kêu xong vậy rồi quên, yên tâm.

Vậy mà hôm qua bạn chồng vẫn làm cái gì đó cho Valentine. May không có hoa, chỉ có đồ ngọt.
Đồ ngọt 2,3 tháng ăn 1 lần thì còn tạm ok, chứ 1 tháng ăn 2,3 lần là chỉ có thêm vấn đề, heheh.
Bù lại cả nhà được buổi tối quây quần vui vẻ.
Đây chính là cái add-on value – giá trị thặng dư – cho những thiện ý của bố.

Vốn tính khá thực thế, sức lực, thời gian và tiền bạc hạn chế, nên làm gì mẹ hay nghĩ đến cái gọi là add-on value.
Nếu cái thu được đáng cho cái bỏ ra, cho bản thân và những người liên quan, thì làm. Không thì thôi.
Cái “thôi” này khiến khá nhiều người mất lòng. Bạn thật sự thì không, vì họ hiểu và thông cảm.

Các bạn trẻ dần hiểu được vì sao mẹ quyết định làm này, mà không làm kia.
Rồi cái từ add-on value cũng trở thành từ của các bạn.

Nghĩ cũng hay là bố đã mua đồ ngọt, cả nhà cùng nhấm nháp.
Hoa thì quá đủ trong nhà rồi, hoa mua trông không tươi, để trong nhà không đem lại add-on value hahah.
Quà tặng thì chỉ cho mỗi mình mẹ, mà mẹ giờ không có nhu cầu có thêm những thứ để trang điểm cho cái thân này nữa.

2 năm trở lại đây, bố biết mẹ cần nhiều thời gian và không gian hơn dành cho gia đình ông bà bên ngoại, nên bố âm thầm tự nguyện làm nhiều việc mà trước đây mẹ thường làm.
Cho phép mẹ lơ đễnh, cho phép mẹ chểnh mảng, cho phép mẹ lười biếng, chấp nhận những lúc mẹ không vui.
Tinh thần Valentine nó đã hiện diện hàng ngày, hàng giờ, nên đâu cần có 1 ngày riêng nữa, bố nhỉ, heheh.

Kem hoa hồng rất đẹp, tinh tế. Đẹp từ màu sắc cánh hoa, ngon từ lớp kem tới lớp bánh xốp.
Năm nay từ đầu năm đã được thưởng thức nhiều món tinh tế. Ít, nhỏ gọn mà tinh tế, ngon.

Đời người – 2

Nhìn ra, mình hay viết những moment khó khăn mệt mỏi trong cái blog này.
Vì nhiều bài liên quan tới mẹ mình, nên viết thêm vài dòng, để ai có đọc hoặc người thân sau này có đọc, thì có thể hiểu thêm.

Bà thay đổi rất rất nhiều trong năm cuối.
Nếu sự thay đổi này diễn ra ở lứa tuổi trên 50 của bà, chắc chắn cuộc sống của bà giờ đã khác, ở một đầu mút khác.

Cuộc sống chỉ là vô lượng những khả năng – possibilities.
Khả năng nào sẽ trở thành hiện thực cho mình – phụ thuộc hoàn toàn vào tâm thế của mình từng thời điểm.
Vậy thì dừng trôi lăn đi, nắm cuộc sống vào lòng bàn tay đi, không bao giờ là muộn cả.
Hãy ý thức từng ý nghĩ, từng câu nói, từng cảm xúc.
Cứ làm, làm chưa được thì làm tiếp, bị ngắt quãng lại quay lại, không có đúng sai tốt xấu gì ở đây hết.

Bà đã vượt lên được ranh giới khổ đau.
Giờ bà đứng trên ranh giới đó 1 chút, có lúc lên, có lúc xuống.
Giờ bà thảnh thơi và vững chãi hơn rất nhiều, cả về mức độ lẫn về độ dài.
Khoảng thời gian bà lại dúi dụi vào lối nghĩ cũ, cảm xúc cũ, cách nói cũ không còn nhiều.

Mình sẽ celebrate thời điểm bà rời đi khỏi thế giới này, nếu lúc đó bà ra đi thảnh thơi, vui vẻ và không nuối tiếc.
Nếu không, thì cũng chỉ là 1 cái chết như hàng triệu triệu cái chết khác.
Ở bên kia linh hồn bà lại sẽ quay lại một vòng quay khác, học lại bài học đời này.

Đời người

hôm nay nói chuyện với mẹ, thật sự thấy thương bà.
Bà đã nhận ra, bà bơ vơ ở cái cõi người này. Bà có vẻ đã buông những chờ đợi mỏng manh cuối cùng vào con trai mình.
Con gái bà, bà cũng nhận thấy nó không giúp bà được nhiều trong cuộc sống hàng ngày.

Con gái bà có muốn chăm và lo cho bà, thì nó cũng chỉ có thể dựa vào cái phúc đức mỏng manh của nó, nhờ bạn nhờ bè, nhờ cả cái phước đức mỏng manh của bà.
Cái thứ phước đức vô hình, thấy nó mỏng, thì nó mỏng.
Thấy nó dày, thì nó dày.
Bám lấy nó, thì nó càng ngày càng mỏng vô định.
Không còn màng mảy may tới nó, thì nó thành dày vô lượng.

Mình có kiểu nói rất phũ, vì trong thâm tâm mình biết mình không chịu được sức dựa của bà.
Mình nói để bà chủ động tự dựa vào mình. Khi tự lập, người ta biết điều hơn, ít đòi hỏi hơn, ít chờ đợi hơn.
Mình không thể nói “mẹ đừng lo”, rồi khi việc đến, mình đứng đơn côi giữa trời, chỉ còn có lòng tin vào trời đất, ai giúp được thì biết ơn, không ai giúp thì biết thân biết phận mà chịu, chính là để mẹ mình chịu.

Con người thực ra có sức chịu đựng mãnh liệt, nếu họ ý thức được điều đó.
Khi ý thức được khả năng chịu đựng đó, đời vẫn đầy những khó khăn đau đớn, nhưng không hề khổ.
Mình muốn bà đến được điểm này, không hiểu bà có hiểu và support được mình không?

Qua cuộc sống của bà, mình học được nhiều hơn bất cứ qua thứ gì khác.
Nhưng mình cũng mong mỏi muốn bà học được cái gì đó. Vô minh quá nhiều, quá đủ rồi.
Dù quá muộn mằn, dù chỉ còn số năm đếm trên đầu ngón tay, nhưng nếu dũng mãnh lên, cả trời đất sẽ xúm lại giúp.