Tủm đi nhà trẻ

Nghe chừng tôi còn nhớ được nhiều chuyện. Kể ra đây về sau Tủm Tí đọc, nếu các bạn quan tâm. Với trí nhớ trượt dốc như hiện giờ, chắc chỉ cần 2,3 năm nữa là mẹ lại quên thêm một mớ.

Chị Tủm đi nhà trẻ không nhẹ nhàng như Tí.
Khi chị được khoảng 10 tháng, mới bắt đầu biết đi, chị đã phải đi nhà trẻ.
Hồi đó bố mẹ suy nghĩ đơn giản là chị nên học tiếng Đức và làm quen với môi trường bạn bè sớm, nên cho chị đi.
Chứ Bà ngoại hồi đó ở cùng trông chị, nên mẹ vẫn có thể làm việc được nếu để chị ở nhà.

Bà ngoại ngày ngày đưa chị đi.
Bà địu chị trên lưng, đi vài bến xe bus từ cửa nhà đến trường.
Hồi đó Bà 64 tuổi. Lứa tuổi thực ra không còn khỏe.
Có lẽ địu chị thế Bà đã rất cố gắng. Nhưng hồi đó Bà tỏ ra nhẹ không, nên tôi không suy nghĩ gì lắm.
Chỉ dặn Bà đi cẩn thận, lên xuống xe nhớ đi đằng trước để chú lái xe nhìn thấy.
Giờ mình đến tuổi sắp già, biết sức khỏe ở tuổi này đi xuống, người không còn nhiều sức. Mới thấy các Cụ, cả bà ngoại lẫn bà nội, chỉ tỏ ra khỏe để con cháu yên tâm mà thôi.

Ở nhà trẻ có một khoảng thời gian đầu gọi là thời gian làm quen, đứa trẻ sẽ ở nhà trẻ một mình khoảng 3 tiếng là được đón về.
Thời gian làm quen dài hay ngắn tùy đứa trẻ, có đứa đến là vui chơi ngay, có đứa mất hàng tháng mới làm quen với cô giáo bạn bè.

Chị Tủm khá khó khăn trong giai đoạn này.
Thời gian đầu chị khóc nhiều lắm, mỗi khi chia tay bà.

Bà thì chỉ đi ra khỏi phòng, chứ vẫn đứng đâu đó ở ngoài nghe ngóng. Bà nghe cháu khóc xót ruột chỉ muốn quay lại để bế về. Nhưng các cô nghiêm lắm, nên bà không dám, vả lại cũng nghĩ đến lúc bà về thì Tủm đằng nào cũng phải đi.

Đó là nhà trẻ ở Neuperlach, họ nhận trẻ con từ khi mới đẻ (2,3 tháng) cho đến trẻ 5,6 tuổi. Ở đó có một cô người Nga, bà lại nói được đôi câu tiếng Nga, nên còn nói chuyện được với cô, với người khác thì chỉ cười cười gật gật. Có lẽ Tủm nhìn bà nói chuyện cười nói với cô người Nga, nên Tủm cũng có vẻ thân cô nhất. Cô tên là Tania.

Hai bà cháu cứ ngày ngày tha nhau vậy. Hôm năm mới mẹ qua thăm hỏi các cô, cô hiệu trưởng đã rất ngạc nhiên thấy Tủm đi tha thẩn quanh người mẹ. Cô bảo tưởng Tủm chưa biết đi, nên suốt ngày được ngồi trong lòng các cô. Ở đó có nhiều cô thực tập, các cô thay nhau bế Tủm. Nên trong ảnh của các cô ở trên mạng có vài ảnh có Tủm, nghe cô Vân bảo thế.

Giờ nghĩ lại tính chị đúng là hơi giống thế thật, có ai o bế là chị ườn ra cho người ta o bế, kể cả khi chị có thể tự làm. Cứ phải dứt khoát với chị thì chị tự xắn tay áo lên chị làm. Mà chị làm thì cũng đâu vào đấy không tồi một chút nào.

Hai bà cháu cứ túc tắc vậy, mỗi hôm ở dài thêm một chút. Cái đận để Tủm ngủ trưa ở đó bà cũng lo lắng lắm. Rồi thì cũng đến lúc Tủm quen và ở lại nhà trẻ được 5, 6 tiếng. Đến lúc bà về (khoảng tháng sáu) là Tủm đã chững chạc tự đi vào phòng mỗi khi được mẹ dắt đến, nắm tay cô giáo đi ra vườn mà không còn ngoái lại tìm bố tìm mẹ. Thời gian này hình như mẹ đưa Tủm đi học rồi mới đi làm. Lại đi bằng phương tiện công cộng nên mất khá nhiều thời gian đi lại.

Buổi chiều mỗi lúc đến đón lại thấy các cô khoe Tủm làm được điều này điều kia. Cô hiệu trưởng ở trường đó tuy còn trẻ nhưng đã rất có phong thái, làm việc tiếp đón bố mẹ đâu ra đấy. Tôi hồi đấy nghe lấy lệ, biết con ok là xong, rồi chỉ mong ngóng đón con về. Nếu để tâm nghe, các cô sẽ nói nhiều hơn, kể nhiều hơn và sẽ có rất lắm chuyện hay. Các phụ huynh khác là họ làm thế. Mối quan hệ giữa gia đình và các cô cũng thắm thiết hơn. Heheh, những điều nho nhỏ như vậy cứ phải mất hàng chục năm mới vỡ ra, và đôi khi không còn cơ hội để học nữa.

Tủm ở đó tới khi gần 2 tuổi, chúng tôi chuyển nhà từ Neuperlach đến Garching. Hôm chia tay, tôi làm một cái bánh to đem đến. Các cô đã chuẩn bị mọi thứ cho buổi chia tay với Tủm. Không hiểu sao, khi các cô bật nhạc lên, tôi đã xúc động bật khóc. Tôi biết ở nơi ở mới, Tủm lại sẽ phải vất vả làm quen lại từ đầu với các cô, với các bạn, và liệu cô bé có may mắn gặp được một tập thể tử tế như thế nữa không ?

Để làm quà lưu niệm, các cô tặng một khung ảnh gồm một số ảnh của Tủm trong thời gian ở đó. Trong ảnh Tủm hay chơi gần một chị khoảng 4 tuổi. Mẹ đã quên tên chị, nhưng chị rất thích chơi với Tủm. Có những tình bạn kiểu vậy ở các nhà trẻ, các chị lớn chơi với các em nhỏ.

Lúc viết những dòng này chuông kêu lanh lảnh. Ba cô bé muốn mượn cái gì đó. Tưởng các bạn muốn mượn vợt cầu lông, nhưng không phải. Giải thích mãi hóa ra các cô muốn mượn cây súng anh Tí mới mua. Mẹ lè lưỡi bảo các bạn muốn mượn gì thì đều được, chứ mượn súng cô không dám đưa, phải chờ anh Tí về đã.

Đồ mới của anh, anh quý lắm, nhỡ xước của anh một phát, anh lại xót xa vài ngày chứ chả bỡn, heheh.

Thứ tư

Cầm cốc cafe lụi hụi leo lên chỗ làm.
Đến cửa hành lang, nhìn thấy Svetlana đang mở cửa. Cô ấy ngạc nhiên hỏi „sao hôm nay mày đến làm chỗ bọn tao à ?“.
Tôi ớ người ta „à thế à ? Tao nhầm, định leo lên tầng trên… mày biết đấy, với tuổi tác nó lẩm cẩm thế đấy“.

Svetlana chỉ cười cười, nửa phản đối nửa không.
Tôi thích kiểu của bạn ấy. Cởi mở, trực tiếp không rào trước đón sau, nhìn mọi thứ với một khoảng cách nào đó mà vẫn không mất sự hồn nhiên nồng hậu.

Tôi nán lại, vừa nhấm nháp cốc cafe, vừa nói chuyện trên trời dưới bể, chuyện con cái, chuyện thể thao, chuyện sức khỏe.
Lâu rồi tôi không gặp cô ấy, dễ có đến vài tháng.
Cô ấy là người Latvia, lấy chồng Đức, sang đây chắc trên 20 năm rồi.

Tao mới đi trám răng, đầu vẫn còn hơi lơ lơ…“ – tôi giải thích.
Tôi kể cho cô ấy về hàm răng của tôi, tỉ mỉ từng cái một, chỗ nào răng bọc, chỗ nào răng trám, chỗ nào lung lay. Một tay cầm cốc cafe, một tay chỉ răng chỗ này, chỗ kia.
Rồi đến lượt cô ấy kể cho tôi về hàm răng của cô ấy. Cái răng hàm ở phía trên , „nó làm tao mất bao nhiêu nơ ron thần kinh, chữa đi chữa lại bao nhiêu lần“ – cô ấy nói – „giờ thì tạm ổn“ – cô ấy quay hất nhẹ đầu qua vai, cử chỉ các bạn Nga hay làm mỗi khi không muốn trêu tức một thế lực nào đó ở thế giới vô hình, kiểu „phỉ phui, trộm vía“ của VN.

Tôi có cảm giác cô ấy hơn tuổi tôi, có lẽ 1,2 tuổi, khuôn mặt và vóc dáng rất đẹp, ăn mặc chải chuốt điệu đà. Thỉnh thoảng tôi đùa gọi cô ấy là người đẹp bằng tiếng Nga. Những lúc ấy cô ấy cũng chỉ cười, không ra phản đối, không ra đồng tình.

Cùng lứa tuổi của tôi có khoảng hơn chục người phụ nữ ở đây mà tôi hay giao tiếp. Họ làm trong các lĩnh vực khác nhau.
Môi trường kỹ thuật có gì đó đơn giản, cách nói chuyện của mọi người vì vậy cũng không rườm rà, chỉ liên quan đến người trong cuộc và luôn đi thẳng vào chủ đề.

Ai cũng quý thời gian của ai, nên khi đã đứng lại bắt chuyện là thấy quý hóa.
Khi mình đã cất lời là người ta nghe một cách chăm chú, thật sự để tâm.
Biết vậy nên càng về sau mình càng bớt đi thói quen nói chỉ để có chuyện.

Với năm tháng, có một cái gì đó thân thuộc ruột rà.
Đôi khi bận việc, đi ngang qua nhau chỉ một cái cười mỉm, nháy mắt, là thấy ấm cúng.

Tí đi trẻ – 2

Nhân ngồi nhà chờ đi chữa răng, kể tiếp chuyện Tí đi nhà trẻ.

Được gần năm rưỡi Tí đi bà Ebner. Nhà bà có cô con gái lúc đó khoảng 14, 15, cô bé thỉnh thoảng có giúp mẹ chăm các em, cho các em ăn, đưa các em đi ngủ.

Trẻ con ở nhà có thể vô tổ chức chút, nhưng đến những nơi khác chúng rất nghe lời, bảo ăn thì ăn, bảo ngủ thì ngủ, nên cũng đỡ phần nào cho các bà trông trẻ. Tôi cứ nhớ khuôn mặt ngái ngủ của Tí mỗi lúc đến đón tầm 2 giờ chiều.

Mắt nhắm mắt mở, mồm trễ xuống, mặt vẫn còn nhem nhuốc vệt nước dãi, khệnh khạng đi ra hành lang. Cậu không tỏ thái độ gì khi nhìn thấy mẹ, có lẽ vẫn trong cơn muốn ngủ tiếp. Bà Ebner có một câu về cậu, mà hầu như hôm nào bà cũng kể say sưa „er lacht so herrlich – cậu ấy cười nghe khanh khách rất vui“.

Herrlich chỉ một kiểu cười vui từ trong vui ra, cười hết mình, cười thoải mái không e dè. Đó đúng là điệu cười của Tí từ khi còn bé. Điệu cười này tạo cái duyên riêng của Tí, sẽ đem lại cho cậu rất nhiều bạn bè.

Thỉnh thoảng tôi ngồi cùng bà trông bọn trẻ con chơi ngoài bãi cát. Mấy đứa trẻ mỗi đứa một trò, không chơi cùng nhau. Tuổi của chúng có lẽ chưa biết chơi cùng nhau. Nhưng sự có mặt của những đứa trẻ khác trên bãi chơi khiến chúng vui. Bãi cát không to, đủ chỗ cho 4 đứa trẻ 2-3 tuổi.

Tí tuổi này chưa biết nói nhiều. Cậu tập trung bắt chước về động tác nhiều hơn. Bọn con trai có cách nói chuyện trao đổi riêng, không cần từ ngữ.

Sau đó bà Ebner chỉ muốn nhận trẻ con đi cả ngày, tức đến 05 giờ chiều. Thêm 3 tiếng buổi chiều sẽ giúp bà có thêm chút thu nhập. Tôi thì không muốn để con đi trẻ cả ngày. 3 tiếng buổi chiều hai mẹ con đèo nhau đi mua bán, đi dạo, thu nhà,… trước khi đi đón chị Tủm từ nhà trẻ về là những giờ phút vui vẻ thư giãn. Tôi luôn thấy mình may mắn khi vẫn vừa có thể đi làm, vừa vẫn có thời gian gần bọn trẻ con. Nếu là bây giờ, chắc chắn tôi sẽ enjoy được 3 tiếng đó một cách trọn vẹn. Hồi đó đầu tôi vẫn một phần để chỗ làm, vẫn lơ vơ nghĩ về công việc đang làm dở, điều làm tôi không sống trọn vẹn được với lũ trẻ con.

Tí chuyển sang đi bà Holzner khoảng 4,5 tháng, trước khi đi mẫu giáo. Bà người Hy Lạp, nói tiếng Đức không được tốt lắm. Bà chỉ trông Tí, và một cô bé người Pháp 2 ngày một tuần. Nhà bà ngay trước chỗ đổ xăng. Phòng khách rất sáng, rộng. Đó là điểm hơn so với chỗ bà Ebner, tuy vậy thiếu Tom và mấy cậu bé. Tôi không suy nghĩ nhiều lắm khi đổi người trông trẻ cho Tí, vì Tí tương đối lì về mặt tinh thần, không dễ buồn và cần bạn bè quen như chị Tủm.

Thỉnh thoảng đi đón Tí thấy hai bà cháu đang đi dạo quanh khu nhà ở, bà người đậm đậm, cháu lon ton tí hon đi bên cạnh. Có cảm giác bà rất thích Tí, mặc dù không nói chuyện gì nhiều với thằng cháu. Tí từ bé đã có kiểu không sợ hãi, không vồn vã sỗ sàng, cứ nhìn lừ đừ quan sát, thấy làm được gì thì làm, không được thì thôi. Ở nhà ông nghịch hơn, có những cái đã biết không được làm nhưng vẫn cứ làm, rồi cứ lơ ngơ nhìn bố mẹ, chị Tủm mắng, ra chiều vô tội.

Lòng dũng cảm

Bạn đã nhầm, khi bạn tin rằng bạn có thể vẫy cánh bay cao, có thể chữa bệnh hoặc tiến hóa về tâm linh, mà không cần buông bỏ những cái mà hiện đang níu giữ bạn nhiều nhất.

Đó có thể là một người, một nguồn thu nhận hoặc chính cái tôi của bạn. Không có ai đạt được tới mức có thể chủ động được cuộc sống của mình, mà không phải trải qua những lần quyết định buông bỏ khó khăn đó.

Không ai trên đời muốn làm việc đó cả. Không có ai có thể lựa chọn thời điểm họ cần phải đưa ra những quyết định đó cả.

Nhưng ai ai cũng sợ phải đưa ra những quyết định kiểu đó và họ sẽ đau khổ cho đến tận khi nó đứng lù lù trước mặt.“

Dịch của Soulapp.de.

Còn đây là bài hát Besame Mucho  của Andrea Bocelli. Nhìn và nghe ông ấy hát có thể cảm nhận được một thế giới khác ngoài thế giới này. Nó hiện hữu với một số người, nó vô hình với một số  người khác.

 

Phước ấn

Hôm qua ngồi ngoài ban công với cậu con. Thời gian cuối thỉnh thoảng hai mẹ con ngồi xếp chân ngồi một chút trước khi đi ngủ, mang tiếng là ngồi yên ( cái chữ thiền nó cao siêu quá không dám dùng, heheh) nhưng chắc chỉ yên được nửa phút.
Cậu con thì loay hoay, lúc thì đau chân, khi thì ngả ra ngủ vì buồn ngủ quá.
Mẹ thì ngồi thỉnh thoảng liếc mắt nhìn gáy cậu con, tự hỏi cậu đang ngồi hay đang gà gật.

Không chờ đợi điều gì to tát ở cậu, vì mẹ cũng có làm được hay hơn cậu đâu.
Có điều vài phút ngồi ngoài hít thở khí trời, yên lặng bên người thân, trong khi họ còn ở cạnh, là điều làm được thì cũng tốt.
Ta thường làm mọi thứ một cách ít ý thức, đói thì lăn vào ăn, mệt thì lăn ra ngủ, coi chuyện ăn ngủ như cái thùng đựng rác, xả cái nhu cầu nhất thời vào đó.

Người theo đạo Chúa thường để ra vài chục giây nói lời cám ơn trước khi ăn, tôi thấy là thói quen rất hay, rất rất hay. Từng ngày từng ngày, từng tháng từng năm,
với thời gian sẽ tích tụ lại thành cái gì đó đẹp đẽ vượt sự chờ đợi.

Ta có thể sống từng phút từng giờ với sự biết ơn…. Tiếc là mọi thứ luôn dừng ở chữ „có thể“.
Chắc đến tuổi phải đưa một số thứ vào hành động.

À quay lại cậu Tí. Cậu giơ tay vuốt tóc mẹ những lúc ngồi vậy. Mẹ lại nhớ cậu hay ôm đầu các em nhỏ, điều có thể các em không thích lắm.
Bèn bảo với cậu: Con người ngoài thân thể còn có higher self, nối với thân thể qua một điểm trên đỉnh đầu.
Con chỉ nên vuốt tóc nhẹ nếu người ta cho phép, nhưng không được che hay vuốt đỉnh đầu của mọi người, điều đó có thể không tốt cho họ, và cho cả con nữa.

Anh cu nói vâng ngoan ngoãn. Một cách bản năng anh tin một số điều mẹ nói, nhất là khi liên quan đến tâm linh.
Mẹ thì chỉ cảm thấy mơ hồ, không rõ rệt, nên cũng không dám mạnh mồm.
Tuy vậy, có được niềm tin là món quà của tạo hóa.
Tin được đến mức không còn sợ hãi, lại là phước ấn của tạo hóa.