Chuyển biến trong tâm

Cuối tuần, lại là tuần có hai ngày nghỉ ở giữa, nên chỗ làm vắng như cái chùa bà đanh.
Có cái hay là hầu như không có telephone và mình có thể tập trung làm điều mà trước đây cứ phải gạt sang bên vì bị gọi giữa chừng.
Có cái dở là khi cần yêu cầu ai làm cái gì đó thì nhận được ngay được một automatic reply.

Có một sự thay đổi nào đó về chất trong cách nhìn của tôi đối với mọi sự mọi việc.
Ai nghỉ thì nghỉ, ai chơi thì chơi, ai thụ hưởng thì thụ hưởng, ảnh hưởng rất ít tới tâm trạng của tôi.
Họ có làm cái gì thì phần phúc, phần nghiệp của họ thay đổi, chứ hoàn toàn không dính dáng gì đến tôi.
Cũng giống như tôi làm gì thì phần phúc, phần nghiệp của tôi thay đổi, chứ chẳng đem lại cho ai cái gì.

Cái cách nhìn rõ ràng này đem lại cho tôi rất nhiều freedom.

Trước đây tôi vẫn biết vậy.
Đọc sách thấy người ta viết vậy, nhưng nó không thấm vào trong máu.
Phải làm nhiều vẫn bực.
Thấy người khác lơ ngơ chỉ trốn việc, để mình lại phải làm hộ, hoặc công việc của team không chạy, cũng bực.

Giờ đây có gì đó rõ ràng như trong lòng bàn tay.
Cảm thấy mình không còn hoàn toàn là con rối bị giật giây bởi một biển những emotions, những mong muốn, những sợ hãi.
Có những việc cứ tự nguyện mà làm khi có sức, không so đo, không hậm hực.

Không thể nói giờ đây tôi đã thấm hoàn toàn cặn kẽ, để nếu có ai chửi mình mình cũng vẫn bình an thơ thới trong lòng.
Nhưng cái viễn cảnh đó không còn là một cái gì quá xa vời, nó có thể là hiện thực.

Heheh, viết thế này là ngay sau đây vài phút sẽ có một vài sự việc xảy ra làm tôi lại muốn viết một bài đính chính.
Nhưng vẫn publish thôi.
Những chuyển biến tốt trong tâm, của mình hay của những người xung quanh mình, luôn là những chuyển biến làm tôi vui, kể cả khi rất nhỏ.
Những chuyển biến đó ai ai cũng đều trải qua hàng ngày, nhưng họ không kể, hoặc họ không để ý.

Kể ra cũng hơi tiếc. Tôi quan tâm đến con đường mọi người đi, chứ không chỉ cái mọi người đạt được.
Tôi không tò mò, nhưng khi nhìn thấy sự cố gắng của người khác, mình như cũng được nâng đỡ và cảm thấy tin tưởng hơn.
Cũng là một trong những lý do tôi viết nhiều về cảm nhận của mình. Toàn những chuyện thường ngày ở huyện, không có gì đặc biệt.

Chị phê phán bố mẹ

Hôm nay lúc trượt băng chị Tủm trượt song song với mẹ chắc phải đến hơn 30 phút. Mẹ bảo Tủm trượt trước đi, chứ đi với mẹ chậm lắm. Chị nói chị thích nói chuyện với mẹ.

Hai mẹ con nói chuyện trên trời dưới bể, rồi quay về một đề tài liên quan đến hai chuyến đi núi cuối cùng. Chuyến đi căng thẳng và dài hơn mẹ chờ đợi, điều đó làm mẹ có những lúc bực mình. Chị bảo chị cũng giống mẹ, chị cũng đã từng rất bực mình khi kế hoạch đưa ra trước đó bị thay đổi mà chị không hề được thông báo trước.

Ở đây có hai aspects đáng để tâm – Aspect thứ nhất : mẹ và chị đều khá nặng mông, không chỉ về mặt cơ thể mà cả trong ý nghĩ và tinh thần, không đủ sự uyển chuyển để có thể chấp nhận sự thay đổi nhanh chóng. Có một sự bám víu nào đó vào những kế hoạch được đặt ra, hoặc bám víu vào sự chờ đợi của bản thân. Nên khi có gì thay đổi thì sẽ khó chịu, không thấy vui. Hoặc nếu sự thật không được như mình chờ đợi, mình thấy thất vọng.

Mẹ biết rất rõ về tật xấu này của mình, nên hạn chế không vẽ vời chờ đợi gì nhiều về những điều chưa xảy ra, đỡ bị thất vọng. Tuy vậy nếu thấy sức mình chỉ mang được 5 kg, đồng ý mang 5 kg, mà bỗng phải vác 8 kg, điều có thể gây nên những phiền phức sức khỏe về sau, thì rất dễ bực mình.
Nói một lúc thì chị cũng đồng ý với mẹ, rằng bản thân mẹ và chị nên nhẹ nhõm và uyển chuyển trong tâm lý hơn.

Aspect thứ hai : Bố và anh Tí hình như cùng giống nhau ở một điểm – cả hai đều nghĩ rằng khi mình nghĩ gì và biết gì thì người khác đều biết, không cần phải nói ra. Đây là hạn chế của phần lớn người Việt Nam – không có kỹ năng bàn bạc, không đưa đủ thông tin cho những người cùng tham gia.

Trong trường học hay đi với nhóm các bạn Đức hay Anh, người ta luôn bàn trước sẽ làm gì, làm như thế nào. Khi bàn ai cũng có quyền và nên đưa ra ý kiến. Khi đã quyết định lộ trình và đường hướng, tất cả mọi người đều được cung cấp toàn bộ thông tin cần thiết. Khi có gì thay đổi, tất cả mọi người đều được thông báo. Và tất cả sẽ được hỏi ý kiến khi cần đưa ra một lộ trình mới. Trong những tổ chức đó không có ai là Head, là kẻ chỉ tay – chỉ có người chủ tọa để hướng dẫn tất cả cùng tham gia vào quá trình từ A (lúc đưa ra ý kiến, bàn luận,… ) đến Z ( lúc thực hiện, hoàn thành). Cái này có cái tên là „Dân chủ“.

Đây cũng là khả năng cần thiết của những người lãnh đạo, hay người cầm quân. Một cái đầu không làm nên trò trống gì cả. Lãnh đạo là người biết tập hợp sức mạnh của cả một team và biết phân chia, kết hợp, hướng sức mạnh đó đi đúng hướng.

Chị kể ở nhà của Anna, mỗi khi định làm cái gì, mọi người bàn luận nhiều lắm. Bàn đi bàn lại rất kỹ, nên khi bắt tay vào thực hiện ai cũng đã biết trước cái gì đang chờ đợi họ.

Mẹ bảo đúng thôi, vì bố của Anna đã từng làm hiệu trưởng của trường Gymnasium. Ông ấy phải chịu trách nhiệm cho rất nhiều người. Công việc đem lại cho người ta nhiều kỹ năng trong cuộc sống, nếu người ta muốn học.

Ông sếp ở nơi tôi làm cũng vậy. Trước khi bắt đầu một project mới, từ 1 năm hay 6 tháng trước đó ông ấy đã nói về nó trong mỗi cuộc họp. Lúc đầu nói khái quát, rồi mỗi lần họp lại nói sâu hơn, lôi kéo thêm mọi người cùng bình luận. Cứ từ từ như vậy tạo nên một nền tảng thông tin cần thiết nhất cho mỗi thành viên trong team.

Quay về nhà mình, bố đã quá quen với việc đứng ra gánh trách nhiệm, quyết định cho cả nhà. Đó là điều cần thiết khi lũ trẻ con còn bé và mẹ phải tập trung thời gian lo cho chúng. Giờ chúng đều đã lớn, đều đã tự lo được cho mình. Nhà giờ đây có những 4 thành viên, toàn những thành viên có cái đầu độc lập. Ý kiến có lơ ngơ đến mấy vẫn có cái hay riêng mà không ai có thể có. Vả lại gia đình là nơi trẻ con học đưa ra ý kiến và phát triển ý kiến.

Đó là một công việc rất là hay, gợi mở, tạo cảm hứng, tập hợp, lên kế hoạch. Quá trình thực hiện lại là một quá trình cũng rất hay, sẽ có thay đổi liên tục, cần bàn liên tục. Bàn làm sao để mỗi người đều có tư thế người chủ – master – thay vì tư thế người thụ động. Với tư thế người chủ, họ sẽ không còn cảm giác khó chịu khi kế hoạch bị thay đổi, vì đó là kế hoạch họ góp tay vào tạo ra.

Gia đình chính là nơi tạo nên những kỹ năng đó cho những người trẻ tuổi. Không có gì đáng ngạc nhiên khi các bạn Đức rất giỏi trong việc lên kế hoạch và biến kế hoạch thành hiện thực – họ học từ bé, ở bàn ăn của gia đình.

Thực ra bố đã thay đổi nhiều trong 3 năm cuối, kể từ lần đi xe đạp dài ngày đầu tiên. Giờ chị Tủm đã lên một mức phát triển mới – chủ động hơn, open hơn, đòi hỏi hơn, dữ dội hơn. Đó cũng là cơ hội cho bố mẹ, cho Tí và cho cả nhà.

Mẹ mừng là chị Tủm phê phán bố mẹ thẳng cánh với giọng ôn hòa. Chị biết đâu là điểm yếu chung của „hội Việt Nam“, đâu là điểm yếu riêng của bố mẹ. Việc được tự do phê phán bây giờ sẽ làm nền cho việc thấu hiểu bao dung sau này. Mẹ thì vốn rất dễ công nhận yếu điểm của mình. Bố thì phản ứng nhẹ nhàng và có tính xây dựng, kể cả khi bố có điều không đồng ý. Bố là người có thể học rất nhanh, học giỏi hơn mẹ nhiều, khi bố nhìn nhận ra điều gì đó cần học.

Taubensee (Hồ Tauben)

Bố có việc ở Chiemsee cách Munich khoảng tiếng rưỡi đi xe, nên bố lại rủ cả nhà đi núi.

Chị Tủm thích ở nhà, chỉ có Tí đi cùng. Về sau hỏi Tí nói không phải vì Tí thích đi hay nghĩ đến sức khỏe của Tí, mà chỉ vì Tí muốn đi cho bố mẹ vui. Anh đi kèm mẹ gần suốt đường đi, không nắm tay thì cũng khoác tay. Không biết vì anh thích đi cạnh mẹ hay vì anh sợ mẹ mệt cần dìu.

Đỗ xe ở Streichenpark 1 đi sẽ mất khoảng 2 tiếng, đi từ Park 2 đường ngắn hơn khoảng một hai chục phút. Tiếng đầu tiên đi bình thường, đường rộng dễ đi, nhiều đoạn có bóng cây.

Sau một tiếng sẽ đến chỗ nhà khách (Hütte) là chỗ cho những người trèo núi nghỉ đêm. Sau nhà có đống gỗ chất cao, chắc để đốt lửa trại.

Tiếng thứ 2 leo nhiều, đường nhiều đá, dốc. Có chỗ hơi bị lầy. Mùa thu nhiều lá khô hay sau khi mưa sẽ trượt khó đi. Gần đỉnh núi có nhiều đoạn nguy hiểm, nhất là lúc xuống. Đi đường này nên đi vào mùa hè, khô ráo, giày tốt và có gậy chống. Lên đến đỉnh núi mất khoảng 1:30 phút, sau đó xuống dốc rồi mới tới hồ hoặc tới quán ăn cách hồ 10 phút.

Quán ăn tương đối đông khách. Có vài nhà có trẻ con, thậm chí có hai ông bố còn địu con mới đẻ trên bụng. Leo núi là môn thể thao ưa thích của nhiều gia đình vùng Bayern. Lên được đây từ 2-3 giờ là giờ đẹp nhất, nắng chiếu rực rỡ. 

Từ hồ có hai con đường trở về bến đỗ xe, hoặc đi lại đường cũ, tức trèo lại lên đỉnh rồi xuống theo đường cũ, mất gần 2 tiếng. Hoặc đi vòng quanh hồ rồi xuống, mất khoảng 3 tiếng. Vì trời tối nên cả nhà lại đi lại đường cũ. Có những chỗ chân mỏi khá run, nhưng cứ đi chậm, chỗ khó thì ngồi hẳn xuống bám đá, bám rễ cây, thì cũng không sao.

Trên đường anh chọc chọc một tổ kiến nổi thành ụ bên đường. Mẹ bảo Tí đừng phá các bạn. Sẽ có hàng ngàn con kiến trong đó bị Tí phá đám, và theo luật của vũ trụ, Tí cũng sẽ bị phá đám bởi ai đó. Câu nói của mẹ có vẻ không thuyết phục anh, nên anh lý luận dài dòng để bác bỏ cái lý thuyết nhân quả đó. Bố và mẹ thì sẵn sàng nói chuyện tiếp, nhưng anh sau vài câu không còn hứng nói. Anh có suy nghĩ riêng là tốt thôi, bố mẹ không ép hay cố thuyết phục để anh tin cái gì cả, nhất là chính bố mẹ anh cũng không tin cái gì tuyệt đối. Con người nếu có thể dùng cả đời để đi tìm một niềm tin, cũng là điều đáng làm.

Về lại đến chỗ nhà khách mặt trời đã ẩn sau núi, tuy vậy ánh sáng vẫn hắt lên đám mây, tạo nên một bức tranh hoàng hôn đỏ ối đẹp đẽ.

Đón bạn bên Anh

Chị đón ba người bạn bên Anh sang chơi. Các bạn đến từ chiều thứ 6, tối thứ 2 các bạn lại bay về.

Đó là 3 trong số vài cô bạn thân với chị nhất trong thời gian chị ở bên Anh. Ba cô bé đều lứa tuổi chị, có thể kém vài tháng đến 1 năm.

Các cô bé ríu rít chuyện trò. Bố mẹ nghe lõm bõm câu được câu chăng. Sau 2, 3 hôm tình hình khá hơn chút. Mẹ nghe chị Tủm vẫn thấy dễ hiểu nhất.

Thứ bảy các bạn rủ nhau vào trung tâm Munich, dạo chơi trong đó, rồi sang Olympiazentrum lên tháp truyền hình. Các bạn có vẻ thích xem nhà thờ hơn là vào các cửa hàng mua bán, đó là điều chị thấy khác với các bạn gái ở đây.

Chiều tối về hỏi các chị thích gì nhất, các chị bảo thích Viktualienmark, một khu chợ ngoài trời ngay cạnh trung tâm Marienplatz. Ở đó có thể mua đủ thứ, từ thực phẩm, hoa quả đến các vật dụng nho nhỏ trong nhà.

Chủ nhật đã lên kế hoạch đi thăm lâu đài Neuschwanstein cách Munich khoảng 2,3 tiếng đi ô tô, nhưng trời bão, gió rất mạnh, lại thêm mưa, nên đổi kế hoạch ngồi nhà. Các bạn chơi trên nhà, trưa xuống làm Sushi cho bữa trưa. Đến chiều  rủ nhau đi trượt băng.

Vì sợ các bạn không biết đi sẽ dễ ngã, hoặc không thấy vui, nên đã hỏi trước, nhưng các bạn khẳng định là biết đi, chỉ không có giày mà thôi.

Giày thì không thành vấn đề. Vậy là cả hội rồng rắn đến nơi thuê 3 đôi. Khi ra sân băng mới biết chỉ một bạn biết đi tàm tạm, gọi là không cần vịn, hai bạn còn lại đều là dân chắc mới ra sân băng 1,2 lần. Cũng không có gì đáng ngạc nhiên, vì bên Anh không có mùa đông thật sự, nhiệt độ luôn trên 0, nên dân tình không mấy người ngó ngàng đến môn trượt băng trượt tuyết.

Olivia rất chịu khó bám tường để đi, găng tay ướt nhẹp. Vài lần cô bị ngã, nhưng lại lồm cồm bò dậy đi tiếp. Nhìn các cô gái chăm chú kiên nhẫn tập, thấy cảm động. Tôi bây giờ không còn quá coi trọng xem ai làm được gì nữa, mà lại rất đánh giá sự cố gắng của mỗi người dù trong những việc rất nhỏ.

Các bạn say sưa trượt đến phút cuối cùng. Khi còn lại 15 phút, các bạn ra vòng băng to để đi, một thử thách lớn đối với Olivia. Tôi đi sát bên cạnh, bảo cô gái đừng vội vã, take your time, cứ bình tĩnh mà đi. Cô gái cười đồng ý, dáng người không còn nhao lên phía trước, kiểu nhao không làm người ta đi nhanh hơn mà chỉ dễ làm người ta ngã.

Buổi tối sân băng lóng lánh. Cái lóng lánh tinh khiết trên mặt lớp băng không tinh khiết. Mùa thu những chiếc lá đủ màu, từ xanh đến vàng, rơi từ trên cây, bị gió cuốn theo rồi hạ xuống sân băng. Máy quét băng cứ 3 tiếng lại rải một lớp nước mỏng lên mặt băng một lần, những chiếc lá đó cùng lớp nước bị đóng băng tạo thành một lớp băng mới nhiều màu pha tạp, gọi là đẹp cũng được, vì khi nhìn kỹ, có rất nhiều chiếc lá thật đẹp, gọi là bẩn cũng được, vì lẫn với lá vàng là lá đã khô, héo. Lớp băng lem nhem gợi tôi nhớ đến một bộ phim hoạt hình, cậu con trai cùng với lá cây rơi xuống mặt nước và bị đóng băng ở đó, cho đến khi có một cô bé đến cứu với trái tim trong ngần của cô.

Tôi cứ nghĩ cuộc đời một vài người, trong đó có tôi kể từ khi sang Đức, có lẽ cũng giống như học đi trên sân băng. Chưa biết đi thì căng thẳng, sợ hãi nhích từng bước, mắt nhìn cắm xuống đất, không nghĩ đến gì ngoài giữ sao cho khỏi ngã. Biết đi thêm được đến đâu, đầu ngẩng cao thêm đến đó, mới bắt đầu nhìn xung quanh, nhìn đất nhìn trời.

Bắt đầu học trượt khi còn nhỏ, khi chưa biết sợ là gì, sẽ dễ đạt được đến trình độ đi mà như chơi, không còn căng thẳng sợ ngã. Còn khi đã lớn tuổi mới bắt đầu học, sẽ không bao giờ có thể đạt được trình độ khá, chưa nói đến giỏi. Sẽ luôn có thể ngã bất cứ lúc nào, sẽ không bao giờ có được cảm giác tin tưởng tuyệt đối như khi đi bộ trên mặt đất.

Nhưng chính trong tình trạng này người ta lại cảm nhận được các hoạt động của mình, chân của mình, tay của mình, tư thế của mình một cách rõ rệt hơn. Người ta biết lúc nào có sự hài hòa, lúc nào có sự mất cân bằng, khi nào bay bổng, lúc nào sợ hãi mất tự tin. Đơn giản là người ta ý thức về cơ thể và tinh thần mạnh mẽ rõ ràng hơn.

Bí quyết để có thể enjoy lúc trượt một cách tối đa chỉ là luôn đi đúng tempo, khả năng của mình, trong từng phút. Ít hơn thì ít vui hơn, mà nhiều hơn thì sẽ ngã.

Chúng tôi là những người cuối cùng rời sân băng. Các cô gái ra về với các bụng đói, dù ngay trước khi đi đã ăn một bụng đầy Shushi. Về sau nghe chị kể lại là các bạn rất thích.

Tối tối các chị lại hò nhau chơi trò đoán từ hay đoán bài hát. Một bạn đứng ở trên đưa Mobile lên đầu, để các bạn ngồi trước mặt biết từ đang hiện ra trên màn hình. Các bạn sẽ mô tả bằng chân tay điệu bộ giúp người kia đoán được đó là từ gì. Bài hát cũng vậy, các cô gái sẽ ông ổng ư ử giai điệu (không hát lời) và người kia phải đoán ra đầu đề bài hát. Quanh đi quẩn lại vài ngày chỉ có vậy, mà cười nổ nhà, giọng các cô lanh lảnh tranh nhau nói.

Hôm qua chắc các chị đi ngủ quá muộn, hôm nay đến 10 giờ vẫn chưa dậy, trong khi hôm trước đã lên kế hoạch dậy sớm để đi lâu đài Nymphenburg, một trong vài lâu đài đáng xem ở Munich. Vậy là lại thay đổi kế hoạch, các chị sẽ chỉ đi chơi quanh Garching rồi đi cửa hàng. Sau 2 tiếng các chị lôi về một đống Chocolate đem về Anh làm quà.

Vẫy tay chào tạm biệt các bạn, lúc ra về chị bảo „Tủm thấy hơi buồn“, mẹ ôm chị xoa xoa lưng vài cái. Mẹ cũng thấy nhớ các bạn, nhưng mẹ vui vì các bạn đã rất vui vài ngày qua. Mẹ vui vì Tủm có những người bạn như vậy. Mẹ vui vì các bạn chính là thế hệ trẻ đang dần dần thành ông chủ bà chủ của trái đất này.

Ra xe định ngồi ghế dưới cùng chị cho chị cảm thấy đỡ cô đơn, nhưng chị khăng khăng bảo rằng, mẹ ngồi trên hay ngồi dưới thì với chị như nhau cả. Nên mẹ lên ngồi cạnh bố, sau khi bố khẳng định „tất nhiên chỗ của mẹ là ngồi ở cạnh bố “.

Heheh, những câu trả lời của bố chị đôi khi làm mẹ ngạc nhiên một cách thú vị. Mà, cái gì rõ ràng rành mạch bao giờ cũng hay chị nhỉ.

Yêu

Tuần vừa rồi tôi hay qua thăm FB của cô gái ấy. Cô có lẽ trên dưới 30, tức kém tôi gần 2 chục tuổi. Tôi cảm thấy từ vựng của cô ấy và của tôi có nhiều điểm giống nhau.

Tìm được một người có cùng từ vựng với mình là một điều không dễ. Cùng một chữ yêu nhưng nghĩa của nó lại rất khác nhau trong từ vựng của mỗi người. Và khi nói chuyện với người có cùng từ vựng, người ta cảm thấy được hiểu và được thông cảm.

Cô gái lại viết bài đấu tranh cho một xã hội dân chủ và nhiều tình người. Tôi lưỡng lự không dám thích bài của cô, mặc dù muốn động viên cô, vì biết rằng không cẩn thận mình sẽ bị liên lụy phiền phức. Lý do thì có vài lý do khác, nhưng lý do lớn nhất chắc vẫn là tính hèn, muốn yên thân yên phận.

Có một điểm khác nào đó giữa tôi và cô ấy. Tôi biết mình đang tiếp xúc với ai. Tôi biết mình đang tiếp xúc với một cái tôi thực, vốn cởi mở không phân chia, hay mình đang tiếp xúc với cái Ego của người đối diện, vốn hạn hẹp thích chia bè chia cánh. Con người ngày nay chạy theo phần bề nổi nhiều, lao xao gấp gáp, nhấp nhổm không yên, họ sống phần nhiều với phần Ego, nên nếu chờ đợi nhiều sẽ thất vọng nhiều.

Đấy là chuyện hàng tổng. Chuyện trong nhà cũng chẳng khác mấy. Hôm qua mẹ nhờ bố mua vài tạp chí, với một mong muốn thầm lặng, rằng thằng con sẽ chịu khó đọc để cải thiện cái tiếng Đức lẹt đẹt của anh ấy. Nhưng ngay từ đầu anh cu đã gạt phắt, với một lý do rằng „sao mẹ không hỏi Tí trước khi mua? Tí sẽ không đọc“.

Nhìn cái thái độ khăng khăng của anh, mẹ nói gì cũng không bén được cái vành ngoài cùng của tai anh, vừa thấy bực vừa thấy buồn lẫn lộn. Biết là mình đang nói chuyện với vách đá, và mình đang hành động dưới bàn tay lèo lái của cái Ego của chính mình, nên đành cố nhịn không nói tiếp. Ở đây chẳng thể nói là mẹ hèn, chỉ là biết rằng càng nói sẽ có hai nhân vật càng bực – Ego của mẹ và Ego của anh.

Lúc nãy anh đi về lúc mẹ đang nấu cơm. Anh hôn hít tóc mẹ một phút, chạy lóc tóc lên nhà lấy quần áo thể thao, rồi vừa ngoắng cái chân dài chạy xuống vừa líu lo „Tí love mẹ thế“. Mẹ định tương một chưởng „Tí love mẹ mà mẹ bảo đọc lại chẳng đọc“, nhưng lại kìm lại được, để anh tót ra ngoài đường với một tâm hồn thơ thới đầy tình yêu trẻ thơ của anh.

Yêu là yêu, chẳng liên quan gì đến những thứ khác. Conditional love lại hoàn toàn khác, „con phải giỏi bố mẹ mới yêu“, „con phải ngoan bố mẹ mới yêu“, „con phải bằng chị bằng em bố mẹ mới yêu“, „con phải có vài cái ô tô bố mẹ mới yêu“, heheh…

Rồi cái đứa trẻ ngây thơ ngày nào lớn dần thành người lớn, trong thẳm sâu vẫn nghĩ rằng để được yêu, nó cần có cái này, cái khác. Rồi nó quay cuồng hối hả để đạt được mọi thứ, kể cả nếu phải đạp lên người khác nó cũng không từ. Mà suy cho cùng, đứa trẻ đó, hay người lớn đó, ngoài nhu cầu ăn mặc ngủ nghỉ, chỉ cần mỗi tình yêu, thứ tình yêu thật sự, được trao đi vô điều kiện.

Nó chưa bao giờ được yêu thật sự, vì cái tình yêu bao giờ cũng ở thời tương lai, được treo lủng lẳng ở ngay trước mũi nó, để nó dù có đi hết góc trời góc bể, thì cái tình yêu chết tiệt đó vẫn nằm thối hoắc ngay trước mũi nó. Tình yêu chết tiệt đó đã bao giờ dành cho nó – mà chỉ dành cho một cái bóng nào đó của nó, giỏi hơn, ngoan  hơn, thành đạt hơn, giàu có hơn.

Lạ lùng là cái người ta cần nhất, cái thứ tình yêu vô tư đó, ai cũng có thể cho, ai cũng có đủ để cho, nhưng nhiều người không dám cho,
vì bản thân họ cũng không biết có thứ tình yêu đó,
hoặc có biết thì cũng không đánh giá được tình yêu họ có,
hoặc có đánh giá được thì cũng sợ nó rơi tõm trước sự thờ ơ của người khác.

Vậy thì, vấn đề gốc ở đây là gì nhỉ ?
Ở cái tình yêu chết tiệt ?
Tình yêu của Ego?