Sáng chủ nhật

Trời nắng ráo. Định dậy đi mua bánh mỳ ăn sáng thì anh con chui vào nằm rốn cùng bố mẹ.
Mẹ nhớ lại câu chuyện anh kể sáng qua, hỏi lại anh „thế Katherina suốt ngày đuổi Tí đi à?“ anh cười khục khặc „túng rồi“.
“Bạn bảo geh weg à ? (Đi đi)“ – „Ừ, với – intersiert niemanden (chả hay ho gì)“.
Thế Tí không phản đối gì à? „ – „Ừ“
Sao thế?“ – „Unnötig (không cần thiết)“.
Tí phải bảo sao bạn bất lịch sự thế chứ !“ – anh cười ngúc ngoắc, giọng ông ổng vịt đực „không cần thiết“.

Katherina là cô bạn học cùng Tí từ lớp 1. Hôm qua sau khi anh liệt kê ra những người bạn thích chơi với anh, mẹ có hỏi thế có ai trong lớp không thích chơi với Tí không, Tí bảo bạn Katherina. Hỏi vì sao Tí biết, „vì bạn ấy đuổi Tí“. Mẹ cười phá ra hỏi „sao bạn ấy lại đuổi Tí?“ – „Khi Tí đang nói chuyện với ai đó mà Katherina muốn nói chuyện, thì bạn ấy đuổi Tí đi“.

Anh cứ tưng tửng nói, với một cái giọng cười cười hài hài. Giá có chút đau khổ giận dỗi trong đó, chắc mẹ sẽ nghiêm túc hỏi han cặn kẽ hơn.

Cứ hình dung ra cô gái chỉ đứng đến mồm anh, choi choi đuổi anh đi khi anh đang nói chuyện với ai đó. Và cái dáng ngúc ngắc đầu, tay đút túi quần, miệng cười cười bỏ đi không phản đối lại một câu của anh, vì – „không cần thiết“, lại thấy buồn cười.

Sinh nhật ở chỗ làm

Chỗ tôi toàn các bạn trai. Mà lại là môi trường đặc Đức, nên có một số thứ có hơi khác các nơi khác.
Tôi biết điều đó vì tôi đã từng làm ở Siemens, một môi trường mở hơn, nhiều người nước ngoài hơn, nhiều con gái hơn.

Hôm nay có một bạn có SN, bạn ấy 100 tuổi theo hệ 7, tức 49 tuổi theo hệ 10.
Trong hành lang có một góc nhỏ, phía bên kia là bếp, phía bên này là ghế và 2 bàn ăn nhỏ hình tròn.
Đủ cho khoảng 4 người.
Nhưng đến trưa chúng tôi ngồi chen chúc cũng được đến 5,6 người.
Rất nhiều người không có chỗ ngồi đành ăn ở bàn làm việc của mình.
Chỗ nào có nhiều người Đức, nghe chừng mọi thứ cứ cần kiệm sao đó.
Cần kiệm đến cái mức không làm bất kỳ cái gì không được sử dụng triệt để.
Chỗ bàn không người dùng. Chỗ ghế không người ngồi.

Khổ chủ ngồi chềnh ềnh ở giữa cái ghế dài giữa hai cái bàn.
Một bàn chất đầy đĩa, dĩa và một cái bánh gato làm cùng cà rốt.
Một bàn chất khoảng 40, 50 cái bánh nhỏ tí, bằng 2 ngón tay cái.
Đến hẹn, mọi người hý hửng ra điểm hẹn. Đầu tiên là đứng lung liêng thành một vòng quanh khổ chủ một chút.
Một kiểu lung liêng rất đặc trưng.
Nơi mỗi người ghi nhận sự có mặt của người khác, để người khác ghi nhận sự có mặt của mình.
Đám đông co co giãn giãn rồi thành một hình tròn tròn meo méo.
Mỗi người nhìn trước nhìn sau, lung liêng xác định chỗ của mình.
Rồi khệnh khạng xếp hàng ghé vào bắt tay khổ chủ đang ngồi chễm chệ chả biết giấu bụng vào đâu, miệng lầm bầm.
Lầm bầm gì cũng được, vì có ma nào nghe. Có chửi thì khổ chủ cũng vẫn nhăn miệng cười.
Rồi mỗi thằng ra lấy một cái đĩa, 1 cái dĩa.
Rồi xếp hàng, nhón tay lấy cái bánh nhỏ bằng 2 ngón tay cái cho lọt thỏm lên cái đĩa.
Rồi lùi lại vào một góc cho thằng khác vào lấy.
Rồi ăn. Vừa ăn vừa nghe ngóng lũ xung quanh chúng cười đùa.
Tên nào nhanh mồm nhanh miệng thì đùa cợt.
Tên nào không thì cứ yên tâm đứng yên mà ăn, không ai chờ đợi chê trách cả.
Ăn xong, cười đùa xong một lúc (10-20 phút gì đó) thì cất đĩa, dĩa vào máy rửa bát.
Ra cám ơn khổ chủ, cười tí tởn khen rằng bánh ngon.
Rồi về chỗ làm tiếp.

Có mỗi vậy, mà tôi phải gần chục năm mới thuộc bài.
Mới yên tâm đứng ăn. Cứ như cả đời chưa được ăn.
Kệ người đến sau có chỗ hay không, còn bánh hay không.
Người đó tự biết tìm chỗ cho mình – đây là respect theo cách nhìn của các bạn.
Vừa ăn vừa nhìn ngó dân tình xung quanh cười đùa.
Cười được chỗ nào thì cười, không cũng chả sao.
Có người đứng cạnh để nói chuyện thì nói, không thì im.
Chỉ đơn giản là hiện diện. Hiện diện càng trọn vẹn càng tốt.
Nên lại thấy buồn cười. Nhìn cái gì cũng thấy hài hài ngộ ngộ.
Những moment này người ta được phép cười đùa.

Khổ chủ vẫn ngồi chình ình, đầu quay bên này bên kia tiếp chuyện, thỉnh thoảng lại vẩy vẩy tay lên đám bánh nhỏ xíu „chúng mày ăn đi, cục táo ở giữa là táo bio đấy…“ rồi lại nhăn răng cười đểu.
Vài đứa xông vào „thôi mày nói thế thì tao cũng lấy một cái vậy. Nhưng miếng bánh to thế này ăn một mình tao thấy ngại lắm…“, rồi đưa cái cánh tay to đùng thó lấy miếng bánh bé xíu.

Kiểu đùa bỗ bã hơi nông dân này tôi không thấy ở Siemens trước kia.
Kể cả trong buổi họp cũng có kiểu đùa đó. Nếu không quen có thể thấy hơi thô và cục mịch.
Có lẽ do 2,3 người vốn rất dominant, thích kiểu đùa đó, làm cả hội cũng hùa theo.

Tôi quen rồi nên không thấy làm điều, về sau thủng ra đôi chút thấy tức cười cái kiểu hài của các bạn.
Cũng không động lòng vì vài điều mới nhìn thấy thô thô, nhìn lâu thấy có cái duyên riêng của các bạn.
Thấy đúng là các bạn, một kiểu authentic riêng – tôi là thế, là tôi, chẳng tốt chẳng xấu.
Thấy mình được là mình, kiểu chình ình, chả buồn máy mắt máy chân để lấy lòng thằng nào cả.

Với cái thói quen này tôi sẽ có đôi chút vấn đề với một tập thể kéo bè kéo cánh.
Tôi vốn đã có xu hướng đứng một mình, kệ đám đông đang xúm xít ở đâu.
Giờ sẽ lại càng ỳ ra, không biết đám đông đang đổ xô đi đâu.

Lan man

Thỉnh thoảng mình có một suy nghĩ gì đó ngồ ngộ, nếu mình không viết ra thì sau đó quên không thể nhớ lại được.

Chẳng hạn mấy hôm trước, tự dưng mình nghĩ làm quái gì có cái gọi là ego. Chẳng qua do nghiệp bao quanh, một trường năng lượng đậm đặc nào đó, tạo nên những cảm xúc, rồi đám cảm xúc đó lòng vòng lèo vèo đập qua đập lại trong hộp sọ, tạo ra những ý nghĩ tại thời điểm đó. Tập hợp những ý nghĩ thực ra là rất rời rạc đó tạo nên cái ta nghĩ là ego. Nhưng ego không có thật. Cũng như thời gian không có thật.

Cái gì làm cho mình chợt nghĩ như vậy thì mình quên mất, mà cái đó mới là cái mình định ghi lại. Ah, nhớ lại rồi. Do những đám mây đen vần vũ trên bầu trời, cảnh mặt trời rực rỡ lấp ló sau chúng gợi cho mình cảm giác đó.

Cách đây vài phút, có đọc một bài báo nói về số phận của con người. Bỗng mình nghĩ số phận có lẽ đã được định trước, dù có cố gắng nhiều hơn thì số phận cũng không thay đổi được bao nhiêu.

Rồi lại nghĩ, có lẽ, những gì cần xảy ra nó vẫn xảy ra. Nhưng với thái độ của những người trong cuộc, những điều đó sẽ xảy ra ở mức độ khác nhau, diễn ra nhanh chậm khác nhau. Giống như cãi nhau trong gia đình vậy. Ai cũng cương cho rằng mình đúng, thì sẽ cãi nhau to, không nhìn mặt nhau luôn, thậm chí ghét nhau chí tử. Nếu một người, hoặc cả hai người nhanh chóng buông, thì cuộc cãi vã đó nhanh chóng đi qua.

Tóm đi tóm lại, mình thấy thuyết về nghiệp của nhà Phật nghe chừng vẫn rất có lý khi muốn lý giải mọi thứ.

Chị hôm nay bị ốm. Cả lớp chị lăn quay ra ốm. Chắc có một loại cúm nào đó đang hoành hành. Thời gian này là thời gian của cúm, nhiều người mắc. Bị cúm rất khó chịu.

Lan man

Tôi nghĩ đây là tình trạng chung trên toàn thế giới.
Mọi thứ thay đổi từng ngày.
Năng lượng xáo trộn mạnh.
Người ta có thể hoặc cứ bám víu vào thế giới cũ, mong muốn cũ, trật tự cũ.
Hoặc họ thả tay, chấp nhận.
Giống như người cầm cái ô khi trời gió to.
Hoặc vật lộn với gió, gồng sức giữ lấy cái ô đã tơi tả không còn dùng được.
Hoặc vứt béng nó đi, cho gió thổi tung tóc tai, áo quần. Thảnh thơi mà cảm nhận gió, cảm nhận mưa.

Mỗi người lại thấy mình ở một môi trường, môi trường của mọi người khác nhau.
Nhưng có vẻ những người cùng nghiệp thì sẽ rơi vào cùng một môi trường.
Có nghiệp chung của tinh cầu, của châu lục, của đất nước, của thành phố, của gia đình, của nơi làm việc.

Bị gió mưa táp giật ngoài trời chưa chắc đã là dở.
Nhưng táp dữ quá thì cũng mệt.
Ngồi yên lành trong góc nhà chưa chắc đã là hay.
Yên lành nhiều quá làm con người dễ mụ mị đi.

Hôm qua đi làm bằng Ubahn, được gần tiếng ngồi trên tàu nghĩ vẩn vơ.
Nghĩ về chị Tủm.
Nghĩ về những gì chị muốn làm.
Nghĩ về những gì chị có thể gặp phải trên đường đời.
Thấy bỗng thương chị ứa nước mắt.
Mọi thứ còn trước mặt, cả niềm vui và nỗi buồn.
Trừ một số người có khả năng đặc biệt sinh ra để sáng tạo, để tạo nguồn năng lượng mới.
Còn phần lớn mọi người sinh ra để học hỏi, để ngộ ra vài điều.
Với những người đó, cuộc sống không có buồn đau sẽ ít có ý nghĩa.
Người ta chỉ có thể ngộ ra nhiều điều nếu họ trải nghiệm sự buồn đau.
Chỉ có qua buồn đau họ mới xả bỏ được, mới thả tay được, mới ngẩng mặt lên được.

Sẽ có những giây phút chị đau khổ, đời đen thui như không có ánh sáng niềm vui.
Chỉ muốn nhắn nhủ chị một điều.
Tạo hóa sinh ra vạn vật, không phải để họ đau đớn.
Có bệnh thì phải chữa. Chữa xong sẽ lành.

Heheh, mình là cái dạng gì không biết.
Rất hay trải nghiệm những đau khổ chưa xảy ra.
Thay vì suy nghĩ và lo lắng, chỉ tập trung vào cảm xúc.
Trải nghiệm những đau khổ chỉ có trong tưởng tượng.
Nhưng nỗi đau rõ là thật, quặn thắt tim.

Trải qua rồi, để chúng không xảy ra nữa?
Hay để nếu có xảy ra, mình sẽ không bị chìm?

 

Surrender

Đôi lúc tôi cứ phải tự nhắc mình, để khỏi miên man trong ý nghĩ về “cái thân phận khổ như con cún của mình“.
Cuộc sống cứ đẩy tôi vào những môi trường nơi mọi thứ cứ ngắc ngứ ở đâu đó. Ít có ngày nào mọi thứ chạy như nó cần chạy.
Giống như một công trường xây dựng khổng lồ, mọi thứ dang dở, mọi thứ đan xen, chỗ này đợi chỗ kia, chỗ kia bị chỗ khác cản trở,…

Có lẽ cuộc sống này chỉ muốn dạy tôi bài học duy nhất : Đầu hàng, surrender.

  • Chấp nhận mọi thứ như nó có.
  • Bình thản nhích từng bước. Dù có không nhích được vẫn cứ phải bình thản.
  • Không chờ đợi đòi hỏi ở người khác. Họ cũng đang tắc tị, hệt như cái xe ô tô đứng ngay trước mũi mình khi đường bị tắc.

Nhưng nhìn ra, môi trường đó lại cho phép tôi làm việc với nhiều người mà sự kiên nhẫn bình thản của họ giúp tôi nhìn ra cái sốt ruột của bản thân.

Tôi đã để lại đằng sau mình những con người làm việc trong một modus khác.
Vài người đã từng làm tôi sốt ruột vì cái vẻ thụ động lề mề.
1, 2 người đã từng làm tôi bực mình vì cái tính áp đặt, tự cho mình quyền can thiệp vào công việc của những người khác.
Đến một thời điểm, khi tôi đã chấp nhận mọi thứ đó, không còn bị ảnh hưởng nhiều bởi những thứ đó, thì lại không còn làm việc trực tiếp với họ, mặc dù vẫn trong team, vẫn có liên hệ qua lại.

Đôi lúc ngồi nhìn, thấy lại có ai đó đang vật lộn với mấy đống bùng nhùng mình đã từng trải qua, thấy ngồ ngộ.
Thông cảm với nỗi bức xúc của ai đó, và biết rồi người ta cũng sẽ học được cách surrender.

Vừa tra trong google, đầu hàng – surrender tiếng Anh là Hingabe tiếng Đức.
Heheh, giờ mới biết.
Eckhart Tolle nói nhiều về Hingabe trong quyển sách của ông, tôi cũng đã thấy nó gần với  surrender trong tiếng Anh, nhưng vẫn nghĩ có một từ khác chính xác hơn.
Hingabe có cái gì đó chủ động hơn –  chủ động thả tay, chủ động chấp nhận, chủ động để mình vượt lên trên không bị lôi xuống.

Đọc lại lần hai, Hingabe chỉ đúng trong trường hợp có chữ Chúa : surrender to God = Hingabe an Gott.
Thêm chỉ mỗi từ Chúa (God, Gott ) mà nghĩa trở nên rõ ràng hẳn.