Tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
Cụ bà mách cô gv làm gì với ông, và bảo “con phải làm gì chứ”.
Bà không vui khi mình vẫn hoà hoãn với cô gv.
Mình bảo con nói với mẹ rồi, mọi thứ phụ thuộc vào phước đức của mình thôi.
Phước đức ông dày thì sẽ gặp người tử tế chăm lo,
bạc thì mình có chửi bới mấy cũng chẳng khá lên.
Mình đâu có theo họ được sát 24 trên 24 tiếng.
Con với bà cũng vậy, cũng phải dựa vào phước đức của bản thân thôi,
mỏng thì con có thể mất việc nay mai.
Rồi bệnh tật rình mò xung quanh, ai dám nói bọn con không bị dính virus chết trước ông bà. Thôi cứ vui vẻ chín bỏ làm mười, phước tăng heheh.
Bà không nói gì nữa,
Mình nói hơi khó vào tai, nhưng mình thật sự nghĩ vậy.
Với bà đôi khi cứ phải nói phũ phàng như vậy, phân tích đúng sai giờ không vào tai nữa.
Phước đã mỏng, sống cởi mở sẽ không bào mòn tiếp cái phước mỏng teo ấy nữa. Ai giúp được mình? Chỉ có mình giúp mình thôi, xởi lởi ra thôi