Lan Man

Mình nghĩ mình đang trong giai đoạn chuyển tiếp nào đó.
Không hẳn là empty, mà có gì đó khá trầm, gần gần với cảm giác chán.
Có thể do thời gian làm việc căng thẳng mấy tuần trước.
Giờ đây mọi thứ êm êm, những gì cần làm cho version này đã làm xong,
còn vài việc quan trọng sẽ làm trong version sau.

Đây có lẽ hơi giống trạng thái của người về hưu.
Khi họ đã kết thúc sự nghiệp làm việc, mà chưa thật sự chuẩn bị cho giai đoạn ở nhà.

Mình bỗng có cảm giác, những gì thuộc về sự nghiệp, mình có thể dừng ở đây.
Dừng với cảm giác – tôi đã trải nghiệm nó trọn vẹn.
Trong chuyện nuôi dạy con cái cũng vậy,
cũng có một thời điểm nào đó, mình cảm thấy không cần để tâm đến các bạn nhiều nữa.
Kiểu như chim đã đủ lông đủ cánh, chúng có thể tự bay mà không cần ai đỡ.
Vũ trụ càn khôn sẽ quan tâm đến các bạn.
Sau đó mình enjoy sự có mặt của các bạn theo một kiểu khác,
relax, kiên nhẫn, tin cậy, trao đổi tìm hiểu,
một kiểu trao đổi làm giàu cho cả hai bên, ít còn lo lắng hay chờ đợi gì.

Trạng thái này chắc chỉ tạm thời 1, 2 ngày, khéo chỉ vài tiếng.
Khi có một working package mới, mình sẽ lại nhanh chóng hoà nhập và đi theo nó,
mình không nghĩ mình sẽ chán công việc này.
Tuy vậy có một free space trong mình, và mình muốn sử dụng nó chuẩn bị cho một cái gì mới, đem lại fullfillment cho mình.

Không hiểu sao trong đầu mình luôn quay đi quay lại một hình ảnh – một ngôi nhà đơn sơ, nhiều cây cối xung quanh, ở lưng đồi nhìn ra mặt nước, có thể có một cái chum đứng ở đâu đó. Nếu có cây dừa cây cau thì tốt, không thì một vài cây cao cao toả cành lá nào đó cũng ok.
Không có nhiều người. Mình không cần nhiều người, nhưng ngoài gia đình, có thể mình cần một vài người, kiểu tri kỷ tâm giao. Những người đó cũng phải đã fullfilled với đời giống trần gian dù ít dù nhiều, để không còn lưu luyến gì.
Hơi giống đi tu, nhỉ. Nhưng khác đi tu.
Mình đã khao khát đi tu từ trẻ, đến lúc nào đó không còn có nhu cầu nữa. Không phải vì đã bị chìm trong guồng sống, mà vì đã nghiệm ra – người ta vẫn có thể có space riêng, mà vẫn có thể đi cùng guồng sống.
Có space tạm đủ rồi, phải để cho nó rộng ra, bao trùm, rồi để cho nó thăng hoa, khi đã đủ chắc, đủ định.

Đấy là kế hoạch 10 năm, còn trước mắt, mình nghĩ có 2 thứ mình có thể làm được : 1. nâng tiếng Đức & Anh của mình lên một mức mới. 2. Suy ngẫm trải nghiệm thật kỹ tính chóng chán của cái ego.