Xe đạp Hà Lan – 4

Ngày thứ tư
Mới tắm gội xong, mát mẻ, lại kỳ cạch gõ vài dòng.
Trước đây không nghĩ mình có thể viết dài thòng trên tablet. Nhưng cứ viết khắc dài cứ đi khắc đến, hehe.
Hôm nay vừa ra đường cái đã được chào đón bằng một đống mông Hà Lan lao vùn vụt qua. Đủ màu, cái to cái bé ngoáy tít trên yên xe. Rồi cả ngày được nhiều lần mục kích từng đoàn khoảng 20-30 người, ríu rít vù vù như đàn ong vèo phát đi ngược lại chóng cả mặt, hoặc vèo phát vượt mình. Có vẻ đây là môn thể thao rất được ưa chuộng nơi đây.
Sáng khởi hành lúc 10giờ, sáu giờ tối đến nơi. Các bạn có vẻ bị lây cái đủng đỉnh của mẹ, thấy bò thấy cừu là lại vứt xe đấy ngồi lê la vặt cỏ ven đường dứ cho chúng ăn. Nhìn chị chìa vài cái lá cỏ lơ thơ, kiên nhẫn chờ các bạn chiếu cố lại gần, lại như thấy lại cô bé Tủm hồn nhiên hồi 9, 10 tuổi.

Các bạn cũng không còn sốt ruột khi bố mẹ dừng xe chụp ảnh. Hoa súng thấy khá nhiều trên những con mương trước hoặc quanh nhà. Chủ yếu là súng trắng, hoa trồng to hơn hoa dại, thỉnh thoảng có súng hồng. Còn một loại hoa màu vàng có lá giống lá súng, có nhiều trên những con mương ngoài đồng ruộng. Cùng với bèo tấm, những mảnh lá súng dập dềnh che kín mặt nước, giữ không cho nước bốc hơi.

Đi giữa thiên nhiên ở đây, thấy từng mảnh ruộng, từng cái cây được chăm chút, từng con vật được tôn trọng, thấy hàm ơn đất nước và con người ở đây. Cảm giác này mình từng có khi đi giữa thiên nhiên nước Úc. Hồi đó chưa dũng cảm gõ kỳ cạch từng chữ thế này. Về rồi ít thời gian không viết lại được mấy, giờ vẫn có cảm giác muốn ngồi xuống viết thêm về cảm xúc của mình những ngày lê la đó đây ở đất nước tuyệt vời đó.

Hai bạn tới hôm nay bỗng có lắm chuyện để nói với nhau. Chân thì vẫn guồng như máy giặt, mồm liến thoắng như máy khâu, tay múa may trước mặt. Bố sốt ruột thỉnh thoảng vẫy chờ mẹ đi song song để nói chuyện.
Mẹ đạp thở ra đằng tai, lấy sức đâu mà nói, hehe.

Hai ba hôm đầu thường hai chị em hay hục hoặc. Thằng em thì sướng rơn có chị đi cùng cả ngày, tối lại ngủ cùng phòng. Còn con chị không thể chịu nổi cái kiểu thằng em thỉnh thoảng lên cơn phởn, ngoạc mồm gọi ông ổng ‘Toảmmmm’, bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, chẳng có lý do chính đáng gì. Đấy là còn chưa tính tất thối quần hôi anh vung vít khắp nơi, còn mình thì gần như con nhộng hồn nhiên đi nghênh ngang khắp nhà.

Buổi sáng hai chị em hơi chủng chẳng tí. Con chị có nhiệm vụ dẫn đường, nhưng thằng em cứ nhẳng lên chạy trước, bỏ ngoài tai hướng dẫn của chị. Bố với mẹ thì cứ hồn nhiên đi theo cái thằng nhanh nhẩu nói lúc nào cũng chắc như biết rồi. Về sau chị dỗi, tắt navi đi, bảo đằng nào thì cũng không ai nghe chị. Sau một hồi để chị đi trong sự giận dỗi, hai mẹ con nói chuyện về vai trò người lãnh đạo nhóm, nếu người đó đặt lợi ích nhóm lên trên cái ego của họ, họ sẽ xử lý thế nào. Sau đó thấy chị tự nguyện bật navi lên, để mỗi khi bố và cậu em cần giúp đỡ, chị có thể có thông tin ngay. Hai chị em đều dễ nổi đóa, nhưng cũng biết nhanh chóng vượt qua để tương tác một cách xây dựng với mọi người xung quanh.

Đường hôm nay phần lớn đi dưới bóng cây hoặc trong rừng mát mẻ, nên tuy nắng cũng không thấy mệt nhiều. Hôm trước đi tuyến LF17a, sau chuyến sang LF4a. Đó là những tuyến đường đẹp được chọn sẵn cho xe đạp đi vòng quanh châu Âu. Biển chỉ đường đặt ở mọi ngả rẽ, thành ra không cần dùng navi nhiều.

Tối nay sẽ ngủ ở hai phòng sát mái trong một cái nhà to lồng lộng. Nhìn cách bố trí và đồ dùng, chắc nhà thuộc về gia đình khá giả. Có cảm giác nhà hôm qua ông già cho thuê để có đồng vào đồng ra, còn nhà hôm nay để ủng hộ hội đi xe đạp dạo, giá cả hai bên gần như nhau. Hai chị em mới vào đã sà vào chơi với hai con chó to đùng. Hai bạn chó béo và khá dạn, con thì luẩn quân liếm bắp chân, con thì nằm lăn đùng ra giữa sân đợi ve vuốt.