Ăn sáng chủ nhật

Cả nhà rủ nhau đi ăn sáng ở một quán bánh mì mới mở ở trong trung tâm.

Sáng kiến là của chị Tủm đưa ra, nhưng sáng nay chị đi Pfadfinder từ sớm, nên chỉ có bố mẹ và Tí đi.

Hôm nay và vài ngày nữa sẽ lạnh. Tuyết rơi từ đêm phủ trắng hai bên đường. Những đợt tuyết cuối cùng, có vẻ không còn được chờ đón như những đợt tuyết đầu mùa. Mình hy vọng đây là đợt lạnh cuối, không thì cây cối sẽ lại có vấn đề giống như năm trước.

Đi đường nhìn thấy vài người đi co ro trong gió lạnh. Mình lại lôi cái áo đại đông ra mặc nên gió hầu như không ảnh hưởng nhiều.

Quán nằm đối diện, ngồi từ trong có thể nhìn thấy vòi phun nước ở trung tâm.

Phía trong trông khá ấm cúng. Mọi thứ trang khí theo kiểu Bayern, mộc, giản dị, đơn giản, thân thiện gần gũi với thiên nhiên.

Bố mẹ vẫn như mọi khi, đặt một suất sáng ,thêm 1 cái bánh mỳ và 2 cốc cà fe. Bánh mỳ ngon, cafe bình thường. Cốc nước cam của Tí là nước cam vắt, rất tươi và ngon.

Mẹ ngồi nhìn hai bố con đặt đồ. Tí lăng xăng đi lại, lấy thìa dĩa, lấy đường, sữa. Quán này cũng giống nhiều quán khác ở đây, những thứ nho nhỏ để mọi người tự phục vụ. Vừa tiết kiệm đồ, vừa tiết kiệm sức, vừa để khách có cảm giác như người nhà, không kiểu ngồi ì ra người khác phục vụ.

Ăn xong anh xếp gọn đồ bẩn để vào chỗ quy định. Tí có thể về sau sẽ có tính gọn gàng. Cậu hiện tại ham chơi nên đôi lúc để đồ lung tung, nhưng có nhiều lúc cậu tự nguyện thu dọn, chậm rãi, tỉ mỉ và gọn gàng.

Bố Sơn kể chuyện hồi xưa thiếu ăn, có đợt phải ăn bo bo, bánh mì,… Thỉnh thoảng đi mua bánh mì, mua xong đem ra ngoài bán luôn vì ở nhà chỉ có bạn ấy ăn được bánh mì.

Nói đến đoạn thiếu ăn tôi lại nhớ đến mẹ mình. Và nghĩ lúc về sẽ viết một bài về chuyện này. Nhưng có lẽ tôi cứ kể xen kẽ với cuộc sống hàng ngày thế này lại hơn. Tôi nghĩ mình sẽ viết nhiều về mẹ mình, không phải để lưu giữ gì đặc biệt, mà để giúp bản thân tôi thanh lọc cảm xúc suy nghĩ về bà. Khi cảm xúc của tôi đã trong trẻo và tuôn chảy, nó sẽ có tác dụng tương tự với bà.

Mẹ tôi mất mẹ năm 3 tuổi. Điều này tôi, một người có đầy đủ bố mẹ, được bố mẹ chăm sóc yêu chiều từ bé tới lớn, sẽ không bao giờ có thể cảm nhận được trọn vẹn.

Đứa bé 3 tuổi đó vất vơ vất vưởng, ai cho ăn thì ăn, cho ngủ thì ngủ. Tôi đồ rằng có những lúc đứa trẻ đó đã từng đứng thèm thuồng nhìn đứa trẻ khác ăn. Cảm giác thèm thuồng đó có lẽ ăn rất sâu trong tâm khảm một đứa trẻ mất tình mẹ.

Mẹ tôi sau này rất chăm chút hai anh em tôi. Bà không bao giờ để chúng tôi thiếu thốn, nhất là về miếng ăn. Chính vì không hề có cảm giác thiếu ăn mà về sau này tôi cũng không để ý nhiều đến chuyện ăn uống. Miễn đồ tươi, nóng sốt vừa lúc đói, bàn ăn sạch sẽ gọn gàng, người ngồi ăn vui vẻ thoải mái, là đủ.

Nhưng mẹ tôi về sau lại có một thói quen hơi quá trong chuyện này: bà nấu nhiều và bắt mọi người ăn quá nhiều. Thói quen này vừa làm bà mệt mỏi loang quanh nấu nướng cả ngày, vừa gây nhiều xô xát bực mình khi người xung quanh không thể ăn nhiều như bà chờ đợi.

Có lẽ cảm giác bị bỏ rơi khi bé ăn sâu trong tâm trí bà, nên nhiều xô xát về sau này với mọi người trong gia đình đều khiến bà nghĩ mọi người không yêu bà. Khi mọi người không muốn ăn, bà không nghĩ là mọi người đã quá no hay chán, mà bà nghĩ là mọi người vô ơn, không tôn trọng sức lao động của bà. Một cái vòng lặp đi lặp lại, ngày này qua ngày kia, vết rạn không được xóa nhòa mà cứ càng ngày càng rộng ra.

Nếu bà có một người yêu bà sâu sắc, thủ thỉ hàng ngày, rằng bà được yêu quý, bất kể bà nấu ngon hay không ngon, nhiều hay không nhiều, mọi sự sẽ khác.

Nếu bà lớn lên có đủ bố đủ mẹ như người bình thường, khi bị mọi người phê bình, bà sẽ có thể nhẹ nhàng thừa nhận „à thế à, thế thì lần sau mẹ sẽ nấu ít đi“…, mọi sự sẽ khác.

Nếu bà còn ở tuổi 35 – 50 , lại biết một chút ít về tâm lý thói quen của con người, có lẽ bà sẽ có ý thức tự bảo vệ bản thân. Cho đi vừa phải thôi, và dậy người xung quanh biết tôn trọng sự có mặt của mình, công sức thời gian của mình. Bà đã luôn quên mình chăm sóc người khác, với cái hy vọng rằng người khác sẽ biết đánh giá công sức tình cảm của mình, và trả bằng tình yêu tương xứng.

Thời gian Tủm và Tí mới sinh, bà đều sang giúp bọn tôi trông lũ trẻ, mỗi lần 1 năm. Bà dành toàn bộ thời gian để trông và chơi với hai đứa, chúng tôi không muốn bà phải lo chuyện nhà, mua bán thu dọn nấu nướng. Tôi đã rất đánh giá sự có mặt của Bà. Ngoài việc chăm bọn trẻ con chu đáo, Bà luôn để mắt để tôi có thời gian ngủ, nghỉ ngơi nhiều nhất như có thể.

Nhưng có lẽ tôi đã có gì đó sai trong chuyện này. Vì dù tôi có rất đánh giá sự chia sẻ giúp đỡ của bà, bà vẫn thấy bà vẫn làm quá ít cho tôi. Có lẽ tôi nên để bà nấu nướng cho tôi, dù chỉ 1 món, bà sẽ có cảm giác bà được chăm con gái bà nhiều hơn chăng?

Tôi đã có cơ hội rất lớn để làm cái gì đó tốt đẹp cho cả hai mẹ con, cho cả gia đình tôi, cho cả các con tôi, và tôi đã bỏ lỡ. Quá vô minh, tôi đã chỉ chăm chú vào con cái, công việc, dòng chảy cuộc sống, tranh luận vô bổ. Tôi đã bỏ lỡ những ngày tháng quý báu nhất.

Bà đã không hiểu, rằng riêng việc giúp tôi có đôi chút thời gian dư để cơ thể của tôi được nghỉ ngơi, đã là sự giúp đỡ rất lớn. Và bà đã hơi hoang mang lạc hướng, cảm thấy mình có hơi thừa thừa đâu đó.

Tất cả những điều đó đều có thể thay đổi.

Có một điều mấu chốt tôi chưa nhìn ra cách giải quyết trong quan hệ giữa tôi và mẹ tôi. Trong những lúc ở cùng nhau, chúng tôi mất rất nhiều năng lượng để chịu đựng một góc nào đó của nhau. Tôi phải chịu đựng những lời kể tua đi tua lại của bà về bố tôi. Còn bà phải chịu đựng sự ghẻ lạnh xa cách của tôi. Cái ghẻ lạnh xuất phát từ phản ứng tự vệ khi phải nghe mẹ mình bất hạnh ra sao, bố mình tồi tàn như thế nào. Khi phải sống trong một trường năng lượng thù hận, hoặc người ta bị lôi vào dòng thù hận đó, hoặc người ta phải tạo khoảng cách, và tôi chọn cách thứ hai.

Giá mẹ tôi biết nhỉ, Bà là cái gì khác, lớn hơn nhiều cái cục thù hận bà luôn ôm ấp chăm chút bên mình.
Chỉ cần bà bỏ nó đi, thả nó xuống, đá nó đi, cười vào mặt nó, cái cục thù hận đó nhỉ.
Giá bà biết tôi và có lẽ cả con trai của bà, chỉ có vấn đề với cái lòng thù hận bà quý báu nâng niu còn hơn cả hạnh phúc của bà nhỉ.
Bỏ nó đi, những gì đẹp đẽ sẽ hiện diện trong con người bà.
Những thứ đẹp đẽ vẫn luôn ở đó, nhưng bị che lấp, phong tỏa.