Tại Tí lười

Sau đợt mẹ bị đau vai bố đứng ra cùng Tí nhận việc lau chùi toalet và nhà cửa. Bố làm tự nguyện, và làm cẩn thận đâu ra đấy, giống cách bố làm mọi việc. Tí thì chỉ đâu đánh đấy, làm càng ít càng tốt, luấy quấy lóa quoá cho xong.

Có hôm thấy Tí hút bụi bậc cầu thang mà chỉ hút vài nhát ở giữa, bụi vẫn nguyên vẹn trong các góc, bố đã yêu cầu Tí phải làm lại. Tí thì không hiểu vì sao lại phải làm kỹ càng thế, hút xong rồi dù có kỹ lưỡng mấy, mai sẽ lại có bụi. Thành ra cậu rất hậm hực với yêu cầu làm phải cẩn thận của bố.

Hôm nay bố hơi có vẻ bị cúm, thành ra mẹ rủ Tí đi lau nhà và các phòng, còn tuần sau sẽ lau toalet. Biết là nếu làm tất cả vào cùng một ngày, sẽ phải nghe anh cu càu nhàu, nên cứ giảm thiểu thế cho vui mẹ vui con.

Rồi mẹ quét trước, con lau sau. Tức thu dọn là phần mẹ, anh chỉ việc lấy cái lau quệt ra quệt vô cho sạch bụi trên sàn và các góc. Nhìn ra, công việc của anh là công việc nhẹ và dễ làm.

Anh có vẻ chăm chú tỉ mỉ, tuy vậy cứ xong một phòng, anh lại nằm khểnh trên giường nghe nhạc rồi ư ử hát theo. Mẹ lại vẫn vừa thu vừa trông chừng lúc nào anh dậy đi làm tiếp. Rồi đôi lúc nhờ anh vác cái này cái kia đi chỗ khác, trong bụng vẫn chờ lúc anh sẽ lên tiếng kêu ca.

Cuối cùng hai mẹ con cũng làm được điều tối thiểu đã đặt ra mà không một câu ỉ eo từ phía anh. Sắp xếp nốt đám cây, xuống nhà đã thấy anh cu ngồi chễm chệ trên ghế chơi mobile. Mẹ gọi to „Tí…“ anh dóng dả „Sao…“ có vẻ không nhiệt tình lắm. Anh nghĩ mẹ anh sẽ lại sai anh cái gì đó tiếp.
Mẹ bảo „Cám ơn Tí nhiều nhé, Tí lau sạch lắm“….
Luôn nên có một câu cảm ơn để kết thúc một công việc đã được một đứa trẻ hoàn thành, dù cho nó có được làm hơi cẩu thả một tí. Suy cho cùng, đứa trẻ vẫn còn có những hàng chục năm nữa để học làm cẩn thận hơn. Nhưng niềm vui trong lao động đôi khi lại xuất hiện thông qua những câu khen ngợi đơn giản đó.

Làm việc với anh, chẳng khác gì đi dạo với mấy chú chó con. Thích chí thì nhảy quẫng lên, đi hùng hục về phía trước. Không thích thì ì ra đấy, hít bụi này, chui bụi nọ, kéo mãi chẳng đi.

Có một thứ anh thừa hưởng được từ mẹ – lười và ngại việc. Vì mẹ giống anh, nên mẹ khá hiểu tâm lý của anh. Mẹ rất biết tính ngại của mình, tuy vậy ý thức được việc cần làm thì phải làm, không thì người khác phải nhúng tay vào, nên để ý sắp xếp sao cho mình làm mà vẫn có niềm vui. Anh thì luôn lý luận rất dài dòng để tránh được càng nhiều việc càng tốt. Những lý luận cùn hơn dao mẻ, nghe cứ bấn hết cả đầu mà không hiểu cái logic của anh nằm ở đâu. Những lý luận đôi khi làm người nghe mất hết cả kiên nhẫn.

Thời gian gần đây anh cuối cùng đã biết nói ra được 3 cái từ gọn gàng thay đám lý luận lòng vòng đấy – tại Tí lười.
Mẹ anh tuy lười và nhiều tật xấu, nhưng cũng có vài tật tốt. Và đây là một trong những tật tốt của mẹ anh mà mẹ anh rất muốn truyền lại cho anh – dùng đúng từ, ngắn và rõ, heheh.