Xem các bài viết

Life fragments

… Many strange, unusual and bizarre events and occurrences will continue to come forth into your lives and into the world scene. Some are so fleeting that you will feel that you imagined it rather than experienced it. Stay centered and be open to change in whatever way is asked of you….It is time to unify with all fragments, aspects, parallel lifetimes, and soul extensions of your own Divine Self and this will continue to occur in each individual’s Divine timing, for their highest good and welfare.”

Unify with all fragments, aspects, parallel lifetimes … hay nhỉ, giá mà mình có thể quay phim kiểu fragments nào, lifetimes nào,… đến với mình, hoà làm một với linh hồn mình.
Mình có đọc đâu đó, rằng những drama trong cuộc sống sẽ băm nát linh hồn con người lúc đó, có những mảnh quay trở lại, có những mảnh văng đi không quay lại. Lại còn những cuộc sống song song, mình cũng có đọc.
Tất cả những điều đó dễ hiểu nên mình tin kiểu ờ có thể lắm. Mình rất dễ tin. Vả lại tin chúng chỉ làm cuộc sống của mình trở nên bay bổng hơn,
đỡ bị dính bẹt dí vào cái gọi là cuộc sống thế gian, cuộc sống mà thiếu những phần đó có rất ít ý nghĩa với mình.

Ít ngồi thiền, nhưng hễ ngồi là hay có cảm giác một package năng lượng được downloaded. Năng lượng có lẽ liên quan đến nhận thức về cuộc sống chung chung, chứ mình không thấy mình khoẻ lên hay trẻ ra với những thùng năng lượng đó heheh.

Thời gian sau này bỗng nghĩ có lẽ khi về hưu mình sẽ tập trung vào mảnh năng lượng mặt trời, dùng chúng để chữa bệnh tâm và bệnh thân. Nói chuyện với bạn chồng mà bạn ấy cứ cười phe phé, chả có vẻ gì thích thú đặc biệt. Heheh.

Bạn chồng nói khá to

Bạn chồng đang nói chuyện với bạn đồng nghiệp nào đó. Khá to heheh. Tại phòng nhỏ và lại âm âm nữa.
Ngồi nghe nhạc Howl’s Moving Castle
https://www.youtube.com/watch?v=8WRAxTz_6s8&list=RD8WRAxTz_6s8&start_radio=1
rồi lướt qua vài bài trong tagesschau về dịch Corona.
Qua thời gian chập chững lúc đầu, các bạn giờ chuyển sang modus chủ động.
Các bạn phân tích tình hình từng ngày, thu thập thông tin từng ngày, rồi đưa ra những giải pháp cho thời gian tới,
cho tương lai, cho những đợt dịch tương tự.
Các bạn có lối suy nghĩ rành mạch ít cảm tính.
Advanced La La Land Suite – Piano Cover – Jacob Koller
https://www.youtube.com/watch?v=BbgEbWaLNAE&list=RD8WRAxTz_6s8&index=11

Mình lại nhớ hôm mình mua xe lăn cho ông. Có hai loại với 2 model khác nhau, một loại mới đắt hơn chút, một loại dùng rồi rẻ hơn chút.
Sau một hồi hỏi thông tin về 2 loại xe, khác nhau cái gì, mình hỏi người bán, nếu là em, em sẽ mua loại nào.
Được cô ấy cho một bài hơi hơi dài về lòng hiếu thảo “bố mẹ đã nuôi mình khôn lớn, giờ mình phải báo đáp, không tính toán tiền nong”.
Heheh … mình bảo cô ấy, “chúc mừng em, em là người con hiếu thảo, trời đất sẽ biết lòng hiếu thảo ấy.
Chị thì luôn tính toán giữa giá trị sử dụng và đồng tiền công sức mình bỏ ra.”

Trong đầu hơi lăn tăn về cái chữ “chị … em”. Cô gái ấy chắc tuổi cháu mình.
Cô ấy cũng đáng phục thật. Mình luôn phục những ai sẵn sàng hy sinh mọi thứ của mình cho một ai đó, không suy tính.
Tuy vậy nếu lớn tuổi hơn chút cô ấy sẽ nhận ra mỗi người suy nghĩ một kiểu. Không kiểu nào đúng không kiểu nào sai.
Mọi sự mua bán về sau với bạn ấy ổn thoả gọn gàng. Giọng viết ngày càng thân thiết biết điều dễ dãi.

Nhớ có hôm nói chuyện với một bạn gái (chắc bằng tuổi) cùng chỗ làm,
Cô ấy nói chuyện về tình hình khó khăn của bố cô ấy, đã già, bị bệnh,
“đấy là lựa chọn của ông ấy thôi. Trước đây nếu ông ấy bớt đi chơi, tiết kiệm và đầu tư chút, giờ ông ấy đã có nhà mà không cần phải bỏ hơn nửa tiền hưu đi thuê nhà, sẽ có đủ tiền trang trải cuộc sống của ông ấy. Thậm chí nếu thích vào nhà dưỡng lão, ông ấy có thể bán nhà đi mà vào đó. Còn trước đây chơi rồi, phung phí rồi, thì giờ tự chịu thôi”.
Mình tôn trọng cái dũng cảm của cô ấy khi nói ra những lời này. Đó cũng là cách nói của nhiều người Đức. Họ không sợ bị xã hội lên án.
Tuy vậy ẩn sau những lời có vẻ tưng tửng phớt đời đó, mình vẫn cảm thấy cái đau đáu khổ sở của người con, khi không thể giúp bố mẹ người thân.
Chẳng có người con nào muốn nhìn bố mẹ mình khó khăn bất hạnh, dù đó là người Á, người Phi hay người Âu.
Nhưng ở tầng lớp trung bình trong xã hội, tiền lương hàng tháng thường chỉ đủ cho gia đình, ít khi có dư đủ để bao thêm 1,2 người nữa.

Cách nhìn rành rọt ít cảm tính này giúp đầu bạn ấy thông thoáng, không bị vần vũ trong những băn khoăn, ân hận, trách móc. Cũng có cái tốt của nó.

Trời nắng, rất gió

Trời rất gió.
Trưa nay đem đĩa bánh ra ngồi ăn ngoài balcon. Nắng chói chang, không gắt, ấm nhẹ.
Ngồi bệt nên tuy nghe gió gầm thét xung quanh nhưng vẫn không cảm thấy lạnh lắm.
Dần dần thấy thích ngồi làm việc ở nhà.
Riêng đoạn thỉnh thoảng đứng dậy để quét góc này góc kia đem lại cho mình rất nhiều niềm vui.
Mình thích quét nhà, thích cảm giác ngỡ ngàng vì sự sạch sẽ sau đó khi mắt vô tình lia vào góc này, góc kia.

Hôm qua nói chuyện với bà mình đã nói rất gắt.
Mình chỉ trích dữ dội một người anh họ nào đó, đã hỏi những câu không xây dựng cho lắm, rằng sao bố ốm thế này mà con trai không ra chăm sóc,…
Mình có hơi nghi ngờ mẹ mình đặt câu nói đó vào miệng người khác.
Đó là thói quen của bà mà bà vẫn sử dụng từ trước đến giờ.
Không nói thẳng, mà luôn vòng vo và lấy câu mình muốn nói đặt vào mồm người khác.

Đó là thói quen rất xấu, bà đã gây ra nhiều chia rẽ giữa bố với con cái, giữa anh em, giữa họ hàng một cách vô tình.
Mình dùng chữ vô tình vì bà không cho nó là xấu. Dùng từ mê mờ có lẽ đúng hơn.
Mình nói nhiều nhưng bà không hiểu.
Nên nhân dịp này mình nói dữ dội,
rằng nhà mình từ xưa đến giờ luôn chia rẽ chỉ trích lẫn nhau,
giờ bỏ đi, cố gắng hợp tác với nhau, bảo vệ lẫn nhau.
Những ai nói năng để gia đình đoàn kết yêu thương nhau thì giữ lại,
bọn khác cho đi hết, biến hết đi.
Ông chẳng còn sống mấy nả, bà cũng còn sống được mấy năm,
kể cả con và anh Hùng nữa, chắc gì đã sống lâu hơn ông bà?
Thôi trách cứ nhau đi!

Mình nói to ầm cả nhà, chả phải nói cho hả, mà cố tình để bà biết mình ghét cái tính nói xiên nói xỏ như thế nào.

Sáng nay nhân dịp bảo covid thích những người nhiều sân hận, cố gắng sống vui vẻ, bà hỏi thế sao hôm qua con sân hận thế?
Mình bảo con rất giận, vì con không ngờ anh T. lại có thể nói những câu như vậy, anh ấy nói vậy để làm gì, giải quyết được gì hay lại làm bà bức xúc lên, thấy con mình tồi quá?
Rồi bà lại khó chịu, gia đình lại tanh bành, lại phê phán lẫn nhau.

Chả hiểu bà có hiểu không?
Còn a. T. kia nữa, sẽ đến lúc mình sờ đến anh ấy.

Anh ấy vốn khá quý mình, hai anh em mỗi dịp tết cũng hay gặp nhau nói chuyện. Nhưng có lẽ chính anh ấy cũng không ý thức được nhiều câu
nói lấy lòng của mình có thể gây phản ứng tiêu cực ở bà.
Tất cả cùng đồng lòng, cụ sẽ hiểu ra gia đình là như thế nào.
“Gia đình” – một từ rất đơn giản bình thường với nhiều người, nhưng lại khó khăn với nhiều người khác.
Mẹ mình chẳng hạn, bà không có một gia đình đúng nghĩa, từ bé tới lớn, tới già.

Thương nhau thôi

Đọc các bài trong vnexpress về Tây ban Nha bỏ rơi người già, nhất là những cmt dưới bài đó.
Đọc vài bài trong tagesschau (báo Đức) về Trump và hoạt động của ông ấy liên quan đến covid,
thấy cùng một kiểu :

  • chê bai phê phán, trong khi mình không ở trong hoàn cảnh đó
  • bóp méo tin tức qua lăng kính của mình, phục vụ cho một mục đích gì đó.

Bài học lớn nhất của nhân loại lúc này có lẽ là:

  • Đừng tin những gì mình đọc thấy, nghe thấy, nhìn thấy. Chúng là những mảnh nhỏ xíu của bức tranh, lại thường đã bị bóp méo.
  • Đọc những tin tức tự phê phán, nên biết, khi người ta nhìn ra điểm xấu của người ta, người ta sẽ có cơ hội sửa nó.
  • Đừng tin mọi suy nghĩ niềm tin của mình. Chúng có thật trong đầu mình, nhưng chúng không đúng. Chúng khác xa absolute truth.
  • Chúng ta đều khổ.
  • Thương nhau thôi!

Cố gắng thương nhau thôi

Mình lại nhắc lại cái câu mình đã nói với bà Tết vừa rồi:
Con không được chọn bố mẹ,
bố mẹ không được chọn con,
đã bị dồn vào với nhau trong một gia đình,
cố gắng thương nhau thôi.

Mẹ mình vẫn không hiểu.
Bà hận vì sao a. Hùng không gọi điện tình cảm hỏi han bà,
Nên bà sổ toẹt mọi điều khác anh ấy đã làm, mọi thiện ý từ trong lòng anh ấy.

Nói chuyện với anh trai, thấy mối liên hệ mẹ con làm anh ấy đau đớn đã đến ngưỡng. Nhưng anh ấy không công nhận, để bớt phải đau khổ, anh ấy chọn cách chối bỏ.
đứa con muốn mà không làm sao yêu được mẹ mình, không lúc nào thấy mẹ mình hạnh phúc hài lòng, nó sẽ không bao giờ biết đến từ thanh thản, luôn có một khoảng tối đen trong tâm hồn nó, thỉnh thoảng lại nổi trội, lại làm người ta thấy cuộc sống tăm tối không ánh sáng.

Bà không hiểu.

Giờ bà gây với người gv, vì anh ta nhận nhiều tiền mà không làm xứng với mức lương đó như bà chờ đợi.

Mình cần bỏ cái mong muốn làm bà tỉnh ngộ đi,
bỏ cái mong muốn muốn khơi gợi tình thương ở bà,
dù mình có nói gì, làm gì, mọi lời nói của mình sẽ lại bị méo mó trong đầu bà, lại đẩy bà từ thái cực này sang thái cực khác, nhưng vẫn mê mờ chồng mê mờ.

Lạ thật, kể cả khi nghe con bị bệnh và có thể liên quan đến sống chết, điều bà quan tâm vẫn chỉ loanh quanh cái tôi của bà.
Mà “cái tôi” của bà là gì? – tiền bạc, rồi hận thù, trách móc với người nhà nó choán cả rồi, còn góc nào tử tế dành nhiều cho người ngoài.
Nói thì vẫn cứ như đọc từ tiểu thuyết ra, vẫn mẹ thương nó lắm,
sau 3 câu lại trách móc. Rồi vẫn làm những chuyện lạ lùng.

Sao thế nhỉ? Mình thương người phụ nữ già nua này,
hiểu và thông cảm cho những lú lẫn của bà ấy,
nhưng bảo yêu thì mình không biết.
Mình không đánh đồng người phụ nữ này với mẹ của mình.
Chỉ khi bà từ chối phần lú lẫn kia, bỏ hết tiền bạc xuống, bỏ sân si xuống,
ít nhất là nhận ra cái phần đó trong con người mình, không để nó lấn át bà nữa, bà mới nhận ra bà có con cái đúng nghĩa.
Mình không muốn liên quan đến phần lú lẫn đó của bà.
Hoàn toàn không !!! Bà là người duy nhất có thể bắt nó nằm yên xuống.

Mình thương anh mình, chứng kiến những lúc anh ấy giận điên người vì những hành động, lời nói của bà, lại càng thông cảm với anh ấy hơn.
Anh ấy cũng mê mờ, hình ảnh bà trong con mắt của anh ấy chỉ bao gồm phần tồi tệ trong bà. Phần lành lặn trong bà không có cơ hội xuất hiện. Nó chỉ xuất hiện khi phần lú lẫn kia lùi bước.
Chả biết đến lúc nào anh ấy ngộ ra.

P.S. Mình đã viết trong trạng thái bị kích động, khi đặt mình vào trạng thái của anh trai.
Với mình bà không làm cái gì quá đáng cả.
Mà dù bà có làm tung hê mọi chuyện, thì người gánh chính vẫn chỉ là anh trai mình.
Mình bởi vậy vẫn cảm nhận được tình thương của bà, le lói đó đây,
nhưng nhận thấy, chỉ cần một kích động nhỏ, một chút thiệt thòi tiền bạc, phần sân si lại nổi lên xoá tanh bành tan hoang, kinh khủng thật.