Xem các bài viết

Nói chuyện với BQ

7 giờ 05 sáng. Ngồi nói chuyện với BQ một chút về sự “chân thành”.
Cô Hà nghĩ con người có nhiều mức hiểu biết, nên định nghĩa và cảm nhận về sự chân thành có khác nhau.
Nhìn nhận một cách rốt ráo, mọi hành động, câu nói được làm với tình thương và sự cảm thông tuyệt đối, sẽ luôn chạm đến con tim người đối diện, an ủi họ, cải biến họ, khơi nguồn khiến họ trở nên hài hoà hơn.

Môi trường BQ và cô Hà đang sống hiếm có được tình thương và sự cảm thông tuyệt đối đó. Nên ta phải viện đến mức hiểu biết.

Cô Hà giờ chia mọi người ra làm 2 tầng nhận thức cách nhau cơ bản.
Một người vẫn chìm đắm trong vòng tham sân si mà không hề nhận ra sự tham sân si đó, họ định nghĩa chữ chân thành khác.
BQ phải công nhận họ đúng, tán dương họ, đó với họ là sự chân thành.
Với họ, một là BQ phải cất sự chân thành đi, lựa lời nói đúng ý họ, hai là BQ nên tránh ra xa, nếu thấy mình chưa đủ tình thương để cảm hoá họ.

Một người đã đứng ở bên ngoài và nhận biết được cái tham sân si của họ, sự chân thành của BQ có thể được họ nhìn nhận.
Với những người này BQ có thể nói mọi thứ, kể cả câu nói BQ không yêu họ hay ghét họ.
Họ chịu được “sự thật” ở mức cao hơn.

Cô Hà đã gặp vài vấn đề với sự “chân thành” của mình.
Có những người mình thân tàm tạm, tới mức mình nghĩ mình có thể nói cởi mở hơn, thì bỗng chợt thấy họ bị tổn thương ghê ngớm bởi 1 câu nói của mình. Dù khi nói câu đó mình không hề muốn làm tổn thương họ.
Chuyện xảy ra rồi mới biết câu nói của mình đã buông ra không đúng chỗ.

Có một mặt cũng rất đáng để ý trong hành động của con người nói chung – sự nôn nóng.
Trước đây mỗi khi cô Hà có lỗi gì đó với các bạn Tủm Tí, cô Hà xin lỗi và chờ đợi sự xin lỗi đó được tiếp nhận ngay lập tức.
Các bạn mà còn giận dỗi kéo dài là cô Hà bực lắm.
Sau nhiều lần nhận ra, dù mình nhận lỗi chân thành, bên kia cần có không gian và thời gian để tha lỗi. Người cần nhiều, người cần ít.
Kể cả khi mình nhận lỗi chân thành, thì cái nghiệp mình đã gây ra cũng cần có thời gian và không gian để được hoá giải. Hoá giải đó bao gồm cả việc mình tình nguyện nhận quả – sự khó chịu, sự xa lánh, sự dằn vặt,…

Khi mẹ đã kiên nhẫn chờ được tha lỗi, hai bạn với thời gian cũng đã nhận ra, giận dỗi kéo dài không đem lại cái gì tích cực.
Và các bạn đã học được cách tha lỗi (ít nhất là cho mẹ) rất nhanh, nhẹ như thả một quả bóng.

Heheh viết lung tung tí, đã 7 giờ 33. Chúc BQ một ngày nhẹ nhàng vui vẻ.
Thấy rất thương cái tâm hồn nhạy cảm của BQ hihi.

Khổ tự tiêu tan

Trong tường của mình thỉnh thoảng lại có bài viết về nuôi dạy con, cách cư xử với con. Nhiều bài về tâm lý trẻ con, làm thế nào để hiểu con, giúp các bạn được cân bằng.

Mình giờ chợt nghĩ, sao ít bài viết về cách chăm sóc bố mẹ, cách cư xử với bố mẹ. Về tâm lý của người già, làm thế nào để giúp họ cân bằng, tinh thần dần thanh thản với thời gian nhỉ.

Ông trời cho mình đời sống khoảng 70 tuổi, cũng là có lý.
Bé thì học cách lớn lên,
Trưởng thành rồi học nuôi con giúp con lớn lên với cơ thể và tinh thần ổn định.
Xế chiều học chăm bố mẹ, giúp bố mẹ già đi với cơ thể và tinh thần ổn định.
Già thì học cách già đi.

Mọi thứ hiện diện trong cuộc sống của mình, đều là những thứ mình cần phải học nhỉ,
Mọi thứ mình đều bắt đầu như beginner, cứ thử, cứ mò mẫm, sai thì lại sửa.
Ai cũng bị quăng lên quật xuống, bởi ngoài những chuyện xảy ra ở hiện tại, còn có rất nhiều (nếu không nói 99%) sự vụ sinh ra bởi năng lượng tích tụ từ quá khứ.
Theo như ngôn ngữ của Eckhart Tolle (mình cho ông là người thày lớn về tâm lý) thì thứ năng lượng này là “pain body” – khối khổ.

Khi nuôi trẻ con, thì mình loay hoay với khối khổ của chính mình và chồng mình.
Học tốt thì 2 khối khổ đó được released phần nào, và không để nó ảnh hưởng tới đứa trẻ.
Người học tốt cũng đạt được độ tỉnh thức nhất định, không còn hành động quá cảm tính trôi theo cảm xúc bồng bột do khối khổ lèo lái.

Khi chăm bố mẹ, thì mình loay hoay với cả hai, khối khổ của chính mình, và khối khổ của bố mẹ. Hai khối khổ này không cẩn thận sẽ chạm nhau chan chát, cọ sát nhau xoành xoạch, đẻ ra khối thứ khổ tiếp theo.

Và đây là thời điểm thử thách kiểm tra sự tỉnh thức của mỗi người, nhỉ.

Tỉnh thì vẫn làm những thứ cần làm mà không làm khối khổ phình to ra thêm.
Không tỉnh thì đúng là chúng ta từng giờ từng khắc, chổng mông nhiệt tình thổi cho các khối khổ phình to, phình to.
Nhộn nhạo như một cái chợ vỡ, như một màn kịch lắm tình tiết, như một bộ phim xà phòng Ấn Độ í a mấy chục tập.
Nơi có những moment, kẻ thì thấy thống khổ như đang ở địa ngục trần gian, kẻ thì thấy ngỡ ngàng với cái mê muội tràn ngập trong đầu óc của nhiều người, trong đó có chính anh ta.

Heheh, mình chưa bao giờ thấy đời không là khổ.
Từ trẻ đã muốn thoát khổ dù chưa thấy khổ.
Lớn lên thấy khổ rồi, lại ngộ ra muốn thoát cũng không được, càng loay hoay thoát càng khổ.

Hết loay hoay muốn thoát, 100% ôm trọn cái khổ, nâng niu từng cái khổ, khổ tự tiêu tan.

Tâm lộn xộn, không an

Không tập trung làm việc được, thôi viết vài dòng vậy.
Khó làm việc với bà và chị giúp việc.
Chị giúp việc thì cho rằng tôi biết hết, bác sỹ nói một đằng, chị ấy làm một nẻo.
Bác sỹ bảo không được rắc kháng sinh lên vết loét, nói đi nói lại, chị ấy vẫn rắc.
Rắc vậy sẽ làm vết thương bề mặt se đóng lại, trông thì tưởng tốt,
Nhưng mủ và đồ hôi thối không ra được, sẽ bị trữ lại làm thối rữa thêm phía trong.

Còn bà thì đầu óc luẩn quẩn quanh vài nghìn bạc,
Giận người này tức người kia ứ đầy hết cả đầu, không còn suy nghĩ thêm được gì.
Yêu cầu bà chụp ảnh vết loét của ông gửi hàng ngày mà chỉ bao nhiêu lần bà không làm được, hic.
Còn mình thì cảm thấy bất lực ở đây.
Hôm qua và sáng nay cảm thấy rất mệt, cả thân lẫn tâm, nhiều việc vặt.
Có một sự tức giận mơ hồ trong người mình.
Mình giận bà không như những người phụ nữ yên phận khác, cứ xới loạn mọi thứ lên.
Bà yên phận, không đòi bỏ nhà đi, không quát nạt người giúp việc, không chửi bới con trai,
Sẽ đỡ cho mình vô số thời gian và tâm sức.
Nếu lại còn cùng chị giúp việc chăm ông đúng cách, còn đỡ nhiều nữa.

You may be noticing the effects of some negative vibrations aimed your way lately.
Use positive affirmations daily to keep hard feelings at bay.

Tâm mình đang rất lộn xộn, không an.

Chữa bệnh tâm

Người ta cứ hay bảo, trước lúc chết cả cuộc sống sẽ diễn ra rất nhanh trước mắt mình, để mình nhận biết mình đã từng mang ơn ai, đã từng unfair với ai.
Mình nghĩ cuộn phim đó nếu chỉ để lại những đoạn unfair, chắc sẽ có nhiều hình ảnh của bà, mẹ mình.
Nên mình thử quay cuộn phim đó bây giờ, khi mình đã có đủ space để nhìn lại mọi thứ mà không còn bức xúc, ân hận, phê phán.
Làm cuộn phim đó sáng lên được chừng nào, tốt chừng nấy.

Mình tin con người có tầm hiểu biết khác nhau.
Cũng như mình tin có soul trẻ, ít trải nghiệm, và soul già, trải nghiệm nhiều hơn.
Sẽ rất khó nói chuyện với những người soul trẻ hơn mình,
Sẽ luôn là ông nói gà, bà hiểu vịt.
Nói chuyện như vậy, nếu không có sự độ lượng bao dung, sẽ lại có conflict, hiểu lầm, phê phán ngăn chia.
Chỉ có duy nhất một thứ mà già trẻ gì đều cảm nhận đúng hết – đó là tình yêu, tình thương.
Nhưng phần lớn chúng ta trên trái đất này có rất ít tình yêu, chúng ta cư xử với nhau rất thiếu tình thương.
Cảm xúc, cảm tính, sở hữu thì có nhiều, nhưng tình yêu thì rất hiếm.

Khi chưa có đủ tình yêu, tình thương, nói chuyện trực tiếp với nhau sẽ khó truyền tải đúng ý.
Khi nói chuyện, tiếp xúc trực tiếp, cái ego (ngã) trong mỗi con người trỗi dậy,
Duy ý chí, cho mình là đúng, nóng nảy muốn đạt mục đích của mình,… – đoạn này ego giỏi lắm, bản chất của nó là vậy.
2 ego đập nhau chan chát. Ego không biết hoà hợp, hợp tác, nó chỉ biết cương.
Nên mình hay chọn cách viết, lúc cái ego không bị cọ xát, nó nằm yên, để mình có thể nhìn ra cái thường hằng nằm ngoài nó.

Heheh, gọi là tự chữa bệnh tâm cho mình.
Và cho những người liên quan, nếu họ mở lòng.

Miserable

Miserable
Tiếng Anh có từ miserable, tiếng Việt có từ Khổ.
Trong nhiều trường hợp mình thích dùng chữ miserable hơn, chữ “khổ” nó chung chung.
Miserable với mình là cái khổ nội tâm. Cái khổ nội tâm chưa chắc đã đi liền với cái khổ hoàn cảnh.

Có người khổ hoàn cảnh, nhưng nội tâm họ vẫn vô vi, không thể nói họ khổ nội tâm.
Có người hoàn cảnh không tệ, mọi thứ ok, nhưng họ vẫn khổ, vì họ nghĩ mình khổ, đó là miserable.

Sau này trình tử vi của mình nhích lên một chút, quan tâm nhiều hơn đến đại/tiểu hạn, vỡ ra vài thứ.
Có 2 đại hạn (đại diện cho cuộc sống trong 10 năm) khá nổi trội, đại hạn Thái Tuế và đại hạn Thiên Không.
Hai đại hạn này hay đi liền nhau, có người qua 10 năm Thái Tuế trước, rồi 10 năm Thiên Không sau.
Và có người 10 năm Thiên Không trước, rồi 10 năm Thái Tuế sau.
Hai đại vận này xảy ra khi người ta còn trẻ, khi trung niên, hay xế chiều, đều có những tác dụng rất đặc trưng.
Đó là số phận trời định sẵn.

Trong đại hạn Thái Tuế thường người ta rất thành công, đắc chí.
Trong đại hạn Thiên Không thường có nhiều đổ vỡ, về mọi mặt, không thành có, có thành không.
Trong cuộc sống thấy nhan nhản, nhiều người rất thành công, đạt tới đỉnh cao trong khoảng thời gian nào đó,
Rồi sau đó tụt không phanh.

Hoặc có nhiều người chật vật không ngóc đầu lên nổi, vật vờ làm đâu hỏng đó, Rồi bỗng tới lúc họ chắc chân hơn, tiến nhanh và chắc.

Đại hạn Thiên Không là khi người ta trả nghiệp, nghiệp của kiếp trước, nghiệp của kiếp này.
Khi trả nghiệp người ta học được nhiều, lớn lên nhiều.
Nhiều người sau 10 năm Thiên Không trở nên một người chững chạc, hiểu đời, lên không tự mãn, xuống không nản lòng, nhìn người nhìn đời với đôi mắt bình thản. Họ xứng đáng có một Thái Tuế viên mãn trong 10 năm sau đó.

Đại hạn Thiên Không đi sau Thái Tuế khi tuổi đã về chiều là một đại hạn đầy chông gai.
Con người khi đã quen với thành công, quen với sự ngợi ca, sẽ rất khó chấp nhận trở về Không.

Có một số ít người chấp nhận được và họ lớn mạnh về tâm linh.
Hoàn cảnh họ rất khổ, nhưng họ không miserable.
Họ thậm chí còn “giàu có” hơn phần lớn người đang vật vờ trên trái đất.
Đó là những người ngộ.

Heheh, mình có một hạn Thiên Không đang chờ đằng trước, sau đó là hạn Thái Tuế.
Liệu mình có sống được đến hạn Thái Tuế không nhỉ, chỉ là tò mò xem “viên mãn” là như thế nào.
Và đại hạn Thiên Không, cái gì đang chờ đợi mình ở đó?
Cái gì trở về không, cái gì trở nên có?

Nhìn cuộc sống của mẹ mình, mình nghĩ lá số của bà có Thái Tuế trước, rồi Thiên Không sau.
Thiên Không đem đến cho bà bài học gì? Bà đã học bài học đó thế nào, vẫn luôn là điều mình quan tâm.

Trong mọi trường hợp, mình phục bà,
Cũng như phục tất cả những người có tuổi, trải qua mọi thăng trầm Thái Tuế Thiên Không mà vẫn giữ được sự đàng hoàng tự tôn (khác tự đại),
Nhất là những người có được sự thấu hiểu độ lượng, chấp nhận không phê phán.
Cho dù hoàn cảnh của họ sướng hay khổ, thì trong họ vẫn phải có một viên kim cương nào đó đã được mài dũa.
Đôi người ý thức được viên kim cương đó trong mình, họ chắc chắn không miserable.

Đôi người chưa. Nhiều khi chỉ cần một cái “tick” là họ sẽ nhận ra.
Một bản nhạc, một khuôn mặt, một bức ảnh, một ký ức, … , ?