Xem các bài viết

Bận rộn

Cái răng hàm trong cùng của tôi, từ hồi về VN sang đến giờ, giở chứng.
Không động đến nó và đánh răng liên tục ngay sau khi ăn, thì không sao.
Chỉ cần quên, hoặc chủ quan không đánh răng ngay, là lại thấy nó không yên.
Nó không đau, nhưng kiểu đánh động „có nhanh chân nhanh tay lên không thì bảo nào …“.

Người ta bảo, đến 50 tuổi hormon thay đổi nên sẽ có rất nhiều vấn đề về sức khỏe.
Đúng quá, tôi đúng 50 tuổi.
Người ta bảo, trong mồm có rất nhiều vi trùng. Quá đúng, cái người ta này thật quá giỏi.
Nếu hệ thống miễn dịch khỏe mạnh thì đám vi trùng đó bị đánh bay trong cái phẩy tay.
Hệ thống miễn dịch của tôi nghe chừng hơi rệu rã, đánh đấm một tí đã mệt, nên cái đám đó nó hoành hành.

Người ta còn nói, nếu chú ý để môi trường pH trong miệng luôn kiềm (ba sơ), vi trùng sẽ không thể sinh sôi nảy nở được.
Cái này tôi thấy cũng đúng qua kinh nghiệm bản thân.
Đôi lúc chỉ cần súc miệng bằng Natron (bột kiềm), là răng miệng thấy thoải mái không kêu ca gì.

Thức ăn, nhất là đường và tinh bột vào miệng sẽ chuyển hóa thành thành axit ( tinh bột thì thành đường trước đó).
Chính môi trường axit này tạo điều kiện cho vi trùng các bè lũ hội hè đình đám.

Heheh, ba hoa tí sau khi đánh răng.
Liên tưởng rộng ra một chút, cái đầu óc mình cũng nên được chăm sóc tí,
tức để ý môi trường mà nó đang bị lôi cuốn vào, xem môi trường đó tạo điều kiện cho loại ý nghĩ gì phát triển.

Còn giờ thì đi ăn, sau đó lại đánh răng, rồi lại nghe ngóng xem anh chàng ở tít cái góc trong cùng ấy có ca cẩm gì không.
Đời cũng khá bận rộn đấy chứ…

Phục

Bố dần dần quay qua phục thằng con.
Mấy tuần cuối nhà tắm tầng thượng cứ có mùi là lạ không dễ chịu.
Bố mẹ lau tới lau lui, đổ hết thứ này đến thứ khác vào toalet. Vô ích.

Hôm qua anh làm cùng bố, anh phát hiện ra mùi đó tỏa ra từ chỗ tắm chứ không phải từ toalet.
Chả là anh có cái mũi thính hơn bố.
Vì ít khi sinh hoạt trên đó, nên nước ít khi được xả ở chỗ tắm. Chỗ đó bị mắc một lúc nào đó và bị mốc. Xả nước xả thuốc một lúc là thông, hết mùi

Thế là cả bố lẫn mẹ đều phục anh lắm.

Tuổi trẻ là cái gì đó tự thân nó đẹp, nhưng nó lại không biết nó đẹp.
Nhìn lại những ảnh hồi còn trẻ, thấy mình đẹp.
Hồi còn trẻ không thấy vậy.

Có lẽ làm người cũng là một cái gì đó tự thân nó đẹp, nhưng nó lại không biết nó đẹp.
Chỉ đến khi rời khỏi thế gian, mới biết làm người là một điều đẹp đẽ.

Chào Xuân

Hôm nay là ngày cuối cùng của mùa đông, 20.03 theo lịch là ngày Lập Xuân ở đây. Trời cũng đã ấm hơn và hoa đã bắt đầu nở rồi. Rất vui được vào Blog Vi vu của bạn Hà. Chúc Hà luôn viết hay và càng ngày càng hay hơn để tâm hồn lúc nào cũng xuân.

Nguồn vui

Sáng chủ nhật, cả nhà tập trung thu dọn lau chùi nhà cửa. Trời xập xệ, đi chơi chắc cũng không thú lắm.

Hai bố con hì hụi thay bộ lọc (Filter) cho hệ thống chuyển đổi khí của cả nhà. Do muốn tiết kiệm năng lượng vào mùa đông, người ta nghĩ ra đủ trò, và cái hệ thống trao đổi khí này cũng là một trong những trò đó.

Nguyên tắc thì khá đơn giản, khí vào (khí ngoài trời lạnh) và khí ra (khí trong nhà ấm) cùng đi song song với nhau một thời gian trong cùng một ống, trong lúc đó hơi ấm của khí trong nhà sẽ sưởi nóng khí lạnh từ ngoài, cuối cùng thì khí trong nhà trước khi ra ngoài đã để lại hơi ấm cho khí lạnh từ ngoài vào, nhiệt không bị mất đi đâu cả.

Thực hiện thì tất nhiên là phức tạp hơn, đắt đỏ hơn, và nhiễu sự hơn. Nhưng do “người ta bảo thế” nên nhiều nhà xây gần đây đều sử dụng hệ thống này.

Mẹ thì loăng quăng quanh đó làm mấy việc “vặt”, giặt quần áo bẩn, là và gấp quẩn áo sạch đã khô.

Thỉnh thoảng anh Tí được bố sai đi lấy này lấy kia, lại lượn qua chỗ mẹ. Mười lần như một, anh đều ôm lấy cái đầu mẹ hít hà, dường như mẹ là con mèo con chuột của anh.

Nhìn từ ngoài vào trông chắc buồn cười, một ông con trai cao tồng ngồng ôm ấp hít hà cái đầu hoa râm bất động của một bà lão. Ở Việt Nam mà người ta thấy thế chắc người ta thấy ngứa mắt,  chả đàn ông đàn ang tẹo nào cả.

Tôi thì lại nghĩ đến cái cảm giác thăng hoa, cảm giác khi người ta được trở về gắn liền với nguồn cội, đang chảy trong con người anh ấy, nên để kệ, enjoy cái niềm vui không hiểu lây từ anh hay xuất phát từ bản thân. Thường anh chỉ cần nửa phút, rồi anh ấy lại nhảy chân sáo đi làm việc của mình.

Có đôi người đề cao nguyên tắc phải làm gì mình thích. Nếu được làm toàn điều mình thích thì tốt quá. Tiếc là hình như sự đời không đơn giản thế.

Một ví dụ chung cho tất cả loài người: đến lúc nào đó người ta sẽ phải đi lại với đôi chân đau, với đôi mắt kèm nhèm, làm những việc họ chả thích tí nào, kể cả khi người ta có 10 biệt thự lổn nhổn hay vài chục bao tải tiền nhăn nhúm ở đâu đó trên thế giới, điều đã khiến người ta có thể làm toàn cái họ thích khi họ còn sức khỏe.

Nên, học nhận biết, ghi nhớ và integrate cái cảm giác thăng hoa này vào trong tất cả những việc mình làm, những lúc mình sống, theo mình có lẽ lại dễ hơn và vui hơn, mà ai cũng làm được. Đúng không nhỉ ?