cũng lại một từ không thuần việt, nói lên tính quá quá dễ dãi với bản thân, không có nghị lực theo đuổi một mục tiêu nào đó.
Mỗi khi đề cập đến chuyện tập thể dục thường xuyên, bồi bổ tiếng Đức, tiếng Anh thường xuyên, những lĩnh vực tôi thấy mình còn rất lẹt đẹt, là lại thấy cái tính giải đãi nổi trội. Tôi thiếu một cách toàn diện cái gọi là tính kỷ luật, chỉ làm được cái mình thích, cái gì mình không thích là đầu voi đuôi chuột. Ra kế hoạch thì kinh lắm, làm thì chỉ được hôm đầu, ngay từ hôm thứ 2 trở đi đã thấy héo như tàu lá chuối.
Tôi ý thức được tính này từ rất lâu rồi, chắc đến hơn 20 năm nay, nhưng nghe chừng nó vẫn không bớt đi được mấy. Nếu có làm được cái gì bền bỉ thì chỉ vì mình đã biết cách vui trong khi làm, thấy ít vui là buông.
Ở Tí cũng có tính này, không biết hơn hay kém mẹ nữa.
Những gì làm cậu vui, thì cậu có thể làm hàng tiếng, chìm đắm mình, thẩm thấu niềm vui đó một cách triệt để. Còn không thì cậu đau khổ từng giây từng phút.
„Tí rất bực mình là bố mẹ không nhìn thấy sự cố gắng của Tí. Những việc đó Tí không thích làm một tí nào, nhưng Tí đã rất cố gắng, và chỉ cố gắng được thế thôi. Ngồi đọc Tí rất không thích một tí… nào.“ Chữ “tí” được anh kéo dài giọng, như thể càng kéo dài cái cố gắng của anh càng có thể được đánh giá.
Mục đích đặt ra hồi cậu lớp 4 là mỗi ngày cố đọc 30 phút. Giờ đây xuống 10 phút, vẫn là quá nhiều đối với cậu. Cũng có thể mỗi người phát triển một kiểu. Có thể ở cậu, khi nhu cầu thu nhập thông tin đã tàm tạm đủ, cậu sẽ để tâm đến chuyện sắp xếp, sàng lọc, viết lách.
Hôm qua tranh luận với cậu về đoạn uống sữa. Mẹ cho là Tí uống hơi nhiều, người ta bảo uống quá nhiều sữa là không tốt. Tí ngoặc lại mẹ là thông tin đó mẹ đọc trong internet, chắc gì đã đúng. Rồi cậu lôi nguyên văn câu nói hôm trước chị đã nói với mẹ khi cả nhà nói về Vitamin D „Mẹ quá ngây thơ và dễ tin. Có những cái trong internet mẹ đọc là mẹ tin luôn“.
Cái bực vừa nhen nhúm lên đã bị thay bằng một nỗi buồn. Giờ tôi hay cảm thấy nỗi buồn đặc biệt này trong các cuộc tranh luận với các bạn trẻ con. Nó rất sâu, nhưng qua nhanh, thường chỉ 5, 10 phút, nếu tôi để tâm vào nó. Tôi cảm thấy cái buồn này có vẻ tích cực hơn là cảm giác bực. Mỗi lần buồn sâu sắc như vậy, hình như có cái gì lại được cởi bỏ, cơi nới trong tâm.
Có lẽ là cái gì đó liên quan đến buông bỏ, chấp nhận. Chấp nhận cho trẻ con đi con đường của chúng, chấp nhận chúng được quyền trải nghiệm mọi thứ hay dở.
„Mẹ không thể biết, mẹ sẽ không thể biết cuộc sống của Tí. Tí sẽ như thế nào trong tương lai, mẹ sẽ không thể biết“, cậu nói với cái giọng „thôi Tí không tranh luận nữa, vì đằng nào mẹ cũng không hiểu“.
Trong những khoảng khắc này mẹ cảm thấy Tí rất thông minh và mẫn tiệp. Anh cu sẽ còn bị mẹ phiền nhiễu nhiều, cho đến khi Tí nhìn ra cái phần này của Tí, để nó không bị chìm đắm, bị lôi kéo theo làn sóng dục vọng càng ngày càng phình to trong con người Tí.
Hoặc cho đến khi mẹ hoàn toàn buông bỏ, heheh.