Xem các bài viết

Ngày đi làm đầu tiên

Ngày đi làm đầu tiên sau đợt nghỉ dài.
Tối hôm qua có vài lúc cảm thấy ngán ngẩm, và thấy cái cuộc sống cứ ngày ngày đi làm có gì đó chán ngán.
Biết cảm giác đó chỉ là nhất thời, và qua nhanh, nên kệ cho nó luẩn quẩn,
Biết chắc là nếu mình chỉ ngồi nhà không đi làm, cảm giác nói chung còn tệ hơn.

Sáng nay lái xe đi làm, đường vắng,
Nghe vài câu đùa bỡn trên radio, thấy buồn cười,
Các chính trị gia hay bị đem ra trêu,
Đề tài của họ hôm nay là tranh nhau khoe các ảnh đã chụp trong kỳ nghỉ,
Người khoe sport,
Người khoe body,…
Chỉ thấy người nói, có vẻ chả ai nghe.
Giọng nhại Merkel làm mình buồn cười nhất,
Rất hợp với cái kiểu ngơ ngác lần chần trả lời vòng quanh của bà ấy,
Rồi những câu comment vuốt đuôi đầy quan trọng,

Lạ lùng là cái kiểu hài này, không làm người ta cảm thấy ghét họ,
Mà lại thấy họ thân thuộc hơn, con người hơn, quần chúng hơn,

Trong cái thời đại vội vã này, có lẽ tiếng cười vô tư là cái người ta cần nhất,
Làm họ quay trở lại core của họ nhanh nhất,

Đọc vài email, nhanh chóng quay trở lại modus làm việc,
Con người có nhu cầu lớn cảm thấy sự tồn tại của mình là cần thiết,
Cần thiết cho gia đình,
Cho công việc,
Cho mọi người,
Cho xã hội,

Mình nhận ra có một mâu thuẫn rất nổi trội,
Khi có nhiều thời gian, mình lại ít có hứng viết,
Khi thời khóa biểu kín mít những cuộc gặp, công việc,
Lại rất thích ngồi viết.

Thế là lại tìm một kẽ hở thời gian, tranh tranh thủ thủ ngồi xuống,
viết vài câu,
Tuy cụt ngủn, sai chính tả, sai ngữ pháp,
Nhưng những điều viết ra nghe chừng vẫn bao hàm cái gì đó,
Hơn là những gì được viết nắn nót khi có nhiều thời gian.

Nên, có nhiều việc ưa thích,
người ta cứ bảo thôi để đến lúc có nhiều thời gian thì làm,
Nhưng đến khi có nhiều thời gian, chưa chắc người ta đã còn hứng.

Mình thấy trong modus chủ động, con người có nhiều hứng khởi hơn.
Cuối tuần chẳng hạn, nếu chỉ lơ vơ ngồi vạ vật, cả ngày mình sẽ vạ vật trong modus thụ động,
Đứng lên làm việc gì đó, thu dọn, làm vườn, giặt giũ, nấu nướng,
Những việc chỉ mất 1,2 tiếng là có thể đứng dậy phủi tay – Done,
Cái hứng xuất hiện liền, cho những việc mình ưa thích.

Tenerife : Maska – thành phố nhỏ trong thung lũng núi

Từ vùng núi Teide ở giữa đảo đi tiếp về phía tây sẽ đi qua ngôi làng Maske. Ngôi làng có lẽ đặc biệt vì nó nằm gọn gàng giữa vùng núi, phong cảnh xung quanh rất đẹp. Đường đi xuống núi ngoằn ngoèo, nhiều chỗ hẹp và dốc, nên xe đi phải rất cẩn thận, nhất là những xe to, và ở những chỗ tránh nhau. Hôm bọn tôi đi là hôm trời đẹp, đi vào những hôm mưa, chắc khá nguy hiểm.

Ngồi trong xe bus chụp ra. Nếu đi bên ngoài trên núi, có gió mát rượi, cảm giác sẽ khác.

Bụi cây ngay bến xe. Màu hoa tươi tắn.  

Nhiều ngôi nhà nhỏ đứng đan xen, thanh bình. Không thấy có dân bản địa trừ vài người ngồi bán hàng, chỉ thấy dân du lịch heheh.

Cây đa rất to ở giữa bãi rộng. Từ bãi đỗ xe rất nắng phải đi một bậc thang dốc, xuống phía dưới gặp ngay bóng mát của cây, gặp gió thổi từ núi tứ phía, tạo cảm giác mát mẻ thoải mái rất dễ chịu.

Vài quầy trưng đồ bán, không có ai chào mời. Người dân đảo không chào mời, họ có vẻ dung dị và ý tứ, cần thì họ phục vụ, không thì họ yên lặng đứng sang bên.

Ai cũng phải ngồi đây làm pô ảnh.

Làng nằm trải dài theo sống núi. Có bậc thang bằng đá đi xuống. 

Gần đoạn cuối của con đường. Cây này có vẻ giống cây dừa, nhưng nó là cây cọ.

Chỉ được nửa tiếng nên xuống rồi phải quay trở lại ngay. Dọc bậc thang có khá nhiều hoa giấy. Cây cối có vẻ tốt tươi. Đi chơi với đoàn không được túc tắc thảnh thơi như khi tự đi. Ngồi một chỗ lâu lâu sẽ cảm nhận nơi đó sâu sắc hơn.

Tenerife: Bãi biển Los Cristianos

Hệ thống highway đi quanh đảo dọc theo bờ biển. Nhiều đoạn cắt ngang dòng nham thạch đổ ra biển. Đường xá được quy hoạch rất quy củ, phía sát biển những khu nhà nghỉ chắc vẫn được mở tiếp.

Đây là khu du lịch chính của đảo. Nếu thích đi tắm biển nên đi khu này, gần sân bay, dịch vụ nhiều. đi trèo núi hướng Masca cũng được, mà đi biển thăm cá heo cũng được. Ở các vùng khác bạn sẽ mất khoảng 1 tiếng đến 1,5 tiếng đi đến khu này.

Sắp xếp mãi mới chụp được tấm hình không đến nỗi xập xệ lắm.

Thổ dân chính gốc

Quyển sách mỏng của Eckhart Tolle – Stille spricht. Mỗi khi đọc sách của ông ấy mình rất thích dịch, và nhanh chóng nhân ra mình không thể dịch sát nghĩa. Ngôn ngữ trong sách trong sáng rõ ràng, khiến người ta không thể hiểu lầm.

Bờ biển rộng, cát vàng, nước trong veo, sóng đánh êm đềm, có chỗ nước rất nông cho trẻ con. Khu vực này dành cho thổ dân, không có ghế có ô, ai mạnh đâu trải khăn nằm đó.

Một bãi biển sát đó, chỗ này có nhiều ô giống bên ý.

Tenerife – 12.08

Chủ nhật – 12.08

Hôm nay không có kế hoạch leo trèo thăm thú gì, được thong dong chơi quanh nhà.

Buổi sáng đi ăn, thấy một cậu bé kêu ầm ĩ trong nhà ăn, kêu từ lúc mới bước vào cho đến khi bước ra. Bố của cậu là người da đen, nên người ta rất dễ nghĩ vì bố mẹ không biết nuôi dậy con.

Mình thì nghĩ 50/50, tức 50% không biết dậy con, và 50% do đứa trẻ có vấn đề gì đó về sức khỏe hay tinh thần. Tự kỷ là một bệnh không hiếm, đứa trẻ hầu như khó mà ngồi yên được.

Cái chữ „không biết dậy con“ của mình không có ý phê phán, chỉ là một fact. Mình tự coi mình cũng thuộc dạng „không biết dậy con“.

Không phê phán vì thực sự khi con còn bé mình rất muốn nuôi dậy tốt nhất, nhưng với thời gian, mình nhận thấy nhiều điểm mình không biết khi con còn nhỏ. Thế hệ mình được lớn lên trong môi trường bố mẹ và người lớn ít biết, ít để tâm đến, hoặc không có điều kiện để tâm đến tâm lý cảm xúc con người. Chỉ là một fact.

Khi con đã đủ lớn, đầu óc không còn quay cuồng quanh bú mớm nghủ nghỉ, mình để ý chút ra xung quanh, mới thấy có rất nhiều thứ mình không biết.

Chuyện ăn uống chăm sóc là một chuyện quan trọng sống còn, ai cũng có thể làm được theo sức của họ, còn một chuyện nữa mình nghĩ ảnh hưởng rất lớn đến thái độ hành vi của đứa trẻ, đó là cách bố mẹ cư xử với đứa trẻ.

Cách bế, cách thay tã, cách cho ăn, cách nói chuyện,…

Vài ví dụ nho nhỏ về cách cư xử khác:

Trước khi chạm tay vào da của đứa trẻ, người ta tìm chỗ ấm, tìm cách làm bàn tay của họ ấm lên.

Khi làm một cái gì đó cho đứa trẻ, cho nó bú, thay tã cho nó, thay tư thế bế,.. họ thường làm nhẹ nhàng nâng niu để đứa trẻ không bị sốc, ngơ ngác hoang mang. Nhiều người mẹ thường hay thủ thỉ nói trước cho con vài ba câu trước khi làm, làm trong khi vẫn giữ eye contact với đứa trẻ.

Khi bạn đi khám bạn hay được bác sỹ cư xử kiểu này „bà đừng giật mình, tôi sẽ để tay tôi vào phía vai bên này,…“ hoặc „bà đừng giật mình, bông có nước sẽ hơi lạnh“…

Những đứa trẻ từ bé đã được trân trọng như vậy, chúng sẽ tự động trân trọng người khác, không cần „dậy“.

Mình cứ hay nghĩ, bố mẹ mình loay hoay tìm đủ đồ ăn đồ mặc nuôi dậy mình thành người, không bệnh tật gì nhiều, đã là thành công rất lớn của họ.

Đến thế hệ mình, nếu mình chủ động học hỏi để đi tiếp thêm được một bước thì tốt quá, đưa ra đời những đứa trẻ trọn vẹn lành lặn về tâm lý, không hoảng hốt, không sợ hãi, trân trọng bản thân và người khác, đường hoàng sánh vai ngang hàng cùng tất cả, không look down bất kỳ ai, cũng không look up bất kỳ ai.

Điều này mình chưa làm được, nhưng về sau thì cũng nhận ra điều đó, và nguyên nhân vì sao. Biết rất rõ điều gì mình có thể làm tốt hơn.

Heheh, nếu trời thấy là mình nên sống cho đến lúc mình có cháu, mình nghĩ mình sẽ là một người bà tương đối ok.

Tenerife – 11.08

Hôm nay hai Anamit kéo nhau đi dạo núi ở vùng phía đông của hòn đảo – vốn là vùng nhiều cây xanh trù phú.

Trên hòn đảo này hệ thống đường xá và xe cộ rất tiện lợi. Hệ thống xe buýt tỏa khắp mọi nơi. Có điều duy nhất không dễ chịu khi đi xe buýt là nó hay dừng để đón khách, nên thường lâu hơn nửa đến 1 tiếng.

Bình thường người ta đi xe đến Cruz del Carmen rồi đi xuống mạn ven biển, thì hai Anamit vốn ngại đi xuống dốc sợ đau đầu gối, lại đi ngược trở lên, tức trèo từ mạn biển lên đỉnh núi phía Carmen. Trên dọc đường đi thấy toàn người đi ngược lại, mà thực ra cũng chỉ có lèo tèo 4 nhóm, mỗi nhóm 3-5 người.

Nghỉ tại nhà hàng ở giữa đường nửa tiếng, rồi đi tiếp. Chỗ này bắt đầu đi lạc. Đường đúng đi ngang vòng qua đồi, được lạc đi xuống rất dốc, có vẻ cho thổ dân. Khắp nơi có cứt dê, mùi thum thủm. Đi được hơn nửa tiếng rồi, sắp đến đáy thung lũng rồi mới quyết định dừng, quay lại. Đi xuống hay đi lên đoạn dốc này mệt hơn là đi đường chính thống, đôi chỗ dốc quá thấy chân bắt đầu run. Lên đến gần trên thấy may là không đi tiếp, vì trong thung lũng bắt đầu tối, và có vài hạt mưa. Tuy vậy cũng là trải nghiệm hay, khi nhìn sâu xuống thung lung thăm thẳm phía dưới.

Cảnh núi non ở đây khác với núi non ở châu Âu. Bên châu Âu có nhiều cây cao dọc đường đi, gần đỉnh có nhiều thông, còn ở đây phần lớn đường đi là đá lởm chởm. Cây thấp thấp sè sè, phần lớn là xương rồng. Bên châu Âu dân tình cũng thích đi dạo núi hơn, nên sẽ gặp nhiều người trên đường đi hơn. Núi ở đây cạnh biển, nên luôn có mây bao phủ trên đỉnh núi.

Như mọi lần leo núi, lúc mới đi bao giờ mình cũng ngại ngùng sợ hãi. Leo cầu thang mà còn thấy mỏi chân thở không ra hơi, huống gì leo hàng trăm mét.

Nhưng sau nhiều lần leo núi, cũng phần nào tin vào cái câu „cứ làm khắc được, cứ đi khắc đến, cứ leo sẽ tới“, thành ra cứ đi thôi.

Và lần này cũng vậy, cứ từng bước từng bước, và cũng vượt qua được 900 m độ cao chênh lệch.

Khi về bus ở khu trên cao không chạy nữa, phải vẫy tay đi nhờ xe. May được hai vợ chồng chở xe đến tận bến bus của Laguna, một thành phố to hơn ở chân núi. Đường đi ngoằn nghèo xuống dốc, mây bay tứ tán xung quanh.

Lần nào đi dạo núi về cũng cảm thấy vui âm ỉ. Kiểu vui của người đặt ra một mục đích gì đó và thực hiện được nó.

Và vẫn luôn cái ý nghĩ đó – ý nghĩ mình hay có gần đây, khi xương cốt thấy rệu rã theo tháng, chứ không phải theo năm – khéo đây là lần leo núi cuối cùng, heheh.