Xem các bài viết

Đuối

Không tập trung làm việc được.
Có gì đó tuyệt vọng và tức giận trong thâm tâm mình.

Mình biết là đề tài này phức tạp và mới với nhiều người,
Với cả cậu product owner, người cần đưa ra input để người khác thực hiện.
Nhưng cái cách làm việc của cậu ấy làm mình tức giận.
Và có lẽ không chỉ có mình mình.

Đã tổ chức không biết bao nhiêu buổi demo,
Và giờ lại thêm một buổi demo, có cả hàng tổng tham gia, nên lại phải chuẩn bị cẩn thận.
Những Demo kiểu này chiếm của mình không biết bao nhiêu thời gian.
Mà cũng chỉ luẩn quẩn ở trên bề mặt, không liên quan gì đến cái basic, vốn là cái cần nhiều sức lực và thời gian để tạo nên.

Cái gì làm mình tức giận đến vậy.
Cái giấu dốt!!! Và cái quanh co.

Nếu cậu ấy bảo “tôi không hiểu, hãy giải thích cho tôi”,
Mình sẽ không ngần ngại giải thích đi giải thích lại, cho đến khi cậu ấy hiểu mà thôi.
Không có gì lạ, không có gì phải xấu hổ nếu cậu ấy không hiểu.
Mình làm hàng ngày, mỗi ngày ít ra 2,3 tiếng, thì mình hiểu hơn là chuyện hiển nhiên.
Nếu meeting 1:1, không cần phải chuẩn bị gì nhiều, rất dễ tổ chức, đỡ mất thời gian.

Nếu cậu ấy bảo tôi không thể nhanh được, tôi còn nhiều việc prio 1 phải làm.
Ai cũng hiểu, các cậu ấy quả thật có làm ngày làm đêm cũng không hết việc chỉ prio 1.
Nhưng không, cậu ấy giữ một vẻ mặt khăng khăng,
Như một người dường như đã hiểu rất kỹ,
và trên cơ sở đó dường như đã ra một quyết định đúng đắn,
Chỉ để không phải làm cái việc cậu ấy cần làm, hay biện hộ cho việc cậu ấy không ra được input như cậu ấy hứa.

Của đáng tội, để viết được một specification cần rất nhiều hiểu biết và thời gian.
Mình đã nói chắc đến hơn 3 lần, rằng hãy chủ động yêu cầu nếu cần thông tin từ phía mình.
Rằng cậu ấy không phải làm một mình, nó không đơn giản tẹo nào.

Và bây giờ thì cả tổng vào cuộc.
Mình chỉ có 2 ngày chuẩn bị, không chắc có ra được cái gì trông cho ra hồn không.

Đó là nguyên nhân của sự tuyệt vọng trong người mình.
2 ngày đi tong, chưa chắc đã đem lại cái gì productive hơn.

Cậu ấy giờ đây chắc đang trong giai đoạn bơi đuối sức giống mình trước đây.
Mình đã luôn luôn tự nhận là mình đang đuối,
Cậu ấy thì không,
Đó là điểm khác nhau, giữa mình và cậu ấy, giữa mình và nhiều người khác.
Nhận là mình đuối, không cản trở việc mình vẫn đang tiến về phía trước.
Ngày hôm qua mình đuối, hôm nay mình bớt hơn, vài năm sau mình đã vững chãi.
Vậy có gì phải xấu hổ nhỉ?

Mình tức giận, nhưng vẫn thông cảm đôi chút với cậu ấy.
Sự thông cảm của mình đủ, thì mình sẽ không còn tức giận nữa.

Cậu ấy có gia đình và phải nuôi cả gia đình,
Cậu ấy không thể dễ dàng bảo tôi không giỏi giống mình,
cậu ấy có thể mất việc bất cứ lúc nào.
Nó không liên quan đến giấu dốt hay quanh co.
Vậy thì cố gắng mà hiểu !!! Hà ạ.

Trời mù sương

Trời mù sương.
Càng đến gần chỗ làm, trời càng mù.
Mặt trời lên mờ ảo sau lớp cây lá đã thưa thớt nhiều.
Cảnh tuyệt đẹp.

Mình thậm chí mừng thấy bị đèn đỏ liên tục, dù đã muộn so với mọi hôm.
Bị bắt buộc phải dừng lại, có cơ hội ngắm trời ngắm đất.
Không thì ta lao, lao theo dòng chảy, lao theo thời gian, lao theo những nỗi lo, dục vọng.

Giờ mình rất thích viết, rất muốn có thời gian để viết.
Mỗi một từ lại có một ý nghĩa mới, và mình muốn kể điều đó với mọi người.

Mình muốn kể về nỗi khổ,
Cái đẹp đẽ của nỗi khổ,
Sự may mắn của người được khổ.
Từ khổ sẽ sinh ra compassion.
Hoa sen chỉ mọc lên từ bùn. Đó là điều mình mới phát hiện được.

Nhiều người bị dị ứng với chữ “khổ”,
Vì họ đang khổ, ở một góc nào đó.
Có người ý thức được, có người không.

Mạng xã hội

Eckhart : “Dùng mạng xã hội có thể khiến cái ego của bạn tăng lên nhiều lần. Bởi vậy nên rất tỉnh thức về những gì bạn post lên trên đó.
Ví dụ khi bạn muốn tranh đấu một cái gì đó. Bạn tưởng là bạn chống lại quỷ dữ (monster), nhưng không cẩn thận chính bạn lại biến thành monster…”
 
FB đối với mình chưa bao giờ là không challenging.
Nơi đó mình nhìn ra các motives, pattern của mình rất rõ ràng khi viết hoặc post cái gì đó. Đôi khi thấy ngay, đôi khi thấy sau đó.
 
Đọc post hoặc comment của người khác, ta cũng có thể cảm nhận được dòng cảm xúc của mình khá tường tận. Biết được độ tolerance của mình đến đâu, sự chấp nhận khác biệt của mình như thế nào.
 
Giờ thì không còn thường xuyên cái cảm giác muốn ra khỏi FB. Đã từng nhiều lần muốn ra vì thấy mình phê phán (trong tâm) nhiều, đến phát ngán cái tâm lải nhải đó.
 
Giờ nhiều compassion hơn. Đó là điều làm mình dễ chấp nhận mình hơn trên cương vị FBker. FB trở nên một môi trường vẫn đôi khi có chút khó khăn, nhưng càng ngày càng nhiều niềm vui, niềm vui không hoàn toàn ego-centered. niềm vui khi cảm thấy compassion.
 
Để thông cảm cũng cần phải học, ít nhất là đối với mình. Mình nghĩ mình sẽ rất happy nếu sự thông cảm này là cảm xúc thường trực trong con người mình.
 
http://www.ora.tv/larrykingnow/2018/11/9/eckhart-tolle-discusses-how-social-media-amplifies-human-dysfunction

Fulltime

Về nhà đã tối,
đáng ra phải hoạt động giãn người chút, mình lại lên viết.

Mình nhận ra viết là một hoạt động rất cần thiết cho tâm hồn – cái soul của mình.
Nhiều hôm chỉ cần bỏ ra 20 phút, viết cái muốn viết, là tâm hồn mình như cái cây được tưới nước, đủ, hài lòng.

Trước đây làm việc ít hơn, khi làm vẫn có thể bỏ ra 10, 20 phút để viết. Giờ làm fulltime. Thêm 2 tiếng nhưng lại nhận thêm trách nhiệm, thành ra hầu như không có kẽ hở để mà viết, dù thỉnh thoảng vẫn có cái mong muốn đó.

Mình thấy lạ cho cái ego của mình.
Làm việc thêm, lương chỉ lên theo giờ, chứ chắc không lên bậc cao hơn.
Tiền đó chẳng bõ, tiêu chỗ này chỗ kia rồi cũng hết.
Công danh cũng chẳng hơn.
Sức khỏe chắc chắn bị ảnh hưởng.

Vậy tại sao mình làm?
Mình chỉ biết chắc rằng, nếu mình làm quen, như cá trong nước trong công việc mới này, mình sẽ không còn cảm giác so sánh gì trong môi trường mình sống và làm việc nữa.
Khi không có chút so sánh, không có chút mặc cảm tự ti, đầu óc người ta sẽ rất thoải mái.

Mình thích cảm giác thoải mái này.
Cảm giác này mình biết một phần vì đã đi thi toán khi còn bé.
Bỗng nhiên sau đó mình không còn chút mong muốn thi thố so sánh với đời, với người, trong lĩnh vực học hành – là lĩnh vực tiếp thu kiến thức. Dù trong bụng biết mình cũng chẳng khá khẩm lắm.

Giờ đây trong lĩnh vực mới này, mình thấy thiếu tự tin, có kiểu nghĩ – nếu việc đó vào tay mình, chắc sẽ lộn tùng phèo chả ra được thành phẩm, hoặc thành phẩm không có chất lượng tốt, ra đến tay người dùng chắc loạn cả lên thôi.

Nên thì là, dù chẳng được thêm cái gì, mất khéo nhiều hơn, nhưng nín thở mà làm. Làm xong chỉ để có cái tự tin sâu sắc đó thôi.

Charity (2)

When one expresses the loving quality of charity, it means they have loving tolerance, compassion and patient empathy for the perceived failings or errors of others.
All of this is done not out of a sense of duty or responsibility but rather out of the abundance of warmth and love that one feels welling up inside them.
The more charity one gives out to others, the more flows back in.
This is the joy of love in action, the outward manifestation of charity where one kind action leads to another.
A single act of kindness from one person throws out kindness in a radiating circle, and the action taken touches more people than an individual realizes.

Khi một người có thiện tâm – một khía cạnh của việc thiện – thi người đó có sự độ lượng, thông cảm và tình yêu kiên nhẫn với những lỗi lầm hay thất bại của người khác.
Những tình cảm đó không xuất phát từ cảm giác có nghĩa vụ hay trách nhiệm, mà nó xuất phát từ một tâm hồn luôn tràn đầy tình yêu và sự ấm áp.
Một người càng trao tặng đi nhiều, lại càng nhiều thứ quay lại với họ.
Có thứ gọi là niềm vui của tình yêu thể hiện qua hành động, khi những thiện tâm đó được thể hiện ra ngoài và lan truyền sang những người xung quanh.
Một hành động thiện tâm của ai đó luôn tỏa ra sự tốt lành, có tác dụng không ngờ đến môi trường quanh họ.

Charity is one of the noblest of virtues and it is also the hardest to put into practice.
People who practice charity do good things on behalf of others from an inner desire to give benevolent kindness as their personal human will is transformed into the will to love.
This gives a person a greater understanding of what love in action means.
It is a movement within the soul that erupts when pierced by the recognition of one’s direct connection to another soul.
This individual feels a oneness with the other and responds generously from their soul level as freely as if the generosity was for oneself.
They are propelled by a spiritual willingness, a generosity of the heart that flows effortlessly for everyone.

Làm thiện là một trong những sự cho đi cao quý nhất, và cũng là điều khó thực hành nhất.
Những người thực hành làm thiện làm điều tốt xuất phát từ mong muốn trong thâm tâm họ.
Lúc đó sự muốn mang tính cá nhân của họ đã được chuyển hóa thành mong muốn cho đi tình yêu.
Người đó sẽ hiểu sâu sắc thế nào là tình yêu thể hiện qua hành động.
Có một sự chuyển động mạnh mẽ trong tâm khi nó nhận ra mối liên kết trưc tiếp với một tâm hồn khác.
Người đó cảm thấy như một với người khác và đáp lại một cách hào phóng từ tâm hồn họ, đơn giản như sự hào phóng dành cho bản thân họ.
Họ được lôi cuốn đi bởi một mong muốn tâm linh, một sự hào phóng của trái tim chảy tràn không vướng mắc.