Xem các bài viết

Tiền để làm gì (2)

Vừa lập được quả chiến công nho nhỏ – gội đầu, nên lại cho phép mình hưởng thụ tí – viết.

Nhìn ra có rất nhiều cái hưởng thụ, không hề nho nhỏ, rất thanh thoát, mà chả liên quan đến tiền.

Hehe, viết tiếp tiền để làm gì.

Mình không viết tiền nhiều để làm gì, vì mình không có nhiều tiền. Đến lúc mình có nhiều tiền, chắc chắn mình sẽ viết tiền nhiều để làm gì. Lý thuyết và thực tế rất xa nhau, nhiều khi như tối và sáng, nên mình cứ chỉ hay viết về những gì mình trải nghiệm trực tiếp là vì vậy.

Hy vọng đến lúc nhiều tiền, mình nghĩ được sáng sủa hơn bây giờ. Nhưng sự đời nhiều khi đi ngược lại, lúc chưa có nghĩ rất sáng sủa, lúc có rồi nghĩ u mê hơn. Đồng tiền có ma lực rất lớn.

Gia đình mình có thể nói là gia đình đã trải qua lúc lên voi, lúc xuống chó khi nói về đồng tiền. Tiền đủ nhiều để người ta trải nghiệm cảm giác lên voi, đủ ít để trải nghiệm cảm giác xuống chó. Đấy là nói về trải nghiệm, còn so sánh lượng tiền với các tỉ phú hay những người bần hàn, nhà mình chưa đủ điều kiện để sóng hàng với cả hai tầng lớp đó.

Trải nghiệm mới là cái đáng nói. Có nhiều người có rất nhiều thứ, mà vẫn cảm thấy mình thiếu. Và ngược lại. Mình không thuộc loại ngược lại, nên vẫn cứ loanh quanh với cảm giác thiếu một thời gian nữa.

Tiền là chủ đề rất quan trọng, và mình cũng thấy hay là bỗng nhiên bây giờ mình lại nghiêm túc nhìn lại mối quan hệ của mình với đồng tiền. Không sớm, nhưng cũng chưa là muộn. Sẽ còn viết về chủ đề này dài dài, heheh.

Nhớ lại hồi từ bên Nga về được 1,2 năm, tức 26, 27 tuổi (nhớ không rõ lắm). Hồi đó ở VN đã có đề, hoạt động song song với sổ xố. Sổ xố là của nhà nước, Đề là của tư nhân, không hợp pháp. Người đánh đề đến mua một số ở chủ đề, chẳng hạn 07, với một số tiền nào đó, chẳng hạn 2 nghìn. Nếu tối đó số độc đắc có hai số 07 ở cuối, người mua sẽ nhận được 70 lần số tiền họ bỏ ra, tức 140 nghìn. Nếu chỉ có mặt trong các số trúng thưởng, sẽ nhận được 7 lần số tiền, tức 14 nghìn.

Bố mình đã đưa ra một lý thuyết (hoặc ông lấy ở đâu đó), và mình thấy là rất có lý. Tức nuôi đề. Bỏ một số ít tiền mua một con (tức 1 số), nếu nó về thì coi như lỡi nhỏ. Nếu số đó chưa về, ta vẫn mua số đó, với số tiền tương tự trong những ngày tiếp theo. Lý thuyết này dựa trên lý thuyêt xác xuất, có 100 số thì số nào cũng phải hiện diện 1 lần trong 100 ngày. Nên bố mình có cả một tập giấy rất dày để nghiên cứu con nào về rồi, con nào chưa về, chưa về bao lâu…

Mình đã tin và đã thử làm. Kiếm tiền quả là dễ. Sau đó vập vào một con, nuôi mãi nó chưa về, sau 100 ngày mà nó vẫn chưa về. Số tiền đổ vào đó đã lên hơn 50 triệu, một số tiền lớn hồi đó.

Mình nhớ, vì mẹ mình về từ bên Nga mấy hôm đó. Mình băn khoăn có nên dừng vì tiền đã cạn. Mua tiếp thì phải bỏ ra 10 triệu, với cái hy vọng nhỏ nhoi, rằng nó về. Nếu nó về sẽ được 70 triệu, huề vốn, coi như chưa hề mua.

Mẹ mình bảo mua tiếp đi, không thì mất hết. Mình cũng đồng ý, vì cái tham và cái tiếc của mình là chính. Và mất hết. Sau đó mình dừng lại, dù mẹ mình bảo vẫn còn tiền. Tổng cộng mất đợt đó là 70 triệu.

Mình đã trải nghiệm qua tất cả các cung bậc vui khi tiền về, lo lắng khi mất tiền. Mình đã quyết định không dính dáng vào nó nữa, vì không muốn trải qua hàng chục ngày lo âu, nhất là vài ngày cuối, mất ăn mất ngủ.

Lần chơi với tiền này dạy cho mình nhiều bài học. Mình biết lòng tham của con người là thế nào, sức quyến rũ và tàn phá của đồng tiền ra sao.

Mình biết mình có thể bạc nhược thế nào trước sức mạnh của đồng tiền, nên âm thầm trong tư tưởng yêu cầu ông thần hộ mệnh của mình đừng để mình đứng trước những cám dỗ khó cưỡng như vậy, và hình như ông ấy đã nghe lời cầu nguyện ấy, heheh.

Nóng nảy

Tóc bới cao, chị nóng nảy đi xuống nhà. Chị yêu cầu các bạn gửi cho chị tất cả các files, cả video và audio, để chị cắt và dán lại thành một video hoàn chỉnh có nhạc nền. Các bạn gửi sai sao đó, các file đều đã bị cắt, để chị phải lần mò từng file tìm ra vết cắt ở phút thứ mấy.

Chị bức xúc nói lớn, sao lại có thể làm mà không để ý như vậy,…

Mẹ bảo chuyện thường ngày, mỗi người đều nghĩ kiểu mình làm là có lý nhất, tốt nhất.

Thấy chị lúc sau vẫn bứt rứt không yên, mẹ bảo Tủm có biết tâm trạng gì làm mẹ mất nhiều năng lượng nhất không? Đấy là lúc mẹ bực mình.

  • Sao mẹ trước đây lại cứ hay bực mình với hai chị em?
  • Thế mới gọi là ngu. Còn một tâm trạng nữa, mẹ hay bị, mà cũng mất nhiều năng lượng không kém – là nóng nảy.
  • Cái này thì đúng là quá ngu… chị la lớn.

Thế đấy, nói chung chúng ta đều rất ngu. Heheh.

Chị nằm thả người trên ghế, có vẻ cạn kiệt năng lượng. Khổ thân chị, bức xúc bực mình trong cả một tiếng. Chị muốn làm việc này cho xong, dù còn có cả một tuần nghỉ ở trước mặt.

Không khác gì mẹ, thời gian không hề thiếu, dông dài lắm lúc ngồi lướt mạng, trong khi làm việc cần làm lại cứ nóng nẩy muốn cho xong.

Bạn cấp ba

Sáng nay mình ra một quyết định sẽ không tụ họp với các bạn gái cấp ba ở bên Nga vào hè này.
Một quyết định không dễ dàng gì.
Với quyết định đó, mình sẽ tự cô lập mình và mối quan hệ với các bạn sẽ lỏng lẻo hơn.
Một mối quan hệ vốn đã lỏng lẻo với hơn nửa các bạn.
Vì mình đã không tham gia nhiều hoạt động các bạn cho là rất quan trọng, kiểu trường CVA 110 năm, nơi phần lớn các bạn đều cố gắng về tập trung.
Không hiểu sao mình vẫn không thấy ý nghĩa của những cuộc hội hè kỷ niệm đó. Nhất là với mình, trường CVA cũng như mọi trường khác, mình yêu quý nó nhưng không tự hào về nó.

Vậy là chỉ còn lại một hai bạn là quan hệ có chiều sâu hơn một chút.
Các bạn ấy không liên quan đến kinh doanh tiền bạc, hợp với kiểu người của mình hơn.

Nhưng có lẽ rõ ràng thế lại là tốt.
Kiểu quan hệ lớt trớt bằng mặt không bằng lòng thấy mất thời gian.
Các bạn ấy chơi hẹp hơn, chơi theo hội.
Mình thì chơi dàn trải, với tất cả, không phân biệt giàu nghèo, thân sơ.
Hội của các bạn mình không tham gia, ngoài đời cũng như trên FB.

Chắc cũng do môi trường tạo nên.
Mình gặp rất nhiều người hay ho, cho dù họ không chuyên này chuyên nọ,
Cho dù họ không giàu có, quyền thế.
Nhưng tâm hồn họ rộng, tư tưởng họ nhẹ nhàng.

Hay có lẽ vì mình cũng không thuộc dạng thành công giàu có nên mình thấy thoải mái với các bạn ấy chăng?
Cũng có thể lắm.
Nếu vậy thì mình tách ra cũng là tốt.

Tuy vậy vẫn thấy buồn.
Các bạn đều là những người thông minh thành đạt.
Nhưng chính vì thông minh thành đạt mà trái tim hình như trở nên hẹp lại.
Trở nên dè dặt, khép mình.
Mình mà ở VN, chắc cũng sẽ thế thôi.
Môi trường quá tạp nhạp, sao mà có thể chơi sam sưa không phòng thủ như mình.

Môi trường sống của mình khiến người ta không phải lo lắng vun đắp để dành cho bản thân.
Khiến người ta không phải lo lắng chăm sóc cho các mối quan hệ phòng khi có việc.
Cái chuyện chăm sóc mối quan hệ này mất khá nhiều thời gian.
Người ta bị quẩn quanh trong những nỗi lo.
Sống quen rồi thấy bình thường.
Chứ từ ngoài nhìn vào, thấy không thoải mái.

Còn môi trường bên này làm mình biến đổi thế nào nhỉ?
Kiệt xỉ hơn. Chắc chắn là như vậy. Ít nhất là trong con mắt của mọi người.
Mình không sẵn sàng chi tiền ra cho những khoản mình thấy không có mấy ý nghĩa.
Ý nghĩa của mình đã không còn được quyết định bởi vật chất.
Mình tôn trọng vật chất, rất đánh giá nó và hàm ơn những gì nó đem lại.
Nhưng nó đã trở thành điều đương nhiên, giống như nước sạch vậy.

Mình thấy rất khó khăn bỏ ra ít tiền để ăn uống lu bù hoặc túi này áo nọ.
Thậm chí cả khi đi chơi những nơi xa xỉ.
Nó không đem lại cho mình add-on value nào cả.
Hoặc cảm giác thu lại không xứng với đồng tiền bỏ ra.
Nếu mình thấy thời gian khốn khổ (chen chúc tàu xe) gấp vài lần thời gian sướng là mình không làm.
Chưa tính đến chuyện còn ùn ra môi trường không biết bao nhiêu là khí độc và rác.

Mình cảm thấy mình rất kiệt xỉ so với những người ở VN.
Vì ngại tiêu tiền, nên chọn cách chuyển tiền cho người khác tiêu.
Còn mình chỉ tiêu những thứ không thể đừng.

Nhưng mình cũng không dễ chịu nhìn người khác vung tay tiêu tiền mình cho họ vào những thứ mình thấy vô bổ.

Heheh thôi chắc kiếp trước đi tu thanh đạm quen rồi.
Dù sao tiêu đồng tiền thế nào với mình vẫn là một thử thách, mỗi khi mình về VN.

Chắc mình còn phải suy ngẫm nhiều về chuyện tiền và tiêu tiền.
Có gì đó mình vẫn vướng mắc ở đây.

Chuyện về Tí

Muốn kể nhiều chuyện về hai bạn.
Các bạn đang thay đổi rất nhanh, thế giới tinh thần của các bạn đang mở rộng từng ngày.
Tuần trước cậu đem về một tờ nhận xét, phía bên trái là nhận xét của cậu về bản thân, phía bên phải là nhận xét của các bạn xung quanh.
Mẹ nhớ là cậu đánh giá mình tuyệt đối tốt (điểm 5) trong 3 thứ : tinh thần giúp đỡ (Hilfbereitschaft), (Tolerant) và rất kiên nhẫn (Ungeduld trifft absolute nicht zu).
Tuyệt đối dở trong việc hứng thú học hành (Begeisterungsfähigkeit).
Những thứ khác OK.

Nhận xét của các bạn không khác cậu nhiều. Mấy thứ cậu cho mình là tuyệt đối tốt, các bạn đánh giá tốt (điểm 4).
Mẹ quan tâm xem cậu nghĩ gì về đánh giá của các bạn về cậu, cậu bảo đó chỉ là ý kiến cá nhân mà, Tí không quan tâm.
Mẹ ngạc nhiên đứng giữa nhà ngoác mồm kêu “Sao, Tí không thèm quan tâm mọi người nghĩ gì về Tí á?”
Tí đang chuẩn bị đi học, liền quay lại cười cười ôm đầu mẹ hôn – không, Tí không quan tâm. Tí chỉ quan tâm mẹ nghĩ gì thôi.
Mẹ cười heheh – thế à? Thế Tí có quan tâm bố nghĩ gì về Tí không?
Cậu nhăn nhở – Không, không quan tâm, Bố yêu Tí là đủ.

Hahah,

Hai hôm trước, trong lúc bố và Tí thu dọn, còn mẹ ngồi nhàn nhã ở bàn ăn, lại nói chuyện với Tí.
Anh tự nhận xét mình sau này bỗng hiền hẳn ra, chả đấm đá ai cả.
Anh bảo trước đây anh thượng cẳng chân, hạ cẳng tay, vì anh chưa biết giải quyết mâu thuẫn bằng lời.
Anh nói đúng, vì hồi anh học cấp một mẹ rất hay được mời đến trường “đàm luận” với các cô.
Cho đến một lần mẹ mạnh lời với các cô.
Viết cho cô Gehring rằng mẹ rất tiếc là Tí đã ở trong lớp của cô.
Cô chột dạ mời mẹ đến trường để hỏi lại, ý mẹ “tiếc” là vì sao.
Mẹ bảo năm nay là năm cuối cùng của cô, chắc cô sẽ vui vẻ hơn nếu không có Tí trong lớp.
“Nó là như vậy, tôi cũng không thể làm nó thay đổi nhanh. Vì vậy nên tôi nói là tiếc”.

Không hiểu cô tiếp nhận lời của mẹ thế nào. Nhưng sau đó ca cẩm ít đi hẳn, heheh.
Mẹ không bênh Tí, cũng không trách cô.
Nhưng sự tình là như thế, cô là cô giáo, có một học sinh “cá biệt” trong lớp.
Cô bất hạnh hay hạnh phúc, tùy thuộc nhiều vào cách nghĩ của cô.
Chứ mẹ có là thần thánh mẹ cũng chẳng thay đổi anh nhanh được.
Cho dù cô có tiếp tục mời mẹ hai tuần một lần, hay nhiều hơn – một tuần một lần, hay thậm chí hàng ngày, cũng sẽ không có gì thay đổi nhanh.
Chúng ta hay gây áp lực cho nhau, và làm mọi thứ rối lên.
Mẹ đã nhận mọi điều xấu của Tí như việc rành rành, và đã bày tỏ sự thông cảm với cô. Cho đến lúc mẹ thấy đủ với những cuộc nói chuyện quanh đi quẩn lại.
Trao đổi là quan trọng, nhưng khi thông tin đã được đưa ra và được tiếp nhận, thời gian và sự kiên nhẫn là điều cần nhất.

Cô sau đó có vẻ dén mẹ hơn, ít xông xáo vào để kêu ca. Tuy vậy có một sự tôn trọng nào đó hiện diện.

Mèo hàng xóm

Hôm qua có một chú mèo lông màu tro vào nhà. Chắc mèo hàng xóm.
Cậu có một sự đủng đỉnh rất lạ lùng. Cứ đi lang thang ngó nghiêng các góc, hệt như một đứa trẻ 2 tuổi dạn dĩ mới biết đi.

Cậu vào phòng khách một cách đường hoàng với dáng vẻ vua chúa, điềm nhiên liếm bát sữa chị đưa ra, rồi tự động đi lên gác.
Vào phòng của chị trước, diễu một vòng, rồi điềm nhiên sang phòng ông em. Đi giữa đường chứ chả thèm luồn nép vào góc.

Mẹ với hai chị em líu ríu đi theo.
Cả nhà mắt tròn mắt dẹt kính cẩn nhìn Bà Mèo bệ vệ đi thăm nhà. Thiếu mỗi đoạn hai tay xoa vào nhau vâng dạ khúm núm.

Có cảm giác như cậu đã từng ở trong nhà, giờ chỉ đi góc này góc kia thăm lại.
Lúc mình vào phòng thu quần áo, bà ấy vào, cạ cạ đầu vào bàn chân, rồi nằm lăn đùng ra bên cạnh.
Tủm bảo nó thích mẹ đấy, nó mời mẹ xoa bụng nó.
Xoa cho cậu một hồi. Lông dày mượt mà.

Trông ngoài thì có vẻ vẫn còn rất trẻ, nhưng cái vẻ đủng đỉnh lại không hợp với tuổi trẻ chút nào. Lại còn cái vẻ điềm nhiên không chút sợ hãi. Thật sự là không biết nên liệt cậu vào cái tuổi nào.

Lúc sau cậu lừng khừng đứng dậy ra hành lang, đi lại luẩn quẩn, có vẻ không muốn rời. Lại còn cứ gừ gừ nho nhỏ trong cổ. Tủm bảo đấy là bạn ấy đang rất thích thú đấy.
Cậu đi lại một lúc, rồi hai bạn phải lấy khăn lùa cậu ra ngoài. Cậu vẫn chầm chậm tránh để được ở lại, điềm nhiên không sợ hãi, nhưng cuối cùng cũng ra khỏi nhà.
Hai bạn sợ giữ cậu lâu trong nhà, chủ của cậu lại không đồng ý.

Mẹ vào tìm trong mạng xem mèo lạ thăm nhà là điềm gì. Nhưng không tìm được gì đặc biệt, ngoài việc mèo đen mèo trắng vào nhà là điềm dữ.

Mình cứ có cảm giác có một linh hồn nào đó rất minh tiệp đã mượn tạm cơ thể của chú mèo để hiện diện trên thế gian này một lúc. Một sự hiện diện rất solid, không lao xao, không sợ hãi. Không có một dấu hiệu nào chứng tỏ một cái gì thiếu thiện ý. Mèo thường chạy ít khi đi, nhưng bạn này hầu như là không chạy, chỉ đi.

Buổi tối cả nhà ngồi bàn chuyện xôn xao. Bắt đầu từ chuyện bạn mèo, sang chuyện bạn chó Mira, bạn chó Oscar, rồi đến chuyện tuổi thơ của các bạn. Chuyện những lần Tí bị ngã, bị bóng đá vào bụng, chuyện chị ngủ mơ những giấc ác mộng. Chuyện học cấp một, chuyện nhà cũ có tầng thượng rất bí ẩn, chuyện hàng xóm cũ,…

Mẹ bảo Mira trước đây nếu gặp ở ngoài đường hay chạy đến mẹ trước, từ khi được bố cho đồ ăn đều, là bà ấy luôn chạy đường vòng, tức lúc đầu phóng về phía mẹ, nhưng rồi sau đó lại chuyển hướng chạy sang bố. Tí nghe xong cười khanh khách khoái chí. Mẹ biết là anh đang nhìn thấy trong tưởng tượng Mira tròn trùng trục mặt mũi lem nhem sau đám lông, chạy nhớn nhác thế nào.

Tí có giọng cười rất dễ lây. Cậu cười nhiều, khanh khách. Không còn là kiểu cười híp tịt mắt không biết tổ quốc như trước đây, mà có một sự giao lưu nào đó với những người xung quanh.

Hôm nay anh cu nhăm nhăm chờ từ chiều, nhưng bạn mèo không xuất hiện.