Xem các bài viết

Meditation

Bài viết của Osho bằng tiếng Anh ở dưới. Còn đây là vài câu dịch tháu.

Thực ra mình không phải fan của các ông, nhưng nhiều cái các ông viết hay nói rất có lý đối với mình, có tác dụng thực tiễn và có thể áp dụng. Với mình nó còn có tác dụng khuyến khích, vì dù rất bạc nhược và thực hành bập bõm, mình vẫn bị quyến rũ kinh khủng bởi cái cảm giác tự do mà các ông hay nói tới.

Osho nói về Meditation, rất rõ ràng từng bước.
Bước 1 : Quan sát (hay ý thức) từng cử động của mình. Một cử động được làm một cách vô thức khác hẳn cử động làm một cách ý thức. Khi đã nhuần nhuyễn chuyển sang bước thứ 2.

Bước 2: Quan sát (hay ý thức) từng suy nghĩ của mình. Nhưng quan sát một dòng suy nghĩ của người khác. Không phán xét, không đánh giá. Với thời gian dòng suy nghĩ này trở nên loãng ra. Tới lúc nào đó phần lớn các suy nghĩ được quan sát, thì chuyển sang bước thứ 3.

Bước 3: Quan sát (hay ý thức) mọi cảm xúc, cảm giác của mình.

Sau khi bước 3 nhuần nhuyễn thì bỗng một lúc nào đó ta sẽ trở nên tự do.Mọi thứ biến mất, tuyệt đối lặng thinh.

Tuyệt đấy chứ nhỉ, heheh.

OSHO: That is the basis of this whole movement, the essential of my whole way of life. And it simply means becoming a witness—of everything—on three layers. Becoming a witness of all the activities of your body. Walking, you should walk consciously.

I can move this hand consciously. I can move this hand mechanically, without knowing. And you can see the difference between the two, when you move it mechanically and when you move it consciously. When you move it consciously there is no tension, there is a grace, a beauty, a joy. So every act of the body has to be witnessed.

When you become very accustomed of witnessing your body and seeing it as separate, as if somebody else is walking on the road and you are just seeing, sitting on a hill, then the second step: start watching your mind.

Look at the thoughts without any evaluation, without any judgment, as if you are not concerned: a traffic passing by and you are standing by the side of the road.

And a miracle happens. As you become more and more clearly a witness, thoughts start disappearing—ninety percent a witness, ten percent thoughts—hundred percent a witness, zero thoughts. And that is the point when you can move to the third step: now witness your feelings, moods, which are more subtle. And when you become a witness of your moods—that is, your heart—the fourth step happens on its own accord. You don’t have to take it. These three steps you take it; fourth is the reward.

When the third is complete, suddenly one day you find a quantum leap in your consciousness. Everything has disappeared; you are conscious only of consciousness. You are aware only of awareness.

And there is absolute silence. But that silence is not empty. It is full of light and full of bliss and full of fragrance. And this is what I call enlightenment. Meditation is the way; enlightenment is the success, the achievement.

Lỗ đen

Mình giờ mới nhận ra rõ ràng từ bé đến giờ mình cần sự yêu mến của những người xung quanh đến mức nào.
Thậm chí mình có thể chịu sự thiệt thòi, đặt mọi thứ xuống dưới để có được sự yêu mến đó.

Mình không so sánh mình với người khác,
Vì dù cần sự yêu mến, mình lại không hề cần cái gọi là tình yêu người đời vẫn định nghĩa,
Thứ tình yêu mà khi “bị” yêu, người ta cảm thấy bị sở hữu, bị đòi hỏi, bị bó chân bó cẳng.
Mình cần cái tình người thoáng đãng, thể hiện qua cái thiện ý “tôi muốn sự có mặt của tôi làm bạn thấy thoải mái”.

Nhu cầu này thực ra chính đáng, đã là con người ai ai cũng có.
chỉ những người có trái tim đã bị sẹo mới không có.

Nhưng đến một tuổi nào đó, trên 45, không biết có là quá muộn,
Mình trở nên miễn nhiễm hơn, thăng bằng hơn với những cảm xúc tiêu cực mà mọi người hướng về mình.
Không phải với thái độ lạnh lùng không thèm chấp,
Mà vì nhìn quá rõ cái ego của bản thân cũng như của người xung quanh.

Nếu bạn nhìn được rõ ràng điều này,
Bạn sẽ không còn bị ảnh hưởng nhiều khi ai đó không thích bạn.
Cái không thích đó xuất phát từ cái ego, không phải đi từ higher aspect của người đó.
Có điều người đó đang suffer, nên cái ego vẫn lèo lá chiếm thế thượng phong, phần kia bị che lấp lu mờ.

Người đó thực ra đáng thương hơn là đáng giận.

Mình nên bảo vệ mình, nếu mình chưa đủ tĩnh để thấm và chuyển hóa thứ năng lượng tiêu cực đó.
Tránh họ ra, cắt liên hệ với họ,
Tới khi mình vững vàng hơn, lại có thể xuất hiện.

Mỗi con người, hoặc bình bình sáng tối lẫn lộn, luẩn quẩn trong vòng sống bình thường.
Hoặc tự tỏa ra ánh sáng,
Hoặc không ý thức được bóng tối của mình và tỏa nó ra xung quanh,
Hoặc chăm chỉ chuyển hóa bóng tối của chính mình, hạn chế tỏa nó ra ngoài,
Hoặc tỏa ra ánh sáng + chuyển hóa bóng tối từ bên ngoài,

Đêm qua thức dậy nửa đêm, bỗng nghĩ về cái lỗ đen,
Nơi mọi ánh sáng đều bị hút vào, chặn lại,
Đen ngòm một đống.

Nhìn ra xung quanh,
Nếu mỗi người không nỗ lực một chút,
Thì trái đất này sẽ chẳng mấy chốc mà đen ngòm.
Cũng chẳng sao, vì loài người as such sẽ bị loại bỏ,
Sau 1000 năm mọi thứ lại tươi mới, cỏ cây lại mọc xanh rì trên đống xi măng đã tơi thành đất.
Thiên nhiên vẫn tiếp tục tồn tại, vĩnh cửu,
Bất kể con người có mặt hay không,
Nên đừng có lo cho thiên nhiên,
Có lo thì lo cho con người trước đã.

Vuốt đuôi post trước

Sếp đi công tác, viết thư về nhờ mình qua tâm để mắt đến việc này việc nọ,
Thêm một câu rằng mọi người (chỗ sếp đang công tác) gửi lời khen ngợi.

Heheh, nhớ lại cái post mình viết buổi sáng,
Những gì mình làm vẫn quay lại với mình, somehow.
Khi có ai cần sự giúp đỡ, mình thường cố giúp nếu có thể,
Bao nhiêu hiểu biết là tuôn ra hết, tất nhiên dưới hình thức đơn giản dễ hiểu hơn,
kể cả khi người ta hỏi hay không.
Chỉ vì muốn họ tiết kiệm được thời gian của họ, và để họ làm việc của họ nhanh nhất.
Mình luôn cảm nhận được niềm vui khi người hỏi nhận được câu trả lời họ cần.

Mình nhận thấy có sự thay đổi nào đó,
Trước kia mình nhận lại rất nhanh hậu quả xấu từ những ý nghĩ xấu.
Kiểu khi có ý nghĩ lướt trong đầu “chết cha rồi, mình lại nghĩ bậy rồi”,
Là nhận được ngay một cái gì đó khiến mình biết mình đã nghĩ bậy.

Lấy ví dụ sự việc hôm nay, đã “tường trình” trong post trước.
Khi nghĩ như vậy, bình thường ra mình sẽ nhận được một hành động nào đó không tử tế lắm từ F.,
Nhưng chuyện đó đã không xảy ra,
Cậu ấy vẫn rất tử tế và không hề làm gì khiến mình chột dạ.

Thậm chí ngược lại.

Nói khách quan ra, mình vẫn đôi lúc giận dữ khi bị làm phiền,
Bị hỏi han nhiều quá.
Nhất là khi trong tình trạng hơi quá tải.
Có lẽ mình sẽ vẫn làm như đã làm,
Tức đưa chỉ dẫn để mọi người tự tìm câu trả lời. Nhưng nên với một tâm thế bình thản và nhiều thiện ý hơn.

Hai Modus

Chúng ta thường suy nghĩ và hành động theo 2 modus,
Hoặc ca cẩm, kiểu vẫn vừa để dòng chảy lôi mình đi, vừa chống lại nó.
Ta ca cẩm. Dù trong tâm, hay ra lời thì vẫn là ca cẩm.

Hoặc chủ động lựa và làm những việc phù hợp trong từng thời điểm. Quan trọng ở đây là không làm mình bị stress.

Cuộc sống luôn bày ra những tình huống để ta luyện khả năng này.
Những tình huống bất như ý.
Chẳng hạn mình muốn tập trung làm cho xong một việc.
Nhưng rất lắm việc nho nhỏ nảy nòi từ mấy việc cũ của mình.

Việc đã chuyển cho người khác, người đó (F.) không chịu làm vì nó “không phải là trách nhiệm của tôi”.
Mới thấy, mình đã luôn làm quá cái trách nhiệm của mình.
Đôi khi cả những việc đơn giản, việc của một thư ký mẫn cán.
Chỉ để mọi việc chạy. Mọi người thấy việc chạy gọn gàng thì thấy dễ chịu.
Còn ai làm nó thì tuyệt nhiên không ai quan tâm.

Giờ, mình được lựa chọn giữa việc tiếp tục làm những việc lơ lửng giữa trời như vậy.
Hoặc làm ngơ, vì nó thật sự không liên quan chút nào đến trách nhiệm của mình hiện giờ.
Thời gian của mình có hạn, làm cái này sẽ còn ít thời gian và tâm trí làm cái kia.

Sáng nay đã định làm ngơ.
Rồi thấy tâm không yên, vì biết cả hội sẽ lại làm tung mọi thứ lên, lại họp hành, lại email bay lả tả khắp nơi với một list khoảng 20 chục người trên đó, trong đó khoảng 2 big managers.
Bèn kêu ầm lên “tao thấy tâm tao nó không yên”.
Hai cậu xúm lại, trong đó có cậu F.

Mình đến bên bàn cậu ấy, nói ra nói vào, kể lể chỉ trỏ,
Bảo đảm rằng công việc rất đơn giản, không phải làm gì liên quan tới kỹ thuật.
Cậu ấy cuối cùng nhận sẽ làm,
Sau khi nói to cho cả phòng nghe “để tâm Minh-Ha nó yên”, heheh.

Mình biết rồi cậu ấy lại báo cáo việc đó kinh lắm, chữ to chữ đậm khắp nơi.
Một công việc quan trọng cho một Manager chân chính, heheh.

Phải có một niềm tin vững vàng nằm lòng, rằng mọi thứ đều công bằng,
Làm gì hưởng nấy,
Người ta mới có thể giữ tâm hoàn toàn bất động trong một số hoàn cảnh.

Mình còn u mê lắm.
Nói cách khác, cái u mê còn hiện diện mạnh mẽ ở mình lắm.
Nên cái sự so đo thiệt hơn vẫn hiện diện đó đây.
Nên mới có cái post này, heheh.

Bánh gạo nếp

Chắc phải lập ra tag nấu nướng.

Mình không phải người giỏi nấu nướng. Thích vừa phải, không say mê.
Không phải không thích bày vẽ. Có thích, nhưng nó chỉ nằm ở ưu tiên số 8,9 gì đó.
Với quỹ thời gian có hạn như hiện nay, ít khi ưu tiên này được chiếu cố tới.

Với mình nấu nướng chỉ là một phần trong toàn bộ quá trình chuẩn bị và nấu một bữa ăn.
Hơi hơi giống một project.
Có khâu chuẩn bị, khâu thực hành, khâu ăn và khâu thu dọn.
Cả 4 khâu đều quan trọng như nhau đối với mình.

Trong project đó, sức người và thời gian là 2 yếu tố constant cần sử dụng thật hợp lý.

Để đạt tới mục tiêu cuối cùng:
Bữa ăn no, ngon
Bữa ăn vui
Bữa ăn vừa tiền
Người ăn và người làm đều vui
Giảm thiểu stress cho gia đình khổ chủ.

Mình thường vận dụng đầu khá ráo riết để đạt tới bữa ăn như vậy khi mời đông mọi người đến nhà. Biết là sức mình có hạn, mình dễ mệt, sẽ dễ mất vui, nên cứ phải chia ra làm từ từ, đan xen giữa nghỉ ngơi và làm.

Cũng biết mình cầu toàn, muốn khi khách đến là khách phải thấy một không khí lễ hội nào đó, ít ra là có trang hoàng gọn gàng (dịp tết, dịp SN), thấy chủ nhà vui vẻ thong dong, nên sau này đảo lộn thứ tự chuẩn bị.

Để lên trên đầu khâu chuẩn bị nhà cửa gọn gàng, dọn chỗ treo quần áo, chuẩn bị dép đi trong nhà.

Tiếp đến trang trí góc này góc kia nếu cần. Rồi bàn trải chỉn chu, chuẩn bị góc đồ uống, cốc, nước để sẵn để khách có thể tự phục vụ. Hoa quả cũng để sẵn, để ai thích ăn thì tự lấy.

Xong đoạn này rồi thì bắt đầu tập trung chuẩn bị đồ nấu. Cũng theo tin thần tương tự, làm sao để nhà luôn trong trạng thái gọn gàng, có thể đón khách bất cứ lúc nào.

Khi đi chơi nhà ai mình không thích bước vào một cái nhà lộn xộn, chủ nhà thì rối rít nấu nướng, không đầu óc đâu mà tiếp khách. Mình không nghĩ người nấu thấy vui vẻ.

Khách VN thường sẵn sàng vào bếp, nên có thể để ra một số việc có thể làm cuối buổi để họ làm, chẳng hạn rửa rau thơm, cắt rau ra đĩa, … Nếu chuẩn bị tư tưởng cẩn thận, có thể sử dụng thời gian và sự giúp đỡ của họ rất tốt, đúng lúc đúng chỗ.

Nghe thấy vui nhỉ, nấu nướng đi ăn mà như đi xung trận. Nhưng mình thích thế. Mình chán ngấy cảm giác chạy theo, trôi theo rồi. Bầy ra ăn mời mọi người không khó, khó là bầy ra rôm rả mà ai cũng vui, mình và gia đình mình cũng phải vui. Tuổi này không thích ngồi không hưởng thụ, Cái vui thụ hưởng sức lao động của người khác nó hời hợt sao đó. Rất thích tự làm tự hưởng, nhưng muốn vậy cái sự „làm“ nó phải nhẹ nhõm, vừa sức, đẹp đẽ, vui. Càng ít stress, càng vui.

Phét lác tí. Đó là phác đồ lý tưởng, là cái mình hướng tới. Còn có làm được không phụ thuộc vào một số yếu tố khác. Giờ thì cả bạn chồng lẫn hai bạn trẻ đều đã quen và biết mẹ muốn gì khi nhờ này nhờ kia, nên mọi người làm rất nhanh, chính xác và gọn.

Mẹ đứng trong bếp nhìn nhà cửa gọn gàng, bàn ghế sẵn sàng đẹp đẽ, thấy vui cả thời gian đứng bếp, dù vẫn nhiều việc cần làm. Khách đến mình có thể ra nói chuyện hỏi han, thay vì lại cong đít lên đi tìm cốc, tìm nước, xếp ghế.

Hôm qua thử làm bánh gạo của Nhật chị Tủm thích ăn. Nó có tên, nhưng mình không nhớ. Không nghĩ là nó dễ làm như vậy. Khâu đảo bột là khâu có vẻ khó nhất trong cả quá trình. Nếu chia ra hai ngày, ngày làm nhân, ngày làm bánh, mình nghĩ hoàn toàn ok, no stress.

  • Bột gạo nếp. 1 gói (400 g) được 2 đĩa bánh to.
  • Đậu xanh (nửa hạt) để làm nhân. Nên làm hôm trước để hôm sau chỉ cần làm bánh.
  • Vừng, bột cùi dừa để bọc ngoài bánh.

Cho bột vào bát to, bỏ ra ngoài vài thìa to để lỡ lúc bột nhão quá, và để đỡ dính tay. Đoạn này hôm nay mình quên nên phải lấy bột gạo cho đỡ dính tay.

Cho thìa đường khuấy đều, rồi cho nước sôi vào từ từ. Trộn lên, nắn thấy không dính tay là ok.

Cho ra thớt to, cuộn lại cắt từng miếng nhỏ vừa một miếng bánh. Rắc chút bột lên trên. Lấy khăn lau bát đậy bát lại cho miếng bột đỡ khô. Ở đây có thể để bột đó, nghỉ tay làm việc khác hoặc đơn giản ngồi chơi, lướt phây, heheh.

Nặn bánh. Lúc này chuẩn bị ngồi cẩn thận vì sẽ phải ngồi lâu. Miếng bột lăn tròn, để lên đĩa hoặc thớt ấn mỏng đều. Ấn trên thớt dễ thấy miếng bánh đẹp, thấy vui. Hôm nay được bạn chồng giúp. Mình không biết bạn ấy có thích không, chứ nếu là chị Tủm, chị ấy sẽ rất thích. Giống trẻ con chơi nặn đất sét thôi.

Để nồi nấu, nước cao 2/3 nồi. Nước sôi cho bánh vào, đun tiếp đến lúc bánh nổi lên.
Vớt ra đĩa để se se lại. Lăn với bột cùi dừa hoặc vừng hoặc bột Masha.

Nếu thích rán thì chắc cũng được. Mình chưa thử. Chắc phải cho thêm chút bột khoai tây cho đỡ nổ.