Từ sáng đến giờ loanh quanh chuyện admin, gọi người này, viết cho người kia.
Cái account của mình không hiểu sao bị chặn không làm được một số thứ,
sau một hồi mới khui ra là cái account đó được team bên Ấn độ tạo nên và đang quản lý bên đó, nên thiếu mất một số quyền.
Càng ngày càng cảm thấy đời như một cái sân khấu vậy, nó cứ bày ra hoàn cảnh này hoàn cảnh kia để có sân chơi cho mọi thứ liên quan trong thế giới vật chất, kể cả các loại cảm xúc suy nghĩ.
À mình hôm qua có đề cập đến một chuyện mà giờ mình sẽ viết một chút – có liên quan đến tựa đề bài này – lòng tự hào.
Số là, mình lui cui mấy hôm tìm tòi tới lui và tìm ra một giải pháp, cho một vấn đề mà khách hàng đang làm loạn hết cả lên.
Trong thâm tâm mình thấy tự hào lắm.
Nhưng người khác lại nghĩ đó là do mọi người khác giúp.
Có một hiện tượng mình nhận thấy từ lâu rồi – mọi người luôn ngại nhìn nhận mình – một đồng nghiệp nữ, người nước ngoài – có thể giải quyết những thứ khó khăn mà nhiều đồng nghiệp nam người Đức của họ không giải quyết được.
Mình tuy không gân người lên giải thích kể lể, nhưng trong bụng thấy đôi lúc tấm tức.
Dù lý trí cho rằng sự tung hô khen ngợi từ bên ngoài chỉ làm tổn phước của mình, nhưng cái ego của mình nó còn sân si lắm.
Mà nó sân si là đúng thôi, nó sẽ luôn sân si, đừng chờ đợi nó thay đổi. Mình nhận ra là ok rồi.
Dân toán có khá nhiều lợi thế khi làm việc trong môi trường kỹ thuật,
họ quen vận dụng logic ráo riết để tìm giải pháp. Không có gì phải tung hô ở đây cả.
Nhưng cảm thấy mình bị dìm, công lao của mình không được nhìn nhận, lại là chuyện khác.
Cảm giác này giờ đây bớt đi nhiều rồi, chỉ thỉnh thoảng nổi lên, chỉ cần nhìn nhận nó là được.
Song song mình cảm thấy thương cho con người nói chung, trong đó có cả mình – sợ người khác hơn mình.
Nhưng chỗ này hơi lạc đề,
Quay lại – mình thấy tự hào, nhưng người khác nói một câu cảm ơn, rồi cho qua – done.
Mọi người đang bận đầu để giải quyết một vấn đề của họ,
và họ đang tìm ra cái gì đó hay ho – họ thấy tự hào lắm, bàn luận kể lể sôi nổi.
Mình không thấy có gì đáng tự hào ở đây.
Hahah, makes sense?
Chả ma nào quan tâm đến ma nào.
Các ma vật vờ chỉ quan tâm đến chính các ma mà thôi.
Cho nên, tham sân si thì cứ việc, tự hào tự hiếc cứ việc,
Biết thế, ma chỉ có thế thôi, rồi buông. Chấm hết.
Chúng ta không phải là ma, ma nó chỉ đi cùng, là người đồng hành thôi.