Xem các bài viết

Tự hào

Từ sáng đến giờ loanh quanh chuyện admin, gọi người này, viết cho người kia.
Cái account của mình không hiểu sao bị chặn không làm được một số thứ,
sau một hồi mới khui ra là cái account đó được team bên Ấn độ tạo nên và đang quản lý bên đó, nên thiếu mất một số quyền.

Càng ngày càng cảm thấy đời như một cái sân khấu vậy, nó cứ bày ra hoàn cảnh này hoàn cảnh kia để có sân chơi cho mọi thứ liên quan trong thế giới vật chất, kể cả các loại cảm xúc suy nghĩ.

À mình hôm qua có đề cập đến một chuyện mà giờ mình sẽ viết một chút – có liên quan đến tựa đề bài này – lòng tự hào.
Số là, mình lui cui mấy hôm tìm tòi tới lui và tìm ra một giải pháp, cho một vấn đề mà khách hàng đang làm loạn hết cả lên.
Trong thâm tâm mình thấy tự hào lắm.
Nhưng người khác lại nghĩ đó là do mọi người khác giúp.

Có một hiện tượng mình nhận thấy từ lâu rồi – mọi người luôn ngại nhìn nhận mình – một đồng nghiệp nữ, người nước ngoài – có thể giải quyết những thứ khó khăn mà nhiều đồng nghiệp nam người Đức của họ không giải quyết được.
Mình tuy không gân người lên giải thích kể lể, nhưng trong bụng thấy đôi lúc tấm tức.
Dù lý trí cho rằng sự tung hô khen ngợi từ bên ngoài chỉ làm tổn phước của mình, nhưng cái ego của mình nó còn sân si lắm.
Mà nó sân si là đúng thôi, nó sẽ luôn sân si, đừng chờ đợi nó thay đổi. Mình nhận ra là ok rồi.

Dân toán có khá nhiều lợi thế khi làm việc trong môi trường kỹ thuật,
họ quen vận dụng logic ráo riết để tìm giải pháp. Không có gì phải tung hô ở đây cả.
Nhưng cảm thấy mình bị dìm, công lao của mình không được nhìn nhận, lại là chuyện khác.
Cảm giác này giờ đây bớt đi nhiều rồi, chỉ thỉnh thoảng nổi lên, chỉ cần nhìn nhận nó là được.
Song song mình cảm thấy thương cho con người nói chung, trong đó có cả mình – sợ người khác hơn mình.

Nhưng chỗ này hơi lạc đề,
Quay lại – mình thấy tự hào, nhưng người khác nói một câu cảm ơn, rồi cho qua – done.
Mọi người đang bận đầu để giải quyết một vấn đề của họ,
và họ đang tìm ra cái gì đó hay ho – họ thấy tự hào lắm, bàn luận kể lể sôi nổi.
Mình không thấy có gì đáng tự hào ở đây.

Hahah, makes sense?
Chả ma nào quan tâm đến ma nào.
Các ma vật vờ chỉ quan tâm đến chính các ma mà thôi.
Cho nên, tham sân si thì cứ việc, tự hào tự hiếc cứ việc,
Biết thế, ma chỉ có thế thôi, rồi buông. Chấm hết.

Chúng ta không phải là ma, ma nó chỉ đi cùng, là người đồng hành thôi.

Cô đơn

vì chỉ có một mình làm việc với component này,
mà giờ tự dưng mình dính vào một sự vụ liên quan rất ít đến chính component đó, mà liên quan tới packaging là chính.
Lĩnh vực mà mình có rất ít kiến thức và kinh nghiệm.

Fine, có việc mà không ai chịu nhận thì mình làm thôi,
mày mò đọc, hỏi han mọi người có kiến thức trong lĩnh vực đó.
Mọi người cũng nhiệt tình giúp trong khả năng của họ.
Giờ đến thời điểm – không ai giúp được mình nữa,
họ nói thẳng ra vậy, và mình cũng không muốn sử dụng thời gian của họ nữa.
Mình cũng không muốn đẩy việc cho người khác, giờ thì cái mình biết chắc cũng tương đương của họ thôi.
Mình giờ không chắc liệu mình có giải quyết được chuyện này trong vòng vài ngày tới.
Đã mất tong 3,4 ngày. Chắc chắn là biết thêm nhiều, nhưng việc chính của mình nằm ngáp ở đó.

Có một sự thật lại hiện về rõ ràng – cô đơn.
Dù có thể trong ngày thường người ta ít nghĩ về cô đơn,
nhưng đó sẽ là trạng thái đứng ở gần cuối con đường.
Khi ta bế tắc, khi ta đau ốm, khi ta chết.

Khi nhận diện ra sự cô đơn này, người ta có thể phản ứng khác nhau,
Hoặc thả người ra, surrender và chấp nhận trạng thái cô đơn đó,
chuẩn bị tinh thần đơn độc bước tiếp,

Hoặc không chấp nhận,
ta sẽ níu kéo, trốn tránh, trách móc, sợ sệt.

Hôm nay khi nhận ra mình phải bước tiếp đơn độc, thấy hơi buồn nhưng chấp nhận,
mình bỏ máy tính đó ra lấy nước,
Thấy Uschi đang ngồi ăn, mình ngồi cạnh cô ấy, lặng yên.
Cô ấy hỏi tình hình thế nào,
Mình bảo mọi thứ đang ngưng trệ.
Câu chuyện đưa đẩy, về trẻ con, về công việc,
Mình chủ động ngồi nán lại thay vì cái thúc đẩy trong tâm muốn mình lại chúi mũi tiếp vào máy tính tìm kiếm giải pháp.
Bảo với Ushi, thực ra mọi issues toàn ở đầu mình mà ra, chứ đời có làm sao đâu, vẫn chạy, cách này hay cách khác.

Ngồi nói chuyện 10 phút, rồi quay lại làm tiếp,
với một tâm thế sẵn sàng tìm tòi tiếp vài ngày nữa.
Không cố tìm giải pháp nhanh nữa, mình ngồi debug từng bước từng bước, kiểm tra từng tables.
Và tìm ra lý do vì sao mọi thứ không chạy, dù thử lên thử xuống.

Bài học là gì: tránh chúi mũi vào mọi vấn đề đang nổi trội.
Đời sống không hề có vấn đề,
vấn đề chỉ có trong đầu con người mà thôi.
Khi ta không luẩn quẩn với chúng, chúng tự trở thành NO – vấn đề.

Vậy là có vài điều mình nghiệm ra thêm ở một mức sâu hơn:

  1. Cô đơn là một aspect của cuộc sống. Chấp nhận đi, unconditionally without if and why.
  2. Làm gì khi cảm giác cô đơn này nổi lên. Chấp nhận, tạo khoảng cách.
  3. Cô đơn có thật sự tồn tại không? Không. Ta chỉ cô đơn vì ta tách ta ra khỏi thể One, một illusion.
  4. Vấn đề có thực có không? Không

Còn một điều nữa, sẽ viết sau.

Chị đọc thư

Hôm qua mẹ viết vội bức thư cho chị ở chỗ làm vì đã hứa với chị sẽ có trong tối mai,
viết trong trạng thái không tĩnh lắm vì công việc đang dang dở.
Tuy không viết được một cách thong thả nhẹ nhõm, kiểm soát lại cho đỡ rườm rà, nhưng cũng bao hàm được phần lớn ý mẹ muốn nói với chị.
Và cái chính là hoàn thành điều mẹ đã hứa.
Về đưa cho chị bức thư mẹ viết.
Đọc đến câu “mẹ không hiểu chị chờ đợi mẹ viết cái gì”, chị cười phì ra,
nhưng đọc tiếp vài câu về tình yêu bố mẹ dành cho chị, bỗng chị ứa nước mắt.
Rồi cứ vừa khóc vừa cười vừa chùi nước mắt, chị đọc to hết cả lá thư.

Mẹ hơi bất ngờ với phản ứng này của chị,
ở nhà tuy hay hôn hít vuốt ve lưng, tóc, tay chân, nhưng ít khi nói những câu tình cảm.
Có lẽ vài từ chị không hiểu, những từ chị hiểu đúng thì chị đọc đúng.
Nội dung thực ra không có gì mới, nhiều những cái hai mẹ con đã từng nói chuyện.
Chị hay hỏi những câu dễ khiến mẹ sa đà vào một câu chuyện dài hơn như “Tủm đi xa mẹ có nhớ Tủm không”?
Vì mẹ biết chị muốn nghe mẹ nói “Có”, nhưng đó không phải là sự thật.
Mà nói “Không” thì chị sẽ buồn, nên phải lòng vòng nói dài hơn để chị hiểu.

Rằng thì là nếu Tủm cảm thấy vui vẻ, mẹ sẽ không nhớ Tủm,
nếu Tủm cảm thấy không vui vẻ, mẹ sẽ hay nghĩ về Tủm.
Sẽ liên lạc nhiều hơn với Tủm, nói chuyện nhiều hơn,
và dành thời gian giúp chị trở lại cân bằng theo một không gian liên lạc khác ngoài không gian vật chất này.
Chị dần hiểu ngoài tương tác trong không gian vật chất có thể nhìn thấy, cảm thấy, đọc thấy này,
còn có một kiểu tương tác khác, và đó là kiểu tương tác mẹ hay làm với những người ở xa mà mẹ quan tâm.
Tức chỉ bao bọc quanh người ta một trường năng lượng thông thoáng giúp người ta tĩnh xuống,
các loại bức xúc lo lắng đau khổ qua đó sẽ có không gian để chuyển hoá hơn.

Các đoạn tình cảm nhớ nhung lo lắng là phản ứng tự nhiên của con người, nhưng mình nghi là chúng chỉ làm mọi thức đặc quánh lằng nhằng lên thôi, ít giúp đỡ được gì. Chúng về mặt nào đó ego-centered, lấy mình làm trung tâm.

Chị đọc xong nói chuyện với mẹ vài phút trước khi đi đến nhà bạn, nơi chị phải làm klausur và có thể ngủ lại nếu muộn quá.
Hai mẹ con nói về sự trưởng thành.
Mẹ bảo sự trưởng thành kéo dài rất lâu, mẹ phải trên 30 mới cảm thấy mình hơi trưởng thành.
Càng sẵn sàng nhận trách nhiệm về mình cho bất cứ cái gì xảy ra trong cuộc sống của mình, người đó càng trưởng thành.
Cần có sự tỉnh giác trong sự sẵn sàng này. Khi tỉnh giác người ta biết nên làm gì, nên không làm gì, nên phân việc cho ai, nên để ai chịu trách nhiệm, không ôm đồm mọi thứ vào mình.

Cho tới tận bây giờ, đã trên 50 tuổi, mẹ vẫn thấy mình không hẳn trưởng thành.
Chị bảo thế tốt hơn, chị muốn luôn hồn nhiên như một đứa trẻ, tin tưởng rằng mọi thứ rồi sẽ tốt.
Mẹ tuy lớn rồi nhưng mẹ vẫn có phần rất trẻ con trong tính cách. Vậy là tốt, kiểu hơi dämmlich …
Haha, dämmlich.

SN Chị

Hôm nay chị được 18 tuổi.
Chị muốn đọc bố mẹ sẽ viết cho chị những gì.
18 tuổi là một cái mốc quan trọng, nhưng không quan trọng như người ta tưởng.
Chị sẽ có nhiều tự do hơn, được làm nhiều thứ hơn,
đồng thời chị là người sẽ chịu trách nhiệm cho nhiều thứ hơn.

Mẹ không hiểu chị chờ đợi mẹ viết cho chị những gì.
Về tình yêu bố mẹ dành cho chị, có lẽ chị cũng cảm nhận được phần nào.
Bố mẹ luôn chú ý để tạo ra một môi trường dễ chịu cho các bạn,
nơi có tạm đủ vật chất, tạm đủ hơi ấm, tạm đủ niềm vui, tạm đủ sự tự tin,
để các bạn không cảm thấy mình quá thiếu thốn hay bị lạc lõng bỏ rơi.
nhưng bố mẹ vẫn để một khoảng trống để các bạn phải tự mình bươn chải chút.

Bố dù hay nheo mắt nhìn chị theo kiểu mà chị nghĩ là chế diễu,
nhưng bố là người theo sát bên các bạn để nhận ra các bạn cần gì và đáp ứng kịp thời.
Mẹ dù luôn có vẻ lười biếng trễ nải không quan tâm,
nhưng với một cái liếc qua mà thấy các bạn ưu tư lo lắng quá là mẹ sẽ tẩm ngẩm làm loãng cái ưu tư lo lắng đó.
Còn nếu một chút thì không sao, mẹ lại khoanh tay ngồi khểnh quay đi.

Vài điểm bố mẹ có thể và đang chú ý làm tốt hơn,
chẳng hạn tin tưởng nhiều hơn vào các bạn,
cho các bạn khoảng không nhiều hơn,
tôn trọng sự riêng tư của các bạn nhiều hơn,
bớt suy diễn những suy nghĩ cảm xúc của các bạn.

Có lẽ chị muốn biết bố mẹ nghĩ gì về chị.
Bố chắc nghĩ khác, nên mẹ chỉ viết suy nghĩ của mẹ thôi.
Những suy nghĩ này mẹ nói với chị rồi, đôi thứ hơn 1 lần.

Trong nhiều mặt chị hơn hẳn bố mẹ. Chị sẽ cảm thấy như cá trong nước trong môi trường chị đang sống.
Về mặt học hành tư duy mẹ thấy chị khá, sẽ không có gì người khác học được mà chị lại không học được.
Có thể mình chậm hơn, thì mình cần nhiều thời gian hơn. Cho mình cái quyền đi sau, quyền chậm hơn, không có gì quan trọng.
Rất nhiều người chậm lúc bắt đầu và nhanh ở đoạn cuối, hoặc ngược lại.
Nên có chậm thì đừng quá lo, có nhanh cũng không cần quá tưởng bở.
Chị có khả năng làm việc bền bỉ, khi đã bắt đầu là sẽ cố gắng kết thúc – đó là điểm mạnh của chị.
Chị có khả năng rủ nhiều người làm cùng một công việc và có khả năng tổ chức để mọi người hoạt động hài hoà với nhau.
Chị có thiện ý với con người, có khả năng tách mình ra để nhìn mình một cách khách quan.

Về mặt hình thức chị xinh xắn hài hoà, không xinh nổi trội nhưng dễ nhìn.
Chị thích nhảy, thích hát, và chị làm hai điều này nhiều – điều này làm bố mẹ rất vui.

Hôm qua chị hỏi chị sinh vào mấy giờ, mẹ trả lời rất nhanh làm chị ngạc nhiên.
Mẹ đáp vì mẹ thỉnh thoảng lại xem tử vi cho hai chị em.
Chị chắc chắn là lại coi là chuyện dớ dẩn.
Đúng là nó có dớ dẩn thật, vì nó không đưa ra một câu trả lời chính xác cho một loạt các câu hỏi.
Nhưng đấy là cách mẹ tương tác với những nỗi lo tiềm ẩn mà một người mẹ hay có.
Nếu thỉnh thoảng mà chị quan tâm đến tử vi của chị, mẹ sẽ rất vui được bàn về nó với chị.

Bố mẹ thường muốn con không vấp ngã, không khổ sở vất vả, không đau khổ,
nhưng nếu những thứ này ít quá, thì con người trở thành một kẻ rất đáng chán.

Nên nếu mẹ có chúc Tủm điều gì,
thì mẹ chúc cuộc sống vật chất của Tủm mọi thứ tạm đủ, luôn hơi thiếu chút,
Đủ thì nhanh chán, thừa thì mệt mỏi ê hề.
Thiếu chút vẫn là hay chị ạ. Hy vọng Tủm hiểu và enjoy được sự thiếu đó.

Mẹ chúc cuộc sống tinh thần của Tủm giàu có và nhiều màu sắc,
Trong mỗi một moment, sẽ luôn có một thứ gì đó khiến chị hăng say kiếm tìm,
Nhiều người trẻ tuổi khi không đạt được điều họ khao khát, họ chán đời ghê lắm.
Cũng bình thường.

Mong những bất hạnh chị gặp trên đời không quá lớn,
đủ lớn để nó giúp chị trở thành con người mềm mại nhiều tình yêu và sự thông cảm,
nhưng nếu lớn quá nó có thể đóng sập cái đầu và trái tim của con người.
Người đó sẽ mất rất nhiều thời gian, năng lượng và sự may mắn để có thể lại cởi mở lại.

Con người vừa không có nhiều khả năng, lại vừa có khả năng vô tận,
phụ thuộc rất nhiều vào trạng thái tinh thần của người đó.
Nếu họ giữ được trái tim trong sáng, vô tư, họ sẽ được cả vũ trụ này giúp đỡ.

Tức là, thỉnh thoảng sẽ có vài cục đá đặt giữa đường,
để chị trong lúc mải mê tìm hoa bắt bướm chị sẽ bị vấp, sẽ bị ngã oạch một phát.
Mông chị sẽ có một miếng thâm tím.
Nếu chị lầm bầm chửi thiên hạ thằng nào vứt cục đá ra đường làm ông bị ngã,
chị sẽ bị ngã tiếp. Ngã cho đến khi nhận ra thiên hạ không có gì đáng chửi.
Ngộ ra rồi chị nhặt cục đá sang bên, thông cảm với những ai cũng bị ngã, thì chị sẽ không còn bị ngã nữa.

Nên, nếu chị để ý để mỗi cục đá chỉ bị ngã một hai lần, mẹ cho đó là chị đã sống khá thành công.

Chính

Mình vừa ngạc nhiên lại vừa không ngạc nhiên,
Khi thấy một vấn đề nào đó trong công việc – mà chưa tìm được giải pháp cho chúng – có thể làm mình down đến như vậy.
Chúng chỉ là những gaps có đầy rẫy trong framework mà thôi.
Mình muốn hay không, chúng vẫn tồn tại, và sẽ không được giải quyết trong 1,2 năm tới.

Vẫn là cái trạng thái càng ngày càng thay thế cho các dạng bức xúc – đơn giản là buồn thẳm luôn.
Buồn trước cái mà ta nghĩ là sự không hoàn hảo (imperfection) của thế giới bên ngoài.
Qua đó càng thấy rõ ràng, ta đã và đang đòi hỏi chờ đợi quá nhiều từ thế giới này.
Nên sẽ không bao giờ cảm thấy thoả mãn (fullfilled).
Sẽ không có gì thay đổi đặc biệt đến từ bên ngoài.
Vậy nên chỉ còn cách thay đổi cái mindset của mình mà thôi.
Chấp nhận vô điều kiện.

Nỗi buồn vẫn còn rất intensive, thôi thì viết tiếp vài thứ loăng quăng vậy.
Hôm nay bắt đầu có tuyết. Bãi trống trước nhà tuyết rơi trắng.
Đám cỏ tranh trước nhà cũng đội một lớp mũ trắng.
Tốt là cuối tuần vừa rồi hai vợ chồng đã rủ nhau bó chúng lại, nếu không tuyết nặng có thể rơi vào giữa làm cả bụi bị đổ rạp tung toé.
Mình cắt khá nhiều cây, nhất là hai cây nho, không hiểu các vết cắt có bị xót quá vì lạnh không?
Chuyện làm vườn mở mắt cho mình trong rất nhiều thứ.
Mình lần nào cũng nhận ra, cái gì mình làm cũng sai.
Nên bỗng rón rén, và thấy như có lỗi với thiên nhiên.
Có lỗi bởi khi làm vườn luôn bị dẫn dắt bởi mong muốn chủ quan, phiến diện và ngu.
Thật sự phải dùng chữ ngu ở đây, nghe thì hơi mạnh nhưng vẫn là từ đúng nhất.

Trong Kinh Dịch có chữ : chính thì không có lỗi.
Cái chữ “Chính” này gợi trong mình một cảm giác rất tôn trọng và xúc động.
Mình yêu mến tất thảy những gì “Chính”.
Nó đường hoàng, nó quân tử, nó đầy tình yêu mến, nó đầy sự tỉnh thức, nó bao dung.
Nó Chính.