Bố mình

Cha già rồi đúng không?

Bài hát của Trấn Thành. Nó tác động lên triệu triệu người VN và người nói tiếng Việt.
Mình nghe bài hát này, xem các câu chuyện về phim Bố Già, cũng nghĩ nhiều đến bố của mình.

Lỗi lầm thì mình gây ra nhiều lắm, tính không xuể.
Nhưng với người thân lỗi mình bao giờ cũng là lớn nhất.
Vì nỗi đau mình gây ra cho họ là lớn nhất.

Mình từng làm bố mình tổn thương ghê gớm bởi 1 bức thư.
Gọi là thư, nhưng viết trong nhật ký, tức là nhật lý dưới dạng hội thoại giữa mình với bố.
Nhật ký vốn chỉ viết cho bản thân, để giải toả bức xúc.
Nhưng không hiểu sao bố mình đọc được, và ông đã bị tổn thương nhiều, mình nghĩ vậy.

Bố mình rất ít nói trực tiếp.
Kể cả chuyện ông bị tổn thương và làm nhiều chuyện sau đó, mình đều chỉ biết qua mẹ mình, chứ chưa bao giờ nghe trực tiếp từ ông.
Nhìn thái độ của ông, thì mình biết ông giận. Cũng kéo dài trên 10 năm.
Ông giận hay sau đó cố tình tỏ ý giận, mình cũng không biết.
Đôi lúc trong khi giận dữ người ta lỡ nói quá nhiều, lỡ chửi quá nhiều với ai đó. Và sau đó người ta không thể còn trở lại “bình thường” được nữa.

Mình nhớ mình xin lỗi vài lần.
Lần xin lỗi thứ 2 thứ 3 gì đó, ông vẫn giận, có bảo rồi mình sẽ gánh nghiệp.

Mình bảo vâng, con sẵn sàng và đã chuẩn bị tinh thần gánh cái mà con gây ra. Và quả thật là cả đời mình sau đó, mình luôn trong trạng thái sẵn sàng như vậy.

Bạn có biết không? Kẻ mắc lỗi có cái hay ở đó.
Bỗng mọi không may mắn đến với bạn, bạn đều biết đó là do lỗi của bạn.
Còn trách ai? Thôi thì vươn cổ ra mà gánh một cách vui vẻ chứ sao?

Mình sống xa nhà, tuổi trẻ bị cuốn vào dòng đời, cũng không có nhiều thời gian để suy nghĩ.
Mỗi lần về ngắn ngủi thì xin lỗi, vui vẻ, rồi lại đi. Rồi lại bươn bải tíu tít với cuộc sống riêng.
Nhưng ông thì đầu óc vần vũ với nhiều ý nghĩ, nhiều trách móc, nhiều mặc cảm.

Giờ nhìn lại, mình cũng như nhiều người trẻ tuổi, vô tâm vô tình.
Ông như nhiều người đàn ông có tuổi, cố hết sức nhưng cuộc đời có khúc lên khúc xuống không như ý.

Vì thiếu cái tương tác thiện ý giữa những người trong gia đình,
mà mỗi người tưởng là sống trong một nhà, mà đều sống trong một cái vỏ ốc ong ong những ý nghĩ tiêu cực bay chiu chíu.
Ai cũng cứ tưởng người kia trách móc mình, phê phán mình, coi thường mình.
Mà không biết rằng, đã sống với nhau sẽ có trách móc, luôn luôn có, nhưng phần lớn chỉ do hiểu lầm,
hoặc do những thói quen, cách nói không vừa tai, những điều nho nhỏ có thể giải quyết được.

Còn cái người kia đem lại cho mình, ngày qua ngày, hàng vài chục năm, thì ít khi người ta để ý.

Nhìn ra, cùng một hoàn cảnh đó, cùng mức vật chất đó, cùng quá khứ đó,
người ta vẫn có thể rất hạnh phúc, viên mãn.

Túm lại là, muốn hạnh phúc hiện diện trong cuộc sống của mình,
chẳng có con đường nào khác là làm người bên cạnh mình thấy hạnh phúc, nhỉ.

Tâm linh

Nghe Tina nói – Làm sao Thức Tỉnh và Trải Nghiệm Tâm Linh – Tinna Tình.
Mình có cảm giác cô ấy nói về trải nghiệm của cô ấy, không phải những câu chuyện lớt phớt tầm phào.
Khuôn mặt rất xinh đẹp đoan trang, giọng nói dễ chịu heheh.

Khi nhìn thấy chữ “tâm linh”, mình đã thấy muốn cười.
Chữ này nhiều người bị dị ứng lắm, ít nhất là cách đây 1,2 năm.
Không thì cũng nghìn người nghìn kiểu hiểu.
Nói chuyện nhiều mới biết, với nhiều người “tâm linh” là tin thần phật, đi chùa,…
Với mình nó mang ý nghĩa rộng lớn và thiết thực hơn nhiều.

Đọc tiêu đề đã nghĩ trong đầu: bước tiên quyết để bước vào con đường tâm linh là thấy rõ rệt mọi tính xấu của bản thân.
Thấy rõ đến nỗi không còn cái xấu của thiên hạ nào mà mình không thấy có trong mình.
Khi nói chuyện với một người, khi thấy họ nhìn thấy họ “tốt hơn người khác”, mình nghĩ họ chưa thật sự bước vào tâm linh.
Thấy cái xấu của bản thân không có nghĩa thấy bản thân xấu xa và phê phán nó.
Thấy thôi, như thấy lá trên cây vậy. Thấy thì nó sẽ không còn lèo lái mình quá nhiều nữa.

Đoạn đầu cô ấy nói về sống 1 mình trong 1 tuần, thì sẽ có trải nghiệm nào đó.
Chắc là kinh nghiệm của cô ấy. Đúng là khi mong ước đã chín muồi, sao không thử nhỉ, 1 tuần, 2 tuần nhập thất.

Từ 13:00 : Khi bạn ở một mình, bạn đối diện và nhận ra các cái xấu của mình. Bình thường bản ngã không cho phép bạn nhận ra chúng… Chỉ khi mình biết mình bệnh, mình mới có thể tự chữa bệnh.

Từ 14:50 : sám hối. Bước này tự động đến sau bước trên.
Nhưng ở mình cũng phải tới ~ 50 mình mới đến được bước này.
Bỗng thấy mình đã gây ra ti tỉ các lỗi lầm, mỗi bước cọ xát với người khác mà để họ bức xúc, mình đều có lỗi lầm.
Lời nói hành động của mình nhiều khi dù vô tình cũng đã khích bác khiến người khác cũng gây ra lỗi lầm.

Nhớ có lần nói về những đau đớn do bệnh già mà bố đang phải chịu, mà gia đình không làm gì được.
Mẹ mình thì lo, rồi trách bản thân, trách người giúp việc.
Mình nói với mẹ “thôi đành phó thác cho trời đất, còn mình có thời gian thì thay vì ngồi lo lắng nghĩ ngợi, ta sám hối thôi”.
Mẹ bảo “sao phải sám hối, mình có làm gì “sai” mà phải sám hối”.

Hihi chắc bà không hiểu ý mình. Sám hối không có nghĩa mình sai, và mình phải sám hối.
Đúng là mình chả làm cái gì “sai”.
Mình chỉ có u mê thôi.
Mà càng u mê càng thấy mình “đúng”.
Thấy “đúng” thì mới làm chứ.
“Sám hối” với mình là buông bỏ hoàn toàn ý định bào chữa, đổ lỗi. Tâm tĩnh rồi thì đưa mọi quá khứ, cảm xúc, ý nghĩ vào một vùng năng lượng yên tĩnh, để nó tự loãng ra, tự giải toả. Một số câu nói có tác dụng tương tự – tôi xin lỗi, tôi rất tiếc, hãy tha thứ cho tôi.

Cuộc sống không có “đúng sai”.
Chấp vào “đúng sai”, tình yêu – cái quan trọng nhất – sẽ không có không gian mà hiện diện.
Ta không hề ý thức, là trong cuộc đời ta mất cơ man bao nhiêu năng lượng, thời gian, để chứng tỏ ta “đúng”.
Ta như vậy là luôn có lựa chọn đó chứ, nhỉ.
Lựa chọn gì, nhìn ra xung quanh sẽ nhận thấy, mình nhận được đúng cái mình chọn.

Thời tiết tháng tư

cuối tuần vừa rồi được ngày chủ nhật trời tuyệt đẹp.
Hai vợ chồng lên xe ô tô đi chơi núi.
Tính ra cũng phải 4 tháng chưa đi chơi xa.
Mấy hôm còn lại cũng đẹp, nắng, chỉ hơi lạnh và gió.
Đi loăng quăng quanh Munich và Garching, lúc đi bộ, lúc đi xe đạp.

Vài bước chân ra cánh đồng thoáng mát,
thêm chục phút đi bộ nữa ra con sông isar rộng rãi hiền hoà.
Hai bên sông là đường đi bộ và rừng trải dài.
Chắc mình chưa đi hết được 2% những con đường ngang dọc trong rừng.
Nếu mình mà kêu ca vì covid không được đi chơi, thì tự thấy mình vô ơn và không biết điều.

Trên núi màu chủ đạo vẫn là màu xám . Nhìn gần mới thấy lá nhỏ lốm đốm xanh.
Đó đây mận trắng và đỏ đã ra hoa. Hoa mận nở kéo dài khoảng 2 tuần, rồi sau đó cơ man là hoa các kiểu khoe sắc.
Hoa mận dại nhỏ, phải nhìn sát, nhìn sâu vào từng cánh hoa, nhuỵ hoa, mới cảm nhận được toàn bộ vẻ lung linh của nó.
Giơ máy ảnh chụp đại, xem lại mà vớ được ảnh nào đẹp thì thôi rồi, phóng to từng bông, từng cụm, tha hồ mà ngắm.

Gần đây bỗng thích hoa hồng dại, nên đi đâu cũng nhìn ra nhan nhản đám hồng dại bên đường.
Chắc phải 3,4 tuần nữa mới tới lượt hồng dại nở.

Đêm qua tuyết rơi, thời tiết tháng 4. Sáng nay vườn trắng tuyết.
Nghĩ đến đám mầm mới nhú, hoa mới nở bị chột vì lạnh đột ngột.
Thôi thì tập trung giữ sức dưỡng sức vậy, năm sau ta lại lên.

Lứa tuổi 50

Thực ra định ngồi kể về một đoạn trong ĐTVTĐ.
Mà lại viết lung tung, rồi sẽ ai đó thấy mình phét lác quá đi…

Thượng Đế trong quyển sách nói rằng con người chỉ thực sự trưởng thành ở lứa tuổi 50.
Là lứa tuổi thích hợp nhất để nuôi dạy trẻ con.
Ở lứa tuổi 20-40, vẫn còn đang học hỏi trải nghiệm,
toàn bắt chước chứ đã có hiểu biết gì đâu mà dạy dỗ được trẻ con.

Thấy khá hợp với quan điểm của mình.
Vẫn cứ nghĩ mình thuộc dạng lớn chậm.
Vì quả thật tới 50 tuổi mới bắt đầu ngộ ra lắm thứ.
Mình cũng nhận thấy với tư cách làm mẹ, mình có lắm lỗi của người chưa trưởng thành.
Với tư cách làm con, cũng lắm lỗi của người chưa trưởng thành.

Có những bộ tộc rải rác,
nơi người trẻ sinh ra trẻ con,
còn người lớn tuổi nuôi trẻ con, bất kể ruột thịt hay không ruột thịt.

Vậy là cái ý định muốn tham gia trông trẻ ở viện DL, đỡ cho các bậc cha mẹ trẻ, là rất hợp lý đó, nhỉ.

Tình yêu thả

Mình vẫn nhớ một cuộc nói chuyện đã từ khá lâu với Tủm.
Cô ấy lúc đó chắc chưa đến 15.
Lúc đó cô ấy đồng hoá giữa 2 khái niệm.
Yêu có nghĩa là phải nhớ khi xa nhau.

Khi đi đâu về, cô ấy hay hỏi mẹ “mẹ có nhớ Tủm không?”.
Mẹ hiểu Tủm chờ câu trả lời gì, nhưng vì không muốn nói dối,
mẹ chỉ bảo “Tủm vui thì mẹ yên tâm không nhớ Tủm.
Chỉ khi mẹ nghĩ Tủm buồn, thì mẹ sẽ nghĩ về Tủm và tìm cách làm Tủm đỡ cô đơn”.

Cô ấy nghe nhưng mẹ nghĩ cô ấy lăn tăn trong đầu.
Sau này lớn lên, cô ấy mới hiểu mẹ nói gì.

Có thứ tình yêu buộc, cứ phải xoắn xít lấy nhau,
và cũng có thứ tình yêu thả.
Khi chị được trải qua thứ tình yêu buộc (mức bạn bè),
cảm nhận sự bí bức bởi những ràng buộc vô hình,
chị bắt đầu biết đánh giá thứ tình yêu thả.

Cũng thời điểm đó chị có hỏi, vì sao khi Tủm đi xa mẹ không lo như các bà mẹ khác.
Mẹ bảo mẹ có lo chứ. Mẹ lo như tất cả mọi người.
Nhưng mẹ biết cái lo của mẹ sẽ ảnh hưởng tới tinh thần của Tủm, và cả của mẹ.
Nên thay vì lo, mẹ để ý lường trước vài việc có thể xảy ra, dặn dò các bạn như mẹ có thể.
Rồi tin tưởng phó thác cho ông thần hộ mệnh của Tủm thôi.

Kể cả khi Tủm ở nhà, thì mọi thứ không may đều có thể xảy ra.
Kể cả khi không có gì bên ngoài xảy ra, thì mọi thứ bệnh đều có thể phát tác bất ngờ.
Mẹ có ở sát sàn sạt cũng không làm được gì.
Làm sao mình tránh được mọi thứ? Lo liệu có tránh được không?

Nên thay vì lo, mẹ hay phó thác cho ông thần hộ mệnh của Tủm.
Và để ý giữ cho năng lượng của mình tĩnh, rộng rãi nhẹ nhàng khi nói chuyện với Tủm hay nghĩ về Tủm.
Khi con người tĩnh, họ bớt cuống, bớt lao xao, bớt hành động sai.

Sau này chị hiểu mẹ chị yêu chị theo kiểu của mẹ.
Có cảm giác chị cảm thấy dễ chịu và yên tâm với cái tình yêu đó.

Và bởi cuộc đời là vô thường, khi bước chân ra khỏi nhà,
ai dám nói chắc chắn có thể sẽ lại bước vào nhà sau đó.
Nên còn nhìn thấy nhau, còn nói chuyện được với nhau,
cứ để ý luôn luôn ấm áp vui vẻ với nhau cho nó chắc, nhỉ.

Mẹ chị bản năng thì nhiều thứ củ chuối,
nhưng khi đã nhìn ra cái gì nên làm, thì cũng để ý để làm heheh.