Hành trình về phương đông (Nguyên Phong dịch). Mình đã đọc sách này từ hồi 25 tuổi, khi mới đi từ Nga về. Đọc ngốn ngấu, đọc ngày đọc đêm, như nuốt sách hahah. Có ấn tượng rất mạnh về những dãy núi tuyết trong đó. Và nhiều hình ảnh lặt vặt khác.
Cứ tưởng đã đọc, đã biết. Giờ đọc lại lại thấy như mới. Hoá ra mỗi lần chúng ta chỉ tiếp thu được 1 phần nhỏ.
Chỉ vài trang đầu đã có tác dụng đưa người ta trở về thấm đẫm tư tưởng á đông – chậm, hài hoà, hướng vào trong. Nhận ra mình đã trôi nổi trong thế giới tây phương, thế giới của vật chất đủ dài. Đủ dài, đủ thấm, để giờ có thể nhặt chỗ này tí, chỗ kia tí, sống theo cách thấy hợp lý cho mình.
Heheh. Hổng có ai dạy được ai hết, nhỉ. Hổng có ai thông minh hơn ai hết, nhỉ. Chỉ tự sống, tự trải nghiệm, tự rút ra.
Đường đi lên mát, rợp cây, không dốc lắm.
Cái ảnh mình ngồi mà sau lưng nhìn xuống hồ là chỗ lần đi nào cũng chụp, chắc phải có tới chục tấm ở đó.
Lần gần đây nhất mà có cả Tí, cách đây 3, 4 năm.
Lên tới đỉnh bắt đầu nhiều gió.
Vớ được cái ghế còn trống, bạn chồng ngồi xả láng như địa chủ được mùa hehe.
Bao quanh là núi trùng trùng điệp điệp.
không cao, chỉ 500m, nhưng đường lên khá dốc. Độ dài 5km. Vài đoạn nắng, đường sỏi, giày mà không bám đường cẩn thận thì xuống rất mệt. Khá nhiều trẻ con và gia đình. Họ đều chịu khó đi bộ, mặc dù có dây cáp lên xuống. Gọi là núi cũng được, mà đồi cũng được. Nó đứng nhô lên sừng sững giữa đồng bằng. Chỗ bọn mình ngồi nhìn về phía bắc, đồng bằng trải dài. Đi chút nữa sang bên kia sẽ nhìn về hướng nam, rặng núi Alpe trùng trùng điệp điệp. Nhìn được cả mấy núi bao quanh hồ Tegernsee, là chỗ hai vợ chồng hay đi.
Đã 3,4 năm mới đi lại chỗ này.
Đám gỗ mô phỏng các con vật đã bị bỏ đi, chắc do hỏng.
Đám cây đổ, cây mục đã có đám cây con lên thay thế.
Mỗi một ngọn núi/đồi ở đây có rất nhiều các con đường đi dạo.
Có thể đi từ chân núi lên đến đỉnh, mất khoảng 3 tiếng.
Có thể theo dây cáp lên đỉnh, rồi đi các con đường trên sườn núi.
Tứ phía lồng lộng, nắng và gió.
Khi đầu óc tương đối trống trống rồi ấy, ít phải lo nghĩ những thứ sát sạt trong cuộc sống hàng ngày.
Bạn sẽ để ý nhiều hơn tới tâm lý của những người xung quanh, của vợ chồng, bố mẹ, con cái,… rộng dần ra.
Bạn sẽ nhận thấy, thứ mà con người có thể trao tặng nhau, nó nhỏ như con kiến và rất dễ làm. Cái mà khi bạn còn ngổn ngang vật lộn với cơm áo gạo tiền, bạn không để ý tới. Thậm chí bạn còn thấy vô duyên, bực bội.
Giá mà mẹ mình biết dùng FB, hàng ngày bà đưa lên cái ảnh hoa, ảnh nhà,…
Vài câu tếu tếu. Chắc chắn mình sẽ rất vui. Vì mình biết bà ổn, bà vui.
Theo cái logic đó, thì vài thói quen tưởng là vô thưởng vô phạt, dễ làm người xung quanh tuột mút. Khi 1 cuộc nói chuyện nào đó luôn bắt đầu bằng một dãy những lời phàn nàn. Nắng quá, suốt ngày mưa, mệt quá, lắm muỗi quá,… vưn vưn và vưn vưn. Người bên đầu dây kia ấy, họ là con người bình thường. Họ không phải thánh để có thể luôn luôn bình thản trước những lời phàn nàn.
Vậy là ta luôn nên bắt đầu 1 câu chuyện bằng những chuyện vui vẻ, nhỉ.
Những thông tin tóm tắt cho thấy cuộc sống vẫn rất ổn.
Nhìn ra cuộc sống của ta chủ yếu là ổn, là không quá tồi.
Không thì ta đã bái bai thế giới này rồi.
Cả 2 người trong 1 câu chuyện, nếu có ý thức, trong 1/3 đầu của câu chuyện, sẽ tạo được 1 basic chắc chắn, một cảm giác ổn chung chung. Trên basic đó người ta có thể nói về mọi vấn đề trong ~ 2/3 câu chuyện tiếp theo. Và ở phần cuối của câu chuyện, có thể chốt lại xem có còn cái gì gấp rút cần giải quyết ngay.
Mình có cơ hội tiếp xúc nhiều với mẹ mình, tiếp xúc với con gái mình,
vốn là những người mình rất quan tâm tới trạng thái tinh thần của họ.
Nên biết những gì thuộc về thói quen “vô thưởng vô phạt” có thể ảnh hưởng tới mút của mình thế nào.
Mẹ mình thì huân tập những thói quen đó từ xã hội.
Mình thừa hưởng từ bà và xã hội.
Con gái mình thừa hưởng từ mình hahah.
Bản thân mình thể hiện cái thói quen đó chỗ này chỗ kia.
Với người này ít, người kia nhiều.
Làm không ít người tuột mút hahah. xo rì xo rì…
Có thể bỏ đi được, nhỉ. Khi vẫn còn đủ trẻ để thay đổi.
Vài cái lặt vặt đó, cộng lại, hình thành nên cục vui/cục buồn trong những năm tháng tiếp theo.
Túm lại thì cũng chỉ về “cốc nước vơi nửa hay còn nửa”.
Nhưng chỉ ra cho mình được vài cái gạch đầu dòng, đủ đơn giản để thực hiện hàng ngày, cũng hay đoá, nhỉ.
Lúc sáng ngồi uống cà phê con cà con kê với bạn chồng. Bạn ấy bảo bạn ấy không chịu được nắng, dễ đau đầu. Mình cười bảo “bình thường! Bố chịu được lạnh và gió – là chuyện không phải ai cũng làm được. Còn mẹ chịu được nắng, cũng là điều tốt lành.”
Ngồi tào lao tí nhỉ.
Hôm trước ngồi hỏi bạn chồng “bố có bao giờ tưởng tượng bố sẽ làm gì lúc về hưu?”.
Bạn ấy bảo “nghĩ đợt đi nghỉ tới sẽ đi đâu, làm gì này. Còn cái gì đến sẽ đến, lúc về hưu tính sau”.
Heheh.
Có lẽ nhiều người nghĩ vậy.
Những người chủ động manages được cuộc sống của mình, họ thiên về cách nghĩ như vậy.
So với bạn chồng, chắc mình hay suy nghĩ tưởng tượng hơn, nhưng không lo lắng sợ sệt.
Đúng ra, mình biết mình dễ lo, nên nghĩ trước, sắp xếp trước, cho tinh thần cân bằng hơn khi có việc.
Tựu chung, phải tự mình biết mình, và làm gì hợp với mình nhất thôi, nhỉ.
Phụ nữ chân yếu tay mềm, nhiều thứ không tự làm được như nam giới, mà không lường trước, sểnh chân sẽ có nhiều vấn đề hơn.
Cứ phải tự mình cố gắng vững vàng, không thể làm nổi khắc ông trời sẽ giơ tay giúp.
Chứ bảo kệ đến đó hãy hay, rồi mình không có sự chuẩn bị nào đó, dù chỉ trong tinh thần, mình không nghĩ là cách làm hợp với mình.
Có thể vì biết điều, có suy nghĩ mường tượng trước, nên cái sự xấu nhất lại không đến.
Giống hệt kiểu ra ngoài đường mà cầm ô theo thì trời lại không mưa vậy.
Không phải vì mình đoán sai, mà vì mình đã lường trước, thì ông trời không bắt mình học nữa hahah.
Và nếu sự có đến, đầu mình thường rất lạnh.
Lạnh như người đứng ngoài cuộc.
Có thể quyết đánh roạp, buông đánh roạp, có gì xảy ra cũng chấp nhận.
Cái lý thuyết “sống trọn vẹn cho hiện tại” ấy, chỉ hợp với người giác ngộ thôi.
Những người thoát u mê, nên họ nhìn cái gì ra cái đó.
Họ nhìn mọi thứ đều là giả, đau cũng giả, chết cũng giả.
Chứ mình một khi vẫn u mê, thấy đau vẫn thật, chết vẫn thật, chả dại mà bắt chước người ta hahah.
Phải tự mình biết mình – đó luôn là điều cần thiết.