Chị giúp việc 2020

“Chúng ta không hiểu nhau
mình thấy mình đang lặp lại mình, nói lại những điều đã nói,nhưng vẫn thích nhắc lại, vì có những điều càng hiểu sâu sắc, càng làm mình đi qua ngày thường một cách nhẹ nhàng đỡ bức xúc hơn.

Hiện tượng ông nói gà bà hiểu vịt vốn nhiều nhan nhản rồi. Ai cũng nhận thấy. Nhất là những gì liên quan đến các khái niệm trừu tượng, hơi cao cao heheh.

Nhưng kể cả trong một câu chuyện rất bình thường hàng ngày, chúng ta cũng hiểu không trọn vẹn.Luôn chỉ một phần nào đó lọt tai, phần còn lại trượt ra ngoài, vì đầu ta còn đang nằm chỗ khác.
Đầu ta quá bận rộn heheh.
Lỗi chúng ta một phần, ham cái mới, hóng tin vịt, quan tâm nhiều, ồn ã nhiều thì đầu nó bị ứ thôi, rõ.
Lỗi khác do hoàn cảnh xã hội hiện tại, quá nhiều thứ cần lo, cần để tâm, cần phải làm song song.Nên đành chấp nhận.

Và điểm này là quan trọng này, nếu muốn hạn chế những vấn đề phát sinh – biết!
Biết rằng điều ta nói sẽ không được hiểu đúng, hiểu trọn vẹn.
Biết rằng người khác nói ta sẽ hiểu không đúng, không trọn vẹn.
Vậy thì -> thông cảm / lường trước / lắng nghe / hỏi lại / nhắc đi nhắc lại / không đổ lỗi.

Giờ hay phải nói chuyện với mẹ và chị giúp việc.
Nhõn có 3 người, nói tiếng Việt,mà thấy hiện tượng này nó hiện diện đặc quánh, cảm thấy có thể quấy lên như bột bánh xèo.
Nên hay thấy mình cứ vừa nhắc lại điều mình vừa nói như một kẻ trơ trẽn không biết ngượng, vừa băn khoăn không hiểu bên đầu dây kia có nghe không, hiểu thế nào.

Heheh, cuộc sống đôi khi hơi giống tuồng chèo một tý, nhể. Xuề xoà, kiểu take it easy, có lẽ hợp hơn cả. “

Đọc lại post 16.07.2020, nhớ lại thời gian 1 năm trước.
Mới có 1 năm mà đã cảm thấy như đã mấy năm.
Chị giúp việc tên L., là người giúp việc đầu tiên bà sống cùng một thời gian dài – vài tháng.
Mình là người chứng kiến sự phát triển của cả 3, của mình, của bà, của chị L..
Mình nghĩ chị L không có sự phát triển rõ ràng.
Câu chuyện của chị ấy vẫn chỉ ở mức quanh quẩn tôi đúng, người khác sai.
Mình cũng không chờ đợi điều khác ở chị ấy.
Một khi còn phải quay quắt lo cho miếng ăn, đồng tiền, khó mà chờ đợi điều khác.
Nên chỉ lựa, khen nhè nhẹ, cảm ơn nhè nhẹ, để tâm chị ấy tĩnh nhiều như có thể.

Nhưng mẹ mình có sự phát triển vượt bực về tâm thức.
Vượt bực là so với mức của bà thôi.
Bà đã biết nhìn vào cái chung, mà bỏ qua một số cái riêng.
Đã không phản ứng thái quá vào những chỉ trích lếu láo.
Sự có mặt của chị L. đã giúp bà nhận ra một số thứ rõ ràng hơn.
Hoặc bà hành động giống chị ấy, hoặc bà hành động khác đi.

Nghe mình kể củ chuối nhỉ, kiểu rất bất hiếu.
Chắc chả có đứa con nào phát biểu về mẹ mình như mình cả.
Mình thì không thấy mình bất hiếu trong chuyện này,
ngoài chuyện thỉnh thoảng nóng nảy nói mạnh với bà.
Nếu tới lúc nào đó, bà biết tự nương vào chính bản thân mình,
biết rằng mình là người chịu trách nhiệm cho cuộc sống tinh thần của mình,
thì mình sẽ là người vui nhất.

Unkaputtbar – không thể bị hư hoại (1)

Unkaputtbar – không thể bị hư hoại.
Từ này dành cho con người thì dịch là không thể bị thoái hoá.
Hôm qua ngồi kiên nhẫn xem toàn bộ chương trình về bà Merkel – thủ tướng của Đức.
Bà ấy làm thủ tướng đã 16 năm, tháng 9 tới bà ấy rời nhiệm sở về hưu.
Người ta đã dùng từ này cùng một số từ khác để nói về bà. Mình ấn tượng nhất từ này.

Chương trình này được làm ra bởi những người ưu ái bà ấy, nên tất nhiên chủ yếu nêu mặt tốt.
Người xem nếu cũng là người ưu ái bà ấy, sẽ thấy rất xúc động.

Mình không thật quan tâm chính trị, có thể vì cuộc sống yên bình và không thấy bức xúc gì với hiện trạng.
Nhưng có một thời gian dài đi ô tô đến chỗ làm, vừa đi vừa nghe radio.
Có lần nghe thấy người ta kể về chuyện mọi người đang tập trung để chế tạo một phòng riêng cho bà ấy trên phi cơ.
Phòng đó phải thật thoải mái, dễ chịu, để bà có thể sử dụng 1,2 tiếng trên máy bay để nghỉ ngơi, để có sức cho cuộc họp tiếp theo.
Là những chuyện nho nhỏ mô tả căn phòng đó, nhưng thấy rõ sự yêu mến quan tâm của mọi người dành cho bà.

Thế là mình cảm tình với người phụ nữ này.
Nhìn thấy tình yêu của mọi người dành cho ai đó,
lại được nhìn khuôn mặt thông minh, điềm đạm, nhiều lòng trắc ẩn và đôn hậu của người đó,
người ta rất dễ lây tình yêu đó.

Mình hay có đoạn xem tướng.
Ai nói gì mặc ai, công danh sự nghiệp thế nào mặc, nếu mình nhìn, nghe giọng nói, mà mình không cảm thấy một sự trắc ẩn minh tuệ tiềm ẩn trong nội tâm ai đó, mình khó yêu mến được người đó.
Phục thì mình rất dễ phục, mình phục rất nhiều người, nếu không nói là gần như tất cả mọi người quanh mình.
Cứ sống, tồn tại được, là mình đã thấy phục rồi.
Huống chi phần lớn sống và tồn tại tốt! Mỗi người tiềm tàng trong họ một sức mạnh nào đó rất đáng phục.
Kể cả sức mạnh chịu đựng đau khổ, sức mạnh kiên nhẫn, hy vọng vào một tương lai tốt hơn.

Nhìn ra, có vẻ khá nhiều người dân Đức yêu mến thủ tướng của họ.
Được yêu mến ai đó, là một thứ hạnh phúc, nhỉ.

Ah can tội nói lan man, còn cái từ Unkapputbar – không thể bị hư hoại – thì lại chưa nói.
Thôi để lúc khác viết tiếp hehe.

Gốc rễ

Đọc bài trên mạng, thấy có câu này :
“Gia tộc phú quý, nếu có nhiều người làm quan, giống như cây một năm ra quả hai lần, chắc chắn tổn hại đến gốc rễ”.
Quá nhiều phúc lộc phú quý không những không tốt, mà ngược lại còn làm hại đến nền tảng căn bản của người đó.

Lại nhớ đến trận đá bóng Đức với Anh gần đây.
Mình xem đá bóng rất cảm tính.
Luôn cay cú mong 1 bên thắng, nên chẳng còn thưởng thức được gì.
Cho cá nhân mình, Đức thắng thua không quan trọng.
Nhưng mình biết quanh mình nhiều người sẽ buồn khi Đức thua, nên mong cho Đức thắng hahah.

Lần này, bỗng nghĩ, thôi Đức thua cũng tốt. Cuộc sống tốt cái này, khắc xấu cái khác.
Đang thời dịch dã, thôi thua đi cho lành, còn hơn dịch nổ ra to hơn, hay kinh tế chìm xuống sâu hơn.
Thế là đã vẽ ra kịch bản thua ngay từ đầu, chấp nhận những người quanh mình sẽ buồn.

Đức thua thật hehe.
Và lạ lùng là chả thấy ai quanh mình buồn, có vẻ chả ai quan tâm đặc biệt.
Còn cái gì xảy ra ở background, ở mức năng lượng, thì có trời biết.
Với 1/4 dân số trở nên khiêm nhường hơn, bớt hung hăng hơn, bớt tự hào hơn,
không hiểu có tạo ra cái gì khác biệt liên quan tới dịch dã?

Tiêm chủng

Ngồi viết tí nhỉ. Lát nữa sẽ có cuộc họp.

Nhân dịp tiêm chủng, về chuyện “được” hay “phải” tiêm, lại nghĩ về cái câu “thời thế, thế thời, thời phải thế”.
Mình chắc giống nhiều người, không phải do truyền thông, các chuyên gia nói, nhiều người nói, mà đã tin.
Cũng không phải do mình biết, do mình hiểu, mà đã tin.
Nên cái chữ “được” và “phải” trên kia, mình cho mỗi bên 50, hên xui.

Vốn là người ba phải, thích trung dung, nên thế thời bắt thế nào, mình (nếu) có bức xúc vài phút, rồi cũng vui vẻ thuận theo,
không phản kháng gì mạnh mẽ. Chấp nhận từ trong tới ngoài.

Tuy chấp nhận vậy, nhưng vì đã có suy tư, có đánh giá mức độ mạo hiểm, nên sau này có xảy ra gì, thì cũng cười huề “thời thế thế thời”.
Thật, ngày mai kia, đời biết thế nào, nhỉ?

Đấy, quên béng mất định nói gì hahah.
Tại giờ, thấy mình nói gì cũng thừa thừa sao đó, chả có cái add-on value gì cả.
Nên mất hẳn cái hứng kể lể.

Ah, định nói rằng tuy hành động thì ba phải vậy, nhưng vẫn ý thức được sự chủ động của bản thân trong mọi việc, mọi lời nói.
Cái này rất thú vị này, cái ý thức là mình chủ động ý, kể cả khi mình trông rất thụ động, hay “thời phải thế” ấy.
Cái chủ động này làm mình thoát khỏi vị thế của nạn nhân – victim – cái vị thế khiến người ta hay kêu ca ỉ eo.

Có ai thấy cái tút này đáng được viết ra, hay lại “thừa thừa”, chạ có tí hay ho zì hehe.

“Lễ thăng”

(Bài nặng nề, người trẻ, người thích vui không nên đọc)
Vui nhỉ,
thời gian vùn vụt qua như tên lửa.
Hay chỉ hội trên 50 như mình mới cảm nhận vậy nhỉ.

Bỗng ta được đối mặt với nhiều thứ, dù mới chỉ là chuyện người khác.
Bỗng lơ ngơ nghĩ về đám tang của bản thân.
Cái chữ “đám tang” nghe nó cổ hủ nặng nề sao đó nhỉ.
Hay dùng từ “lễ thăng”?
Vì rất có thể tới đó mình sẽ thăng lên một không gian khác, thanh hơn, thơ thới hơn thế giới ta bà này.

Mình đọc quyển Tử Thư từ khi còn rất trẻ, và những gì mình đọc rõ ràng là có ảnh hưởng tới cách nghĩ, cách sống của mình.
Nhiều người bảo mình dở hơi, sống không lo sống mà chỉ lo chết.
Hahah, lúc đó sao mà lo chết? không có khái niệm về chết, nên mới đọc về cái chết.
Đọc nhiều thì thật sự là không còn lo chết, chỉ ngại những đau đớn có thể có.
Vì muốn một sự chuyển tiếp nhẹ nhàng, mà có động lực không tích nghiệp qua suy nghĩ, lời nói, việc làm.
Để ý không nghĩ ác cho ai, không thù giận ai, …, túm lại phải luôn để tâm thế ở trạng thái thanh thoát, thì mình tin có đi đâu thì mọi thứ cũng ổn.

Lại quay về “Lễ thăng”.
Khi thoát xác, linh hồn rất nhạy cảm.
Ở trong xác do sự hạn hữu của thể xác ta không cảm nhận được suy nghĩ cảm xúc của người khác.
Khi thoát xác thì khác hẳn.
Lúc đó cái quan trọng nhất là tình thương và sự thanh thản của những người quanh họ.

Nên tới lúc đó, mình mong muốn ai sẽ có mặt bên mình nhỉ?
Tất nhiên là những người yêu mình với tình yêu thoáng đãng.
Tình yêu lúc đó có sức nâng đỡ ghê gớm lắm.
Thoáng đãng thì họ mới vui mừng để mình đi. Sẽ không tủi hờn níu kéo ân hận.

Hehe, sống làm sao để mình không ân hận khi ra đi, không dễ.
Sống làm sao để không ai ân hận về sự ra đi của mình, còn khó hơn.

Sáng ra phét lác vài câu, có làm ai nặng nề thì xin lỗi.
Có vài suy nghĩ thích nói ra, cho cái đầu nó thoáng.