The journey of remembering

Hôm qua xem liền một mạch mấy video của 1 bạn tên là Mattias.
Phim trên gaia đót com, the journey of remembering.
Bạn ấy từ nhỏ đã tiếp xúc với những thực thể trong không gian khác.
Khi được 11 tuổi, Mattias được dạy nhiều thứ, để chuẩn bị cho mission mà Mattias phải bắt đầu bắt đầu từ năm 2011, khi cậu được 24 tuổi.
Phim kể về các nhiệm vụ mà Mattias phải hoàn thành, vào những năm 2011, 2012, 2015, 2017,…
Những nhiệm vụ này do những thực thể (guides) giao, những guides mà chỉ cậu mới nhìn thấy và giao tiếp được.

Có những việc tưởng chừng không thể làm nổi, vì quá gấp, quá khó, quá đắt, mà cuối cùng vẫn suôn sẻ.
Một trong những nguyên tắc mà các guides luôn nói với cậu : hãy nói thật và chỉ nói thật.
Cậu vừa cười vừa kể, khi một nhân viên hỏi vì sao cậu lại phải tới nơi ấy, cậu bảo “vì sinh linh mà chỉ tôi nhìn thấy, bảo tôi phải làm abc, với mục đích xyz”.
Vậy mà người kia chỉ à, ừ, rồi cũng đóng triện cho phép, mặc dù bình thường thường rất khó, và rất lâu.

Câu chuyện cậu gặp Paps cũng vậy.
1 trong các nhiệm vụ của cậu là phải đến Vatikan, gặp Paps và kể hết những gì cậu đã làm, và phải làm.
Cậu không nghĩ là cậu sẽ làm được, nhưng để kệ, biết là mọi thứ đang được sắp xếp dần cho việc đó.
Cuối cùng sau rất nhiều các mắt xích nho nhỏ, cậu đã gặp được paps.
Giờ ngồi viết lại mới thấy mình không nắm được các tình tiết, để tối về xem lại rồi kể sau.

Xuyên suốt một hành trình không hề bình thường, khó tin với phần lớn mọi người, Mattias luôn luôn giữ nguyên tắc đó – nói sự thật.

Nói sự thật, chấp nhận sự thật, nhìn thẳng vào sự thật, … đem đến thứ tự do rất thông thoáng, nhỉ.
Trước mắt có thể có những thiệt hại nhất định, về lâu dài nó lại đem lại lợi ích bền lâu.

Tất nhiên sự thật thì luôn tương đối, sự thật với người này chưa chắc đã là sự thật với người khác.
Nhảy bổ vào nhau, chém vỡ đầu nhau chỉ vì sự thật của mày khác của tao, không phải cách làm của người trưởng thành , nhỉ.

Thiếu – Thừa

sáng dậy làm các kiểu việc cần làm.
Vừa làm vừa quan sát cảm xúc của mình.
Cái quan sát này ở mình nó thành tự nhiên rồi, một cách rất bản năng.
Sau này có mở rộng và có chủ ý trong sự quan sát hơn thôi.

Thấy mình khá enjoy những gì thuộc về thiếu. Và từ hơi stress cho tới khá stress với những gì thuộc về thừa.
Thiếu thời gian, tới khi có thời gian làm công việc mình yêu thích, thấy rất thú vị.
Thiếu đồ ăn trong tủ lạnh – dọn dẹp thấy sạch bong gọn gàng rất sướng.
Hiện tại châu Âu đang đối diện nhiều cái thiếu : thiếu điện, thiếu năng lượng, thiếu sưởi.
Thấy mình chuẩn bị tinh thần để đón chờ mọi thứ, không thấy khổ sở o ép gì.

Còn thừa, hiện đang thừa các kiểu quả.
Thấy mình bị stress là do không muốn vứt đi.
Muốn sử dụng triệt để, mà cũng không thích cho đi vô tội vạ.
Con người, vốn hay nhận khi được/bị cho.
Nhưng đem về họ có dùng không lại là chuyện khác.

Bắc thang để hái nốt mấy chùm nho ở tầng 2, rồi thu dọn cắt cành chỗ đó luôn thể. Nhìn đám nho còn lại, ước lượng chắc phải ăn cả tuần nữa mới hết.
Bởi trước đó đã cố gắng ăn đều đặn hơn tháng, nên giờ nó thiên về cái sự thừa. Bỗng nghĩ miên man về cái sự thiếu/thừa.

Việc nhỏ như mấy chùm nho, tới việc lớn như hạn hán, lụt lội, có lẽ là thể hiện của cùng một bản chất.
Nó như điệu nhảy của cuộc sống vậy, đủ, thiếu, thừa cứ luân phiên.
Cuộc sống của ai cũng có lĩnh vực thừa, lĩnh vực thiếu.
Trong một thời điểm nào đó, người thì thiếu sức khoẻ, người thiếu thời gian, người thiếu tiền, người thiếu sự quan tâm, người thiếu sự tôn trọng, người thiếu tự do …
Và họ khao khát, tìm mọi cách để bớt cái sự thiếu đó. Nhiều người thoát thiếu, đạt được đủ trong thời gian ngắn, rồi chuyển sang thừa.
Tới lúc thừa, không phải ai cũng biết cách nhận ra và tránh được hậu quả do cái sự thừa mang lại.

Và suy nghĩ của chúng ta ấy, chúng bị méo mó dễ sợ vì cái sự thiếu mà ta đang có.
Người thiếu tiền nhìn người lắm tiền, nghĩ rằng họ sướng, nghĩ rằng họ khoe của, …
Họ chả sướng, họ có cái khổ của sự thừa (mà chưa chắc họ đã biết), và họ có cái khổ của sự thiếu khác (thiếu sự yên tĩnh thông cảm chẳng hạn).
Nếu họ có khoe, chưa chắc đã khoe của, mà chắc do họ cũng đang thiếu – thiếu sự ngưỡng mộ của người khác.

Mình từng nhìn mẹ mình bị khủng hoảng thừa, liên quan đồ đạc trong nhà, và nhiều nhất là đồ ăn.
5,6 năm trước, dịp tết mình đặt mấy thứ để ăn tết.
Khi người bán đưa đồ đến, mình không có nhà.
Bà ra nhận, mắng oan luôn người bán, “bao nhiêu thứ thế này, tủ lạnh đầy rồi, để vào đâu?”.
Lúc mình về bà vẫn trong trạng thái bức xúc khổ sở.
Qua tết, mình sang lại Đức, mấy cuộc điện thoại sau đó bà vẫn rên rỉ về đồ ăn vẫn chưa hết, mặc dù đã cho đi nhiều.
Mà cho chỉ để khuất mắt mình, chứ người ta nhận xong chưa chắc họ đã ăn.
Bản thân họ cũng đang ê chề đồ trong cái tủ lạnh nhà họ.

Bản thân cũng nhận thấy mình cũng rất khổ sở với cái sự thừa.
Nên khá là thông cảm với bà, hay gàn anh chị họ đừng mua gì đem đến cho bà.
Thay vì niềm vui gặp người thân, sẽ là sự bức xúc không biết làm sao tiêu thụ hết đám đồ đó.

Dông dài kể lể. Túm lại là phải để ý để tránh sự thiếu quá/sự thừa quá.
Và khi cái sự thiếu/sự thừa nó xảy ra, thì điềm tĩnh nhận định mà giải quyêt từ từ.
Quan trọng ở cái chữ từ từ. Từ từ và bình tĩnh, tưng tửng càng tốt.
Cẩn thận tưng tửng với cả với mong muốn của mình.
Kiểu đang mưa mà chỉ có mong nắng ấy, sau vài tuần nó nắng cho rát mặt thành khô hạn luôn.

Khi đã nhuần nhuyễn xử lý thừa thiếu trong 1 lĩnh vực nào đó,
thì sự nhuần nhuyễn đó có thể được ứng dụng trong mọi lĩnh vực khác.
Và cuộc sống lúc đó mới có cái nhẹ nhõm tưng tửng của 1 điệu nhảy vui vẻ, nhỉ.

Và chả cần quan tâm tới cái sự thiếu thừa của người khác, nhỉ.
Ai ai cũng có chỗ thừa, chỗ thiếu, đúng nơi cần có, đúng thời điểm cần xảy ra, với riêng người đó.

Ram Dass

Đến office, mở máy ra đã thấy có video Becoming Nobody mình vẫn mở từ hôm qua, đúng đoạn ông Ram Dass đang nói với cậu phỏng vấn : Your soul is beautiful.
Tối qua lướt youtube search tên ông ấy, tìm thấy 1 video có mặt cả Ram Dass và Eckhart Tool, cách đây 8 năm.
Khi được hỏi về tình yêu, E.T. mở lời trước. Những gì ông ấy nói vốn đã có hết trong sách và trong các bài viết của ông ấy.
Cái đáng giá nhất có lẽ là sự có mặt của ông ấy.
Có những sự có mặt trụ chắc trong ‘Now – bây giờ’ đến mức những người xung quanh cũng ngay lập tức trở về cái Now.

Ông Ram Dass thì mới bị đột quỵ, bị liệt nửa người, nên nói năng khó khăn, chậm chạp.
Ông ấy cố gắng từng lời “The direct connection between soul and soul is love”.

E.T. giải thích nhiều hơn, có tác dụng phá chấp. Ông ấy chỉ ra cái gì không phải là love.
Còn R.D. chỉ thẳng vào trực kiến, mà chỉ những người đã tách biệt được cái mê của mình và cái soul, mới phần nào hiểu được.

Nhưng câu đó mình nhớ. Nó mới và làm mình ngộ ra một số thứ.
Nó lý giải vì sao mình rất yêu mến con người, cái tình yêu mình có từ hồi nhỏ, vẫn còn nguyên vẹn, nhưng lại không thích tiếp xúc với rất nhiều người.
Khi tiếp xúc, ít ai giữ được cái sự tĩnh lặng đủ để cái soul của họ hiện diện, trừ sự gặp gỡ của những người bạn tâm giao.
Phần lớn là cái lao xao, cái lao xao đi từ trí óc, suy nghĩ, phân biệt so sánh.
Nhưng vì ta muốn có hình ảnh đẹp, nên ta vẫn cứ phải đeo 1 cái mặt nạ che đậy những lao xao đó.

Placebo effect

Hehe, nhân tiện đã mở vietnamesetyping dot com, viết luôn vài dòng.

Hôm trước có nghe 1 bài trên Gaia đọt com, về placebo effect.
Kênh này muốn xem phải mua theo năm, không nhiều.
Mình mua từ 5,6 năm trước. Xem rất ít, nhưng vẫn không cancel, coi như đóng góp để kênh vẫn có thể duy trì.

Vừa mở ra thấy có mô tả “Gaia offers the largest online resource of consciousness-expanding videos—over 8,000 informative and enlightening films,
original shows, yoga and meditation classes, and more that you won’t find anywhere else.”
Ai thích cái gì kỳ bí, lịch sử con người, trái đất, thôi miên, tâm lý, nền văn hoá cổ đại, chiêm tinh, …. thì chắc hợp với kênh này.
Nó không mê tín chỉ nêu ra niềm tin không căn cứ. Có sự đầu tư đáng nể cho các đề tài.

Quay trở lại với placebo effect. Khoa học thực nghiệm (nghiên cứu trên nhiều người) chứng minh nó có thật.
Sau một thời gian dùng thuốc giả, người bệnh thấy bệnh thuyên giảm.
Chiếu não của họ thì thấy vùng vốn liên quan tới suy nghĩ và hành động tích cực trở nên active và sống động hơn.
Tuy vậy chữa bằng cách này nguy hiểm ở chỗ người bệnh bị lừa một cách thụ động, tác dụng không bền.

Nó cũng chứng minh niềm tin của con người có sức mạnh lớn hơn nhiều là chúng ta tưởng.
Nếu nói nó là yếu tố cơ bản để con người sống khoẻ mạnh và hạnh phúc, cũng không sai.

Đại loại còn dài. Ai ai chắc cũng đã nghe và đọc rất nhiều.
Ah, bài đó nhấn mạnh chuyện phơi nắng. Phơi nắng không chỉ nhận D3.
Nó nhận rất nhiều năng lượng và thông tin qua da, qua mắt.
Cái vùng não nói trên được kích hoạt và linh động lên rất nhiều, khi con người được phơi nắng thường xuyên.

Con người có thể chủ động tạo ra placebo effect cho mình, bằng cách làm cái gì đó đều đặn hàng ngày mà mình nghĩ là tốt cho sức khoẻ.
Ra vườn nhấm nháp một vài chiếc lá tía tô chẳng hạn heheh.

P.S. Quitte đã chín, rụng lộp bộp mấy ngày hôm nay. Nghe hơi sốt ruột.
Khi đã rơi xuống đất, phần dập nát rất nhanh chóng bị lên men.
Bèn hái xuống đem ngâm nước muối, theo gợi ý của bạn chồng, và cũng vì xem được 1 video thấy người Hàn ngâm hồng xanh vào mùa đông.
Xem xem, biết đâu ra món mới hehe.
Quitte rất nhiều chất và năng lượng, chỉ vì quả quá cứng và vỏ chát nên không ăn được.
Người ta toàn đem nấu lên làm mứt.
Khi nấu đã mất kha khá những chất quý báu của cây quả.

Nói thẳng

Trong 1 gia đình, hoặc 1 tập thể, cần có một sự tin tưởng nhất định vào nhau, nhỉ.
Thiếu sự tin tưởng này, không thể có không khí ấm cúng trong nhà.

Hai bạn nhà mình giờ cũng biết, nếu bố mẹ có gì bất bình hay chê bai gì các bạn, thì bố mẹ nói thẳng.
Không mượn lời người khác, không vòng vo viết lung tung ở đâu đó.

Bạn chồng cũng vậy, mình có gì không hài lòng, không đồng ý, bao giờ mình cũng nói thẳng.
Nếu có lỡ mồm nói sau lưng, thì mình cũng sẽ tìm cách nói thẳng ngay sau đó, không để lời nói đó của mình đi 1 vòng với đủ kiểu mô đi phê, rồi mới đến tai bạn ấy, .

Với người mình coi là bạn bè mình cũng làm vậy.
Cũng chỉ nên làm bạn với người mình nói thẳng được haha.
Còn với ai mà mình không nói thẳng được (thiếu niềm tin, hoặc nói thẳng gây hiểu lầm, xích mích) thì mình tránh hahah.

Được nói thẳng, nên không có bí bức gì, không có kiểu nói móc, cạnh khoé, nói sau lưng.
Nói móc, cạnh khoé và nói sau lưng là thói quen khiến người ta xa nhau nhanh nhất.
Gọi là gần mặt, cách lòng. Lâu riết thành thói quen rất khó sửa.
Khi mình phải dùng mấy cách đó, mình mới chính là người mà mình khinh nhất.

Nên hay dùng đoạn “tránh” là vì vậy, đỡ bực bội trong tâm rồi đâm ghét mình ra hahah.