Stress

Đến chỗ làm, gặp vài người hay làm việc với mình, khi họ hỏi “sao rồi”, mình bảo tao đang bị stress, vì abc.
Rồi cười toét, tự xoa má khoe làn da củ súng, cứ như không hề có stress.

Thấy mình nói vậy không còn có ý ca cẩm, hay cần sự thông cảm gì đó, mà chỉ để họ hiểu mà tránh mình ra khi có thể.
Rồi nếu có nhìn thấy vẻ mặt cau có (do suy nghĩ quá đà hahah) của mình hay những câu trả lời cụt lủn không có tim có cười, thì bớt suy diễn.

Ngồi làm thấy chạy được đoạn nào, học thêm được cái gì, vui cái đó.
Không thấy có cái dấu vết của “oh mình giỏi thế”, mà đơn giản thấy mình bớt dốt đi 1 xíu.

Đấy, stress mà vẫn cần mẫn cóp nhặt niềm vui. Hỏi ai được như mình hahah.
Giờ ăn trưa rồi, chắc phải đi loanh quanh một mình vừa nhá cái gì đó, vừa hoạt động cho lưng nó giãn ra tí. Rồi sau đó, lại vươn vai stress tiếp hehe.

Update: Quên tiền ở nhà, nên quyết định nhịn, nhưng vẫn ra ngoài.
Thấy đám hoa Holunde đang nở rộ bên đường, ngắt 2 cái hoa to tướng, nhấm nháp ăn. Thế là xong bữa trưa nghèo nàn. Đời của kẻ nữ nhân về hưu sớm, thật là an nhàn và dực dỡ kkkk…

Bước ngoặt

10 phút nữa sẽ tới 1 cuộc họp mà mình nghĩ mình sẽ không vui vẻ gì sau cuộc họp đó.

Con người khó có thể nói gì, nhỉ ,nếu như họ không nhập cuộc, họ không là 1 phần của sự kiện.
Mình hơi ngạc nhiên với bản thân sao mình để bản thân bị kích động đến vậy.
Vì sự mập mờ của người khác, sự giằng xé bên này bên kia, vừa muốn cái này, lại vừa muốn cái khác của họ.
Trong khi thời gian và sức người có hạn.
Chính sự mập giờ, giằng xé này làm mất bao công sức thời gian, và mất cả não vì stress và bực dọc nữa.
.
Câu chuyện này thì liên quan tới công việc, nhưng ở ngoài đời cũng có thể xảy ra tương tự

Hôm qua mình nói với cậu đồng nghiệp sau khi họp.
Mày cứ tưởng tượng mày có bà vợ, hôm qua đòi mua cái túi A.
Mày, muốn cô ấy vui, vét ví mua túi A về, nghĩ cô ấy sẽ vui.
Nhưng không, cô ấy bảo tao thích thêm cái giày B, trong khi tiền trong túi mày đã hết.
Mày bảo tình trạng tài chính của mày với vợ, nhưng vợ mày không nghe, mày thấy rõ rệt một sự không hài lòng trên khuôn mặt nặng nề của cô ấy.
Mày nghĩ mày sẽ sống vui vẻ với vợ mày được bao lâu?

Update: Cuộc họp đã diễn ra hiệu quả và gọn gàng hơn là mình chờ đợi.
Bạn Product Manager đã hiểu ra cần làm gì và đã làm không tồi.
Mình với PM nào cũng phải căng thẳng vài lần, sau đấy thì ổn, thậm chí tốt.
Vì cả 2 bên đều cần nhau, nếu đủ tin tưởng, hợp tác với nhau được, công việc đem lại niềm vui, cả 2 bên đều học hỏi phát triển.
Không thì là cuộc chiến triền miên, nhiều bực dọc, nhiều stress.

Hôm kia sau khi họp, ngồi ăn trưa, mình đã nói với một bạn nữ đồng nghiệp:
Tao cảm thấy khó chịu, vì tao đã quá unhöfflich (không lịch sự) và unfreundlich (không hoà nhã).
Bạn ấy an ủi “chuyện bình thường, chúng ta vốn đã có tiếng rất không hoà nhã với PM rồi”
Hôm qua trước khi vào họp, mình lại nói với bạn ấy:
tao sắp sửa phải không lịch sự và không hoà nhã đây.
Hôm nay trước khi vào họp, mình nói với bạn chồng (làm tại nhà):
mẹ sắp sửa phải không lịch sự và không hoà nhã đây.

Vậy mà mình đã không không lịch sự và không không hoà nhã haha.
Kể từ đây, mình nghĩ mối quan hệ sẽ sang một bước ngoặt mới.
Sẽ bớt được khối khó chịu, dù công việc vẫn không bớt đi.

Hỏi tại sao việc đi làm làm mình thích thú, một phần vì được chứng kiến những bước ngoặt này.
Nó như trò chơi vậy, nói câu này, làm cái này, nghĩ thế này, nó sẽ tác động lên cục diện một cách nào đó.

Thoả hiệp

Bạn bên cạnh nói to quá.
Không thể tập trung nghĩ.
Viết lung tung vậy.

Buổi sáng vừa có một cuộc họp mà mình cảm thấy bực mình.
Cảm giác bực mình giống khi bạn đang có đứa con nhỏ đói bụng khóc lóc đòi ăn, mà có ai đó đang lải nhải trên phone về một chuyện nào đó chả mấy liên quan tới bạn.
Mình đã tới tuổi không còn muốn thoả hiệp nữa, nói thẳng – việc chúng mày nói không liên quan, hãy quay trở lại với điểm chính, nếu không tao sẽ rời khỏi cuộc họp.

Cảm thấy mình rất bất lịch sự.
Nhưng cái bất lịch sự của mình một phần bắt nguồn từ cảm giác thời gian của mình không được người khác tôn trọng.
Mình cho rằng họ đến cuộc họp thiếu sự chuẩn bị.
Mình cho rằng họ bàn về cái họ cần phải suy nghĩ và bàn trước với những người hiểu nó, chứ không để đến cuộc họp đó lại bàn, mất rất nhiều thời gian của những người không liên quan.
Tất cả đều rất chủ quan, đều là “mình cho rằng, mình nghĩ rằng”.

Tuy cảm thấy rất bứt rứt khi mình bất lịch sự, nhưng cũng thấy đôi chút hài lòng khi đã nói ra.
Suy cho cùng, khi tình trạng đó vẫn tiếp diễn, họp nối họp, thì cái stress cuối cùng là đổ lên cái thân của mình.

Cái bất lịch sự của mình một phần bắt nguồn từ cảm giác thiếu thời gian.
Nếu thời gian xông xênh, chắc chắn mình có đủ kiên nhẫn để nghe.
Tất cả các bạn đủ hiểu biết để chỉ nói điều có ý nghĩa với người nghe.
Chỉ là họ chưa hiểu rằng, thời gian có hạn, nên mỗi người phải dành thời gian đó cho công việc họ phải hoàn thành.

Giờ tới phần chính.
Mình đã phần nào huyênh hoang khi tuyên bố mình thích công việc.
Và như mọi lần, mình cứ huyênh hoang cái gì, đời bổ luôn cái đó haha.

Và giờ tuyên bố lại:
Mình ý thức để coi công việc cũng như cuộc sống. Không có thích hay không thích ở đây.
Ngày của chúng ta chỉ là 1 dòng chảy những sự kiện, mà người ta gán cho những cái tên.
Dù cái tên nào, thì cái quan trọng với tuổi U60 vẫn là phải để ý sức khoẻ, thân thể.
Dù có làm vườn, có tên “nghỉ ngơi”, thì vẫn cứ phải để ý để lưng không đau vì cúi quá lâu, nhể hehe.

Ma nào quan tâm, cái lời tuyên bố của mình ấy, hoặc bất cứ hành động suy nghĩ nào của mình ấy?
Minh !!!
Đúng hơn, một phần nào đó trong mình, rất tưng tửng, độc lập, nhưng biết hết, găm hết.
Chính nó bổ (búa vào đầu) mình, chứ chả ma nào trên thế giới này nhích 1 ngón tay để bổ hết.
Và nếu có cái sự sám hối viết ra chữ này, thì nó bớt bổ.

Nhiều người wonder sao trước đây mình hay chửi bản thân, hay bảo mình bạc nhược ghen tỵ này nọ.
Có mục đích cả. Khi mình phơi bày chúng ra, chả hiểu sao chúng không còn control mình nhiều như trước.
Mà cái tật ăn lắm, bạc nhược không ngừng, ăn hết mọi thứ để trước mặt, vẫn đeo bám mới chết.
Rồi còn thói ghen tỵ nữa. Sẽ có 1 tút nói về tính này ở mình. Ngán ngẩm cái tính đó lém rồi hahah.
Đời ngắn một mẩu, ghen tỵ mẩu nào, mất vui mẩu đó.

P.S. Cái lời mời họp tiếp theo, đã để mình ở Optional (tự lựa chọn có tham gia hay không), chứ không còn Required (bắt buộc phải tham gia).
Vậy là cái sự nói thẳng băng, dù cục súc của mình, đã có tác dụng hahah.

Sẵn lòng

Hehe viết tí nhỉ.
Của đáng tội, lúc thích viết rất hay rơi vào lúc đang làm việc.
Ngoài làm việc thì cứ có thời gian là hoặc làm việc nhà, hoặc nhong nhong ra ngoài thấm ít năng lượng của không khí, mặt trời, cây cỏ,
hoặc chúi mũi xem những thứ vớ vẩn, như xem các bạn trẻ con mới đẻ khóc ngoe ngoe haha.

Định viết gì nhỉ?
Viết về cái sự đưa vai mình ra gánh vác.
Gánh vác không nhất thiết là phải tự tay làm, mà đôi khi chỉ là một thoả thuận với bản thân “tôi sẽ quan tâm và tìm cách thực hiện việc a, b, c”.
Một trong những thói quen của chúng ta là chối bỏ, dừa cho người khác.
Và lý do thì luôn rất nhiều và rất đúng.

Tôi không đủ sức, không có thời gian, không đủ tiền …
Bà ta/ông ta không xứng đáng, không tốt với tôi, thì tôi…

Thực ra, mọi thứ đều sẵn đó, và luôn luôn đủ.
Đủ hơn nhiều nếu bạn chỉ dựa vào bản thân hạn hẹp của mình.
Nếu chúng ta sẵn lòng gánh vác, không chỉ vì cái tôi vị kỷ của mình.
Cứ sẵn lòng cái đã, cứ thoả thuận với bản thân cái đã.
Rồi giỏng tai lên nghe ngóng, nhướn mắt lên mà quan sát tinh tường.
Sẽ nhiều thứ xảy ra ngoài dự định.

Tới lúc nào đó, bạn chỉ còn lòng biết ơn, tới vũ trụ, tới bất kỳ ai nhấc 1 ngón tay giúp bạn.
Họ cũng phần nào đó đã “sẵn lòng”.
Hehe, cái chữ “sẵn lòng”, hay đấy nhỉ.

Nhìn xung quanh, rất nhiều người có cái chữ này.
Họ trở thành cái kênh của một nguồn năng lượng nào đó.
Nên họ thực hiện được nhiều thứ trong cuộc sống của họ, có cái visible, có cái unvisible.
Sự có mặt của họ xứng đáng, nhỉ.

Công việc

Hehe vừa mở máy lên, có bạn Katrin nhắn cho mình gì đó, rồi 1 cái mặt cười – tao nhầm.
Vừa buồn cười, vừa thấy ấm áp.

Chỗ làm có 2 bạn Katrin, chắc đều kém tuổi mình.
Một bạn chắc chỉ kém 3,4 tuổi, vì con bạn ấy cũng đã lớn.
1 bạn chắc phải kém xấp xỉ chục tuổi.

Hôm kia trước lúc về, bạn Katrin2 có gọi điện phân trần vì sao một request của mình không được thực hiện nhanh.
Mình nhận thấy đã từ lâu, mỗi khi mình gửi 1 request gì đó, Katrin2 luôn nhanh chóng nhận lấy và làm nhanh như có thể.
Không làm được, bạn ấy luôn tìm gặp và nói lý do tại sao.

Cách đây hơn 5 năm, mình đã cùng bạn ấy vật lộn để setup một system loại mới, thứ mà chưa setup trong chỗ mình bao giờ.
Thường thì người ta cứ gửi IT request rồi thây kệ, đấy là việc của Admin.
Mình thì song hành cùng bạn ấy. Mỗi khi có gì không chạy là tìm tòi, hỏi những nơi có thể.

Katrin1 thì khá bận rộn. Lịch của bạn ấy cứ san sát.
Nên mỗi lần cùng làm cái gì đó, 2 đứa chỉ nói qua lại 3,4 câu, rằng rất cám ơn mày đã dành chút thời gian cho tao, rồi tập trung làm cái cần làm.
Rồi cuối meeting lại thêm 3,4 câu về plan và time slot của bạn ấy.

Ngoài 2 bạn cùng chỗ làm, còn thêm 1 Katrin khác, Katrin3, từ công ty partner.
Cũng lại 1 kiểu người công việc, bận rộn và correct.
Tuần trước mình có gửi 1 cái thư nói về tình trạng system của các bạn quá lộn xộn, khiền mình rất là unhappy khi làm việc trên đó.
Thế là bạn lập tức cử 2 người vây quanh để hạn chế cái tình trạng unhappy của mình hahah.

Chả mấy khi có thời gian chuyện ngẫu với các bạn.
Nhưng giọng nói, cách nói, vài câu mở bài kết thúc, khiến có 1 sợi dây vô hình tồn tại.
Cái sợi dây vô hình mỗi khi hiện diện, nó làm tâm hồn mình ấm áp, làm mình thích đi làm.
Thấy mình được là mình, các loại cảm xúc của mình được chấp nhận, được tôn trọng.

Chỗ làm giờ không chỉ là làm việc, nó là một xã hội thu nhỏ.
Nhiều màu sắc, nhiều độ tuổi, nhiều mối quan tâm.
Khéo mình sẽ viết 1 serie chuyện về các bạn mất.

Cái thư có chữ unhappy mình CC 1 bạn trong team mình, vốn cũng làm cùng 1 phần. Bạn đó chắc nói lại cho sếp.
Thế là sếp gọi điện 2 lần, bảo mày có thể pass công việc đó cho người khác, hoặc bỏ đi 1 phần công việc mày đang làm.

Biết là sếp có ý tốt, nhưng mình không muốn dừa công việc đó cho ai.
Song song phần việc mỗi người chịu trách nhiệm chính, còn kha khá các công việc râu ria mọi người tự chia ra, mỗi người làm 1 việc.
Ai cũng bận rộn, bớt việc cho họ còn chưa xong, không nỡ chất thêm việc, nhất là việc khiến mình unhappy, lên lưng các bạn nữa.

Thế đó, tuổi mình, các bạn ở VN nhiều bạn đã thong dong, thời gian xông xênh.
Mình vẫn cứ bận rộn như thời con mọn, chỉ có điều focus thay đổi, môi trường thay đổi, tuổi tác và sức khoẻ thay đổi, mindset thay đổi.

Vẫn là bận, nhưng là cái thứ bận có ý thức, người ta phải để ý từng đường đi nước bước để đón, embrasse cái bận đó, sao cho nó không còn là bận.
Giống người nghèo thì phải đếm từng đồng khi đi chợ vậy, nếu khéo léo, thì họ dù ít tiền mà vẫn thấy đủ, không bao giờ bị cháy túi.
Cũng là cái hay, nhỉ hahah.