Công việc.

Mọi thứ đều tương đối mới, thành ra vẫn chưa rõ thế nào là đúng, thế nào là sai. Cả team vẫn trong giai đoạn thử, mò mẫm, mỗi người 1 góc.
Loay hoay mãi. Sửa đi rồi sửa lại, thử trong tool này rồi tool kia.

Hôm nay mới phát hiện ra, có lẽ do số liệu được trữ ở đâu đó giữa đường,
Nên dù có thay đổi đầu này, đầu kia chỗ sửa vẫn hoàn toàn chưa có mặt, mà cái ta nhìn vẫn là cái cũ.
Ta lại cứ tưởng cái ta sửa nó không working, ta lại sửa tiếp.
Sửa đi sửa lại sửa tới sửa lui, giống hệt đi trong một ma trận không biết đường nào là đường đúng.

Giận thật … bỏ đó ngồi tào lao tán phét.

Cuộc sống thời điểm này giống hệt vậy.

Không chỉ là giao tiếp giữa con người với con người.
Mà cả giao tiếp với trời đất.
Cả các kiểu luật, ví dụ luật nhân quả là 1 trong số đó, của vũ trụ.
Nếu quả thật chúng có hahah.
Mình nghi ngờ quá đi mất (ngoài luật nhân quả thì khá tin).

Lấy ví dụ luật nhân quả nhé.
Bạn làm một việc củ chuối nào đó, nhưng do các thứ nó cứ lòng vòng, chưa hội đủ duyên, nên quả nó chưa đến.
Thậm chí, quả của các nhân lành trước đây vẫn đang hiện diện. Đủ duyên, quả xấu mới xuất hiện.

Nhưng đây chưa phải là điều mình nghĩ mấy hôm nay.
Bạn có tưởng tượng được không, tất cả các possibilities – “khả năng” – nó đang tồn tại, ngay lúc này.
Bất cứ một “khả năng” nào đều có thể thành hiện thực với 1 ai đó hoặc 1 nhóm người nào đó.
Chỉ cái gì synch với đầu bạn, nó mới hiện diện trong thế giới của bạn.
Và chỉ trong thế giới của bạn, hoặc 1 nhóm cùng suy nghĩ, mà thôi.

Bằng lời nói, hành động, thậm chí chỉ hơi thở, ý nghĩ, bạn lại đang tạo ra hàng ty tỉ các “khả năng”.

Thế đoá, nên bước nhảy quantum là có thể, nhỉ. Nhảy từ thế giới này sang thế giới khác, chỉ bằng thay một loạt tập hợp các suy nghĩ.

Mà thôi, nhảy đi đâu làm gì. Chỗ nào chả thế.
Chỉ cần coi mọi thứ là không thực, không dính vào chúng, chơi với chúng, là đủ, nhỉ. Hehe.

Gió nóng

Trưa nay ngồi nói chuyện với 1 ông cùng chỗ làm.
Vì đã lâu không gặp, chắc phải từ hồi Covid, ông ấy hỏi mày ra sao.
Minh bảo vẫn ổn, tao đang đợi về hưu haha.

Thế là ông ấy ngồi dông dài. Bảo tao 61 rồi, muốn về hưu trong 2 năm nữa.
Nhưng con tao giờ mới đi học nghề, chắc tao vẫn phải làm việc tới lúc nó học xong.
Giọng hơi ảo não, cái bức tranh về tương lai trong đầu ông ấy thật là u ám.

Mình đang trong trạng thái trung lập,
nghe cái giọng đều đều của ông ấy bỗng thấy mình cũng bị lôi xuống mất vài phút.
Biết nghe ông này riết chắc cảm giác u ám sẽ ngày càng đặc,
nên vẫn ngồi nghe, tự nhủ sẽ chỉ nghe thêm 5 phút, và bên trong bật sang trạng thái quan sát.

Ông ấy bức xúc vì có quá nhiều người vẫn tưởng Đức và europa còn tạm ổn, trong khi nó sắp sụp đến nơi.
“Tao đồ rằng nó phải sụp, thì người ta mới mở mắt ra được”.

Mình không cho rằng Đức ổn, nhưng cũng không nghĩ xa hơn.
Mọi thông tin đều không có gì đáng tin lắm.
Tinh thần người dân thì người ổn thì vẫn ổn, người không ổn thì vẫn không ổn, bất kể cái gì xảy ra.
Kể cả sụp, thì mỗi người vẫn sống cuộc sống của họ, đi con đường của họ.
Chưa chắc đã tồi hơn khi đang ở đỉnh cao ngạo nghễ, nhỉ.
Sự ngạo mạn luôn hàm chứa sự rủi ro trong đó.

Những câu cuối cùng khiến mình hơi buồn cười.
Ông ấy bảo, đài báo bảo sắp có đợt gió nóng,
thế là ai cũng kêu ầm ỹ – nóng quá.
Nhìn rộng ra tí, những thứ mình biết cũng toàn từ đài báo mà ra.
Và ta cũng bị chúng manipulated y như cái tin gió nóng.

Hehe đau vai rồi, viết docu nhiều quá.

Nói chuyện với chị

Sáng thấy người hơi ê ẩm chút, nên ngồi nhà làm việc.
Lên phòng làm việc ở sát mái, thấy cậu con trai vẫn ngủ chưa dậy.
Giường bên cạnh chăn màn vẫn chưa thu, chắc cậu bạn đã dậy sớm về sớm.

Hôm qua nhà rất đông, các bạn trong nhóm nhảy của chị, cùng vài người bạn của Tí.
Các bạn hát karaoke tới 11 giờ đêm, may về sau các bạn bỏ micro, tuy ông ổng nhưng nhẹ tai hơn nhiều hehe.

Chị đang làm gì đó ở bàn làm việc của bố, vốn đứng cạnh bàn của mẹ.
Mẹ bèn lê la nói chuyện với chị.
Chị cũng biết, mẹ mà đã nói chuyện, thường không phải vì câu chuyện nói cho vui.
Mà vì mẹ rất thích nói chuyện với chị, và gạt những thứ mẹ cho là không quan trọng bằng, tỷ dụ công việc, sang bên.
Những câu chuyện kiểu này luôn làm mẹ hiểu thêm chị một khúc, và cũng chủ động để chị hiểu thêm bố mẹ một khúc.

Từ câu chuyện xoay quanh nhóm nhảy của chị, tới câu chuyện liên quan tới cách hành xử nói chung.
Chị bảo không có người xấu. Không nên ghét một ai đó bởi không có ai trong cái bản chất của họ (in their core) đáng ghét cả.
Mình có thể không thích cách hành xử, hay một câu nói của người ta.
Và rất không fair khi người ta không biết mình ghét họ vì cái gì.
Mình phải nói ra để họ có cơ hội mà giải thích.

Với cương vị người lập nhóm, để nhóm có thể hoạt động, chị đã làm vài chuyện gây bức xúc cho các bạn khác một cách vô tình.
Chị đã hiểu, kiểu bức xúc mà không nói thẳng, lại nói vòng quanh qua người này người kia, gây chia rẽ thế nào.
Bởi vậy trong nhóm giờ mọi người luôn để ý giữ không khí cởi mở, có gì không vừa ý nói ngay, không nói qua người khác.

Nhớ lại thời tuổi trẻ của mình. Chắc cũng giống tuổi trẻ của nhiều người khác.
Trong trắng, thiện lương. Tất nhiên những bồng bột, lỗi lầm, chắc chắn có.

Chỉ sau này, đã đi làm, có gia đình, khi cái tôi đã phình to ra, mới có những hệ luỵ đi liền.
Mới có phân biệt, có trên dưới, có ghen tỵ, có ganh ghét, có tham lam, …
Có những cảm xúc khiến cái thơ thới thăng hoa bị giảm đi nhiều.
Có lẽ cái nhân của chúng vẫn có đó khi ta ra đời, có điều phải đủ nhân duyên, thời tiết nắng mưa, nó mới phát triển và hiện diện.

Biết vậy.
Có những thời điểm mình vừa cười khẩy, vừa thấy ghét cái phần đó của bản thân.
Giờ biết quá rồi, hết ghét.
Lúc nó ghen ghét ganh tỵ, cho nó ghen ghét ganh tỵ, vài phút, cùng lắm chục phút, là qua.
Rồi mọi thứ lại ổn.

Mẹ nói với chị, mẹ thấy hai bạn có một điểm rất hay, là phân biệt được rõ ràng phần bản chất của con người, và những tính cách thói quen của họ.
Có thể khó chịu với phần kia, nhưng phần bản chất, nó không thể bị ghét.

Viết đến đây. bỗng lại nhớ một câu chị kể khi nói về bạn Anna ở bên Anh (chị gặp khi đi học bên Anh hồi 15-16 tuổi): bạn không làm gì thì người ta không thể ghét bạn.
Chỉ khi bạn làm gì đó đáng để người ta ghét, thì người ta mới ghét bạn.
Anna là cô gái có một tác động rất lớn và theo hướng tốt, đối với chị.

Nhiều thử thách vẫn ở phía trước.
Suy cho cùng, trưởng thành, nhất là hoặc rất thành đạt, hoặc rất không thành đạt, mà vẫn giữ được cái khí chất trong trẻo thiện lương của mình, mới là cái khó.
Chỉ cần cái quan sát luôn hiện diện, thì người ta khó đánh mất bản thân.

Nhỉ heheh.

Làm việc cuối tuần

MOVE ls_data_s-no_layout_id TO <fs_deai>-no_layout_id.

Đây mới là lần thứ 4 thứ 5 gì đó mình làm việc cuối tuần, ít nhất là trong 10 năm đổ lại đây theo bộ nhớ rất tồi tàn của mình.
Thực ra mới gần đây mình mới đặt công việc lên cao vậy.
Nói chính xác ra, từ khi tương đối yên tâm về con cái, đã lên một bậc,
Và vài tháng trở lại đây, từ khi tương đối yên tâm về bố mẹ, lại đâm đầu thêm một mức nữa.
Cũng là cái chance thôi. Chứ trước đây toàn từ chối bàn lùi, chả ai bắt hahah.

Đôi khi được trải nghiệm thấu đáo cái gì đó, cũng là cái hay.
Công việc không chỉ là công việc, nó còn là cảm giác được chấp nhận,
được tôn trọng, được như cá trong nước, được thấy mình có ích, được giúp đỡ đồng nghiệp.
được tác động lên người khác, được thấy mình uyển chuyển lớn lên. Nó là cuộc sống thứ 2.

Mà thấy cũng biết ơn bạn chồng lắm.
Cả thời gian để tâm với ông bà, lẫn thời gian mình bận việc,
bạn ấy tự nguyện đảm nhận nhiều việc nhà.
Tối về có ăn hay không, vợ nấu thế nào, ok hết, vui vẻ không một lời phàn nàn.
Nhà cửa ồn ào , có bẩn xíu cũng xuề xoà không lấy làm điều.
Kiểu thôi bạn vợ cứ làm cái gì bạn thích ấy hehe.

Trước đây bị stress vì bị đẩy vào stress, ngụp lặn trong stress.
Giờ bị stress thì vẫn ngoi đầu lên được chút, để xem mình chịu được stress đến đâu, hehe, có hơi khác.
Kiểu vừa chịu stress, vừa ngó nghiêng xem cơ thể mình, đầu mình, phản ứng với nó như thế nào, đến đâu.

Bạn product owner mà mình kể ấy, bạn ấy thực ra thuộc team khác.
Chỉ vì hội mình có làm 1 cái có liên quan tới phần của bạn ấy, nên làm cùng một thời gian.
Bạn ấy ra requirements, bọn mình phải ra sản phầm.
Team của bạn ấy lạ lắm, mọi người luôn nói No ngay từ đầu, họp hành cãi nhau như bổ củi.
Có lẽ vì vậy, mà khi làm với hội mình, cái chữ No luôn bị bỏ ngoài tai, kiểu chúng mày chỉ có kêu ca là giỏi.

Trong vài tháng làm việc với bạn ấy, mình lại sống lại quá trình đi làm hàng chục năm của mình.
Mới đầu kiểu hơi coi thường, dần dần tôn trọng hơn, nhưng chưa có sự tin cậy, lời nói ít được nghe.
Rồi tới lúc lời nói được nghe. Rồi tới lúc được hỏi. Cũng là một quá trình dài và trầy trật.

Để xem vài tháng nữa xem.
Đến lúc lời của mình được tôn trọng, được nghe, mình bảo làm được thì vui vẻ, không làm được thì không đòi hỏi thêm,
là mình coi như thành công nho nhỏ hehe.

Đây cũng là cái hobby của mình – tương tác với người xung quanh,
và thấy một kiểu vui riêng khi đạt tới cái không khí hài hoà khi gặp nhau.
Cái hoà khí này, dù ở nhà hay ở chỗ làm, ở đâu cũng vậy, nó tương tự như không khí khoáng đãng trong lành trong rừng vậy, nó không làm người ta mất năng lượng.

Bị stress chút cũng rất đáng giá đó chứ, nhỉ, hehe.
Cũng là lý do có những thứ mình cứ đeo đuổi, dù trước mắt có nhiều thứ mệt mỏi.

Hưu sớm

Kể từ hồi từ VN sang là stress triền miên.
1 phần do công việc dồn lại,
1 phần do số lượng nhiều lên và nhiều thông tin thay đổi cần cập nhật,
1 phần do cảm giác mặc cảm mình đi nghỉ nhiều quá hic, mặc dù thời gian ở VN không phải là thời gian mà mình có thể sạc pin.
Mình bị ngập trong nó gần 2 tháng, đến 2,3 tuần gần đây mới cân bằng lại đôi chút.

Hôm qua bắt đầu có hiện tượng cổ tay bị đau, hôm qua tay trái, hôm nay tay phải.

Nhưng vẫn để ra 10 phút để viết hehe. Có những thứ không viết ngay, sẽ không bao giờ viết.
Rất nhiều lần, việc viết với mình như đóng lại 1 chương nho nhỏ nào đó.
Chương đó có thể là những đợt xao động tâm lý.
Người ta ngập trong đó 1 thời gian, biết về nó, và cuối cùng để nó lại sau lưng.

Cả tuần nay, mỗi lần ngồi với đồng nghiệp, mình lại đề cập chuyện hưu sớm.
Nhận được khá nhiều thông tin. Các bạn cùng tuổi cũng quan tâm những options có thể.
Nhưng dần nhận ra, họ đều có vẻ chấp nhận phải làm thêm chục năm nữa là chuyện bình thường.
Cái mà họ sẽ thử làm, là về hưu sớm 2,3 năm, tức từ 63, 64.
Chả ai có ý định về tầm 60 như mình hahah.

Có lẽ mình bị ảnh hưởng nhiều từ không khí hưu trí từ các bạn cùng tuổi ở VN.
Lại bị ảnh hưởng nặng bởi mong mỏi của mẹ được sống cạnh con gái.

Loay hoay mãi, rồi cũng đi đến một trạng thái tâm lý cân bằng nào đó.
Mà, có thể nhìn ngoài không thấy, nhưng mình là dạng rất dễ bị ảnh hưởng từ bên ngoài.
Cho dù cái core của mình thì không dễ lay chuyển, nhưng tâm tư suy nghĩ thì như cái diều ấy, gió chiều nào bị xiên chiều ấy hahah.

Chúng ta cứ hay gán cho 1 từ nào đó một ý nghĩa nào đó, nhỉ.
Chẳng hạn mặc định trẻ thì khoẻ, già thì yếu.
Làm việc thì mệt nghỉ hưu thì khoẻ…

Chính vì vậy, thấy người người về hưu cũng xốc váy ngó nghiêng đòi về hưu haha.

Thực ra cuộc sống cân bằng về các mặt, trong khả năng mình có, mới là điều cần tiến tới, nhỉ.
Giống người ít tiền ấy, vẫn có thể thấy đủ.
Thì người ít thời gian, cũng có thể khéo léo để thấy đủ.

Vậy định nghĩa lại.
Có việc là vui. Nhưng cần có vừa phải, nói chuyện với những người cùng làm, để sao đạt được môi trường thong dong nhất có thể.
Mình bị stress nặng thế này, có 2 nguyên nhân:

  1. Tính mình vẫn là tính của con cua (cancer), muốn mọi người xung quanh happy, dù trong nhà hay ở chỗ làm.
    Không đấu tranh được để bớt requirements.
    Thực ra có thể nói No và kệ bố bọn chúng, có thất vọng hay khó chịu thì cũng kệ bố bọn chúng hahah.
  2. Cậu Manager, người đưa ra requirements, còn phải học nhiều. Cậu ấy tham và ôm đồm quá, nên không nhìn ra được cái gì là cần thiết, cái gì có thể để sau.
    Thành ra tất cả những người liên quan đều bị stress. Làm rồi sửa, làm rồi xoá,… Giống làm nhà cho các bà đó, đục chỗ này, nới chỗ nọ, thay đổi xoành xoạch.

Hehe, cuộc sống loanh quanh cũng chỉ có vài cái đó.
Có môi trường để hiểu mình, biết mình và tự điều chỉnh mình, là tốt.
Không quan trọng đó là môi trường nào, nhể.