Chuyên toán

Hồi còn nhỏ bọn tôi học lớp chuyên toán, ở đó người ta dậy rất nhiều về toán.
Bọn lũ chúng tôi, được dậy thì cứ học thôi. Học túc tắc, học vì vui, nhất là hội gia đình không có gốc toán như bọn tôi.
Việc giải các bài toán khó với tôi cũng như nhiều bạn có một sự lôi cuốn đặc biệt.
Giờ đây nghĩ lại những lúc miệt mài giải toán, tôi thấy có thể ví trạng thái đó như một trạng thái thiền, nơi tất cả các suy nghĩ đều chỉ tập trung vào việc tìm ra lời giải, còn mọi thứ xung quanh đều bị „tắt“.

Đây có lẽ cũng là trạng thái hay có của những người làm khoa học hoặc kỹ thuật, lập trình viên.

Lớn lên chút, thấy người ta đả phá đám học giỏi quá, lại thấy mình thiếu nhiều kỹ năng trong cuộc sống, những kỹ năng bạn bè tôi đã học được khi tôi còn đang say sưa giải toán, tôi cũng ngoảnh lưng lại với cái gọi là „giỏi toán“. Tôi chối bỏ một cái gì đó “là mình”.

Ai mà khen tôi giỏi, thông minh, mà tôi không cảm thấy thiện ý trọn vẹn trong lời khen, tôi thấy như đang bị châm chọc.

Gần đây, tôi mới thay đổi cách nhìn, khi tôi đã không còn đồng hóa mình với những gì mình từng có và đang có.

Đó thật ra là một món quà. Không chỉ khả năng ngồi suy nghĩ sâu về một vấn đề, mà cả môi trường, thầy cô, bạn bè. Thật sự là món quà.

Cả một thời đi học, tôi và các bạn đã có rất nhiều niềm vui. Vui khi giải toán, vui khi tìm ra lời giải, và vui trong khoảng nghỉ giữa bài toán đã giải với bài toán tiếp theo.

Đã gọi là vui thì không thể so niềm vui này với niềm vui kia. Không thể bảo vui khi làm toán kém vui hơn khi lê la ăn quà ngoài đường cùng bạn bè. Cả hai thứ đều vui, mỗi thứ vui một kiểu.

Đi làm, khi đã tạm ổn với đám kỹ năng mà tôi phải nhồi nhét vào đầu mình cho kịp với môi trường, tôi nhận ra khả năng suy nghĩ logic giúp tôi rất nhiều trong công việc.

Có những việc (mang tính kỹ thuật) với tôi nhẹ nhàng và đem lại nhiều niềm vui, thì với nhiều người là việc khó khăn, vì họ không có thời gian được “luyện” toán, heheh. Tất nhiên họ có nhiều khả năng khác.

Nên để công bằng, nên khuyến khích những điều mà người khác có khả năng làm, giỏi nấu, giỏi tán phét, giỏi trang trí, và cả giỏi toán.

Hãy nhìn nhận, nhiều người trong số những con người đó có tâm hồn khá là trong trẻo, dù họ có thể không thành công, ít tiền, ít quyền.

Những câu nói như „giỏi thì cũng làm được cái gì… “, sẽ tạo nên một thế hệ không đánh giá những điểm mạnh ở mình và ở người, mà thế hệ đó là tương lai của xã hội này, cái xã hội ngoài tiền, chức tước, địa vị, còn có gì đó thăng hoa hơn, lan tỏa hơn, nhẹ nhõm hơn.

Bài này đã muốn viết từ lâu, khi biết tin cô cháu gái đi thi giỏi toán. Chấp nhận điểm mạnh của mình, không cần tự hào về nó, và hãy biết đó là món quà, cô cháu yêu quí ạ.

Hoa tím

Bình thường khi có hoa nở thì mùa xuân mới chính thức được mọi người để ý.
Với người làm vườn hoặc người thích cây, mùa xuân bắt đầu từ trước đó mấy tuần.
Từ lúc mầm mới nhú.

 

Đám hoa tím đang lác đác, chỉ sau 1,2 tuần nữa, sẽ thành thảm hoa tím ở một góc vườn. Từ giờ đến lúc đó, mỗi hôm lại thêm vài bông hoa. Thảm hoa có thể nở kéo dài đến tháng 5. Sau đó là thảm lá xanh, làm nền cho các loài hoa khác.

Tôi thích một câu “nhìn vậy mà không phải vậy”. Có những gốc cây khô queo tưởng đã chết, chồng tôi bảo cứ để vậy rồi nó sẽ lên, cây cối sức sống nó mãnh liệt lắm. Và thường bạn ấy đúng. Bạn ấy có một thứ linh cảm riêng, kết hợp với kiểu nghĩ logic của đàn ông, khiến bạn ấy tránh được rất nhiều lỗi mà tôi có thể mắc phải.

Bận rộn

Cái răng hàm trong cùng của tôi, từ hồi về VN sang đến giờ, giở chứng.
Không động đến nó và đánh răng liên tục ngay sau khi ăn, thì không sao.
Chỉ cần quên, hoặc chủ quan không đánh răng ngay, là lại thấy nó không yên.
Nó không đau, nhưng kiểu đánh động „có nhanh chân nhanh tay lên không thì bảo nào …“.

Người ta bảo, đến 50 tuổi hormon thay đổi nên sẽ có rất nhiều vấn đề về sức khỏe.
Đúng quá, tôi đúng 50 tuổi.
Người ta bảo, trong mồm có rất nhiều vi trùng. Quá đúng, cái người ta này thật quá giỏi.
Nếu hệ thống miễn dịch khỏe mạnh thì đám vi trùng đó bị đánh bay trong cái phẩy tay.
Hệ thống miễn dịch của tôi nghe chừng hơi rệu rã, đánh đấm một tí đã mệt, nên cái đám đó nó hoành hành.

Người ta còn nói, nếu chú ý để môi trường pH trong miệng luôn kiềm (ba sơ), vi trùng sẽ không thể sinh sôi nảy nở được.
Cái này tôi thấy cũng đúng qua kinh nghiệm bản thân.
Đôi lúc chỉ cần súc miệng bằng Natron (bột kiềm), là răng miệng thấy thoải mái không kêu ca gì.

Thức ăn, nhất là đường và tinh bột vào miệng sẽ chuyển hóa thành thành axit ( tinh bột thì thành đường trước đó).
Chính môi trường axit này tạo điều kiện cho vi trùng các bè lũ hội hè đình đám.

Heheh, ba hoa tí sau khi đánh răng.
Liên tưởng rộng ra một chút, cái đầu óc mình cũng nên được chăm sóc tí,
tức để ý môi trường mà nó đang bị lôi cuốn vào, xem môi trường đó tạo điều kiện cho loại ý nghĩ gì phát triển.

Còn giờ thì đi ăn, sau đó lại đánh răng, rồi lại nghe ngóng xem anh chàng ở tít cái góc trong cùng ấy có ca cẩm gì không.
Đời cũng khá bận rộn đấy chứ…

Phục

Bố dần dần quay qua phục thằng con.
Mấy tuần cuối nhà tắm tầng thượng cứ có mùi là lạ không dễ chịu.
Bố mẹ lau tới lau lui, đổ hết thứ này đến thứ khác vào toalet. Vô ích.

Hôm qua anh làm cùng bố, anh phát hiện ra mùi đó tỏa ra từ chỗ tắm chứ không phải từ toalet.
Chả là anh có cái mũi thính hơn bố.
Vì ít khi sinh hoạt trên đó, nên nước ít khi được xả ở chỗ tắm. Chỗ đó bị mắc một lúc nào đó và bị mốc. Xả nước xả thuốc một lúc là thông, hết mùi

Thế là cả bố lẫn mẹ đều phục anh lắm.

Tuổi trẻ là cái gì đó tự thân nó đẹp, nhưng nó lại không biết nó đẹp.
Nhìn lại những ảnh hồi còn trẻ, thấy mình đẹp.
Hồi còn trẻ không thấy vậy.

Có lẽ làm người cũng là một cái gì đó tự thân nó đẹp, nhưng nó lại không biết nó đẹp.
Chỉ đến khi rời khỏi thế gian, mới biết làm người là một điều đẹp đẽ.