Lao động

khi bạn đọc tản kể của những người xấp xỉ 50, bạn sẽ thấy nhiều câu khẩu hiệu. Thực ra họ không hô khẩu hiệu, họ nói đúng điều họ ngộ ra. Nhiều thứ người ta chỉ ngộ ra với tuổi tác. Và nhiều thứ chỉ ngộ ra khi đã qua trải nghiệm.

Lao động thực sự đem lại niềm vui. Một thứ niềm vui rất sâu lắng và lành mạnh. Niềm vui nuôi dưỡng.

Có thứ niềm vui nó chỉ khu trú trên đầu, in your mind. Có thứ niềm vui lan tỏa thấm vào từng thớ thịt, tế bào. Thứ niềm vui thứ 2 có thể trải nghiệm trong nhiều hoạt động, một trong những hoạt động đó là làm việc có chừng mực.

Nếu bạn còn trẻ, nhất lại là người thành phố, có thể bạn sẽ cười trừ. Nếu bạn còn là trẻ con như Tí, bạn sẽ „ja ja ja … mẹ nói nhiều quá“. Heheh.

Trẻ con có lẽ chưa hiểu, và chắc cũng không cần hiểu lao động là gì. Nếu bố mẹ có thể lôi kéo chúng vào làm cùng các công việc hàng ngày, làm với sự vui vẻ, chúng sẽ nhớ niềm vui đó. Chúng sẽ không ngại lao động. 

Những người lớn lên từ đồng ruộng, được tiếp xúc và làm quen với lao động từ nhỏ, họ cũng có niềm vui đó. Họ đi qua ngày của họ với mọi nghĩa vụ một cách nhẹ nhàng, họ dễ có nhiều niềm vui.

Còn những người thành phố được chiều chuộng như lứa bọn tôi, phần lớn phải tự học, nhiều khi phải học cả đời để biết yêu lao động. Tôi nhớ có những quãng đời tôi chật vật loay hoay để làm tối thiểu những thứ cần làm trong ngày. Đó là khi ở nhà thì hai đứa còn rất nhỏ, công việc chỗ làm thì ngụp lặn trong bể kiến thức mới. Thường là ở nhà nhưng đầu vẫn không ở nhà.

Về sau nghĩ lại, thời gian này nếu mỗi ngày có ai đó trợ giúp việc nhà khoảng 2 tiếng, cuộc sống sẽ trôi đi thú vị hơn nhiều, trẻ con sẽ vui hơn vì mẹ chúng ít stress hơn. Tuy vậy cái gì cũng có cái giá của nó. Có lẽ vì có thời gian đó mà tôi ý thức được sâu sắc hơn hoàn cảnh thong thả về sau, biết enjoy từng khoảng thời gian „không làm gì“ của mình mà không lao theo những hoạt động „để lấp chỗ trống“ khác.

Túm lại là có thứ niềm vui đó, heheh. Có những người trẻ tuổi tôi rất yêu mến. Và mong từ đáy lòng là họ sẽ được hạnh phúc, dù hoàn cảnh hiện tại đang làm họ mệt mỏi.

Và đó là thứ niềm vui rất lành mạnh. Bạn sẽ không muốn so sánh niềm vui đó với các thứ niềm vui hưởng thụ khác, vì nó khác, đáng được đứng riêng và đáng được cảm nhận.

 

Đồng tiền

Hôm nay đẹp trời. Sáng có mưa chút xíu, đủ ướt sân, rồi lại nắng ráo. Dân tình lại đổ ra làm vườn. Nhờ hai bố con phụ làm những việc nặng, tôi làm được gần hết những gì muốn làm cuối tuần ở trong vườn. Đó là một cảm giác dễ chịu.

Thậm chí còn trồng được một giỏ hoa tím, loài hoa tôi rất thích. Hoa nhỏ, màu xanh đậm. Giống một loại hoa hay cắm cùng hoa lay ơn ở Việt Nam ngày tết.

Lởn vởn trong ngày lại cứ nghĩ về bán hàng đa cấp và những người bị vướng trong đó. Thỉnh thoảng tôi có đọc thấy nhiều người tán gia bại sản, gia đình bị tan tác điêu đứng vì tham gia loại kinh doanh này.

Mới biết đồng tiền có sức quyến rũ ma quái. Ai may chưa vướng thì chưa biết, đã vướng vào thì u mê không còn biết đường ra. Có lẽ nó giống tác dụng của thuốc phiện vậy.

Lại nghĩ đến tử vi có hai sao Địa không Địa kiếp, cũng có tính hai mặt như đồng tiền, có thể tạo môi trường tôi luyện con người, nhưng cũng có thể tác oai tác quái giật dây con người như giật dây một con rối.

Nếu là thầy tử vi hay thầy tướng giỏi, chắc tôi sẽ mon men đến những công ty đa cấp đó, quan sát tướng của những người ra vào nơi đó, rồi sẽ thử xin xem lá số của họ. Tôi sẽ nghiên cứu tập trung về hai ngôi sao này.

Có thể tôi sẽ nói cho vài người về lá số của họ. Rằng trong một số trường hợp, Địa Kiếp sẽ đưa ta đến một hoàn cảnh, mà ta có thể lựa chọn. Chọn đi với ma, hay đi với người. Khi đã ký giấy đi với ma, nó sẽ cho bạn tiền, thậm chí rất nhiều tiền. Nhưng tiền đó là giấy, rồi sẽ hết. Và nhiều khi bạn sẽ đi tiếp cuộc đời với hai bàn tay trắng, nhưng điều đáng sợ ở đây là đầu óc bạn đã bị dính chặt với tiền, vì đó là cái bạn lựa chọn.

Có nhiều người bị lừa, nhưng có những kẻ cố tình đi lừa người khác. Họ đã bán linh hồn của họ cho ma. Tránh xa lũ người đó ra là quyết định khôn ngoan cho cả quãng đời còn lại.

Buổi chiều xem đoạn phim tài liệu ngắn về con cầu treo nối Mỹ và Canada. Ở đó có một đội hai ba người có nhiệm vụ bảo dưỡng cầu. Họ sơn tuần tự tất cả những thanh sắt và dây treo làm nên con cầu. Cứ sơn hết từ đầu này đến đầu kia, thì lại quay lại sơn lại từ đầu. Họ phải đứng vắt vẻo trên cao để sơn, từng nhát từng nhát cẩn thận, để không một điểm nào bị gỉ.

Có hai người đồng nghiệp đã làm công việc đó cùng nhau 34 năm. Tôi bật cười khi người đàn ông kể „Chúng tôi làm việc cùng nhau, trở thành bạn tri kỷ của nhau, thậm chí còn đi nghỉ với nhau. Chúng tôi thật sự không thể thấy công việc nào lại có thể hay hơn công việc của chúng tôi“.
Trước đấy ông ấy bảo, dù đã làm 34 năm, nhưng khi vắt vẻo để quét sơn, ông ấy vẫn thấy cồn cào trong dạ dày.

Đó là thứ niềm vui của lao động chân chính. Khi làm bất kỳ cái gì cẩn thận với cái tâm, người ta sẽ có niềm vui. Niềm vui đó gắn với công việc, ngày qua ngày, nên họ tưởng họ yêu công việc của họ, mà thực ra là họ yêu niềm vui họ tìm thấy trong lao động, trong việc hoàn thành phần việc của mình, trong việc thấy mình làm một điều có ích.

Những người muốn làm tiền nhanh, và sẵn sàng làm bạn với ma để có tiền, mình không nghĩ họ sẽ vui. Có thể có một sự thỏa mãn nào đó, nhưng sự thỏa mãn đó sẽ kéo họ đi xuống mà họ không biết, vì họ không còn một linh hồn đầy đủ trong sáng để mà suy nghĩ rõ ràng rành mạch như người thường nữa.

Chuyện bố kể

Nghe bạn bố kể về mình mà thấy cứ ngờ ngợ. Hơi hơi giống, nhưng chắc chỉ một phần. Nên lại ngồi kỳ cạch tản kể.

Bạn bố có cái tài quên những gì không tốt của tôi. Cho dù bọn trẻ con có mách thế nào bạn ấy cũng bỏ ngoài tai. Bọn trẻ con đã từng mách bố khi ở nhà bị mẹ quát mắng, đôi lúc còn bị đánh.

Tôi đã từng đánh con, đã từng quát tháo làm chúng sợ hãi dúm dó, và đó là điều tôi không thích ở mình khi nghĩ lại tuổi thơ của bọn trẻ con. Cái gì xảy ra thì đã xảy ra, điều tôi có thể làm được bây giờ là chữa lành tối đa những vết thương có thể có.

Tôi vốn học nhanh, trong trường lớp cũng như trong cuộc sống. Lớn lên trong gia đình có đôi chút vấn đề, tôi không tin tưởng lắm vào cái gọi là tình yêu hay hạnh phúc gia đình. Có thời gian 27, 28 tuổi chỉ muốn lấy chồng cho xong để đỡ bị người đời hỏi han, may đi tây nên qua cái nạn đấy.

Kể cả khi đã có gia đình, tôi vẫn ngờ ngợ cái gọi là tình yêu và hạnh phúc gia đình. Bố mẹ tôi đã từng có tình yêu rất đẹp, mà về sau biến tướng thành một cái gì đó ngược hẳn lại. Nên tôi nghi ngờ liệu nó tồn tại có dài lâu. Tôi sống và mang theo mình đủ mọi khoảng tối vẫn lẩn quất đâu đó trong tâm tư. Những khoảng tối đó hay xuất hiện bất thình lình, rồi lại lặng lẽ ra đi không chào hỏi.

Bạn ấy sống bên cạnh tôi, chấp nhận mọi sự bất thường, trồi sụt trong tinh thần. Không đòi hỏi tôi phải này nọ, bạn ấy đón nhận tôi như tôi có, không một câu bình phẩm về món ăn cháy tôi nấu, về cái nhà bừa bãi chưa dọn. Bạn ấy dần cho tôi cái tự tin rằng tôi có thể trở thành người phụ nữ tốt.

Một điều rất quan trọng, là bạn ấy không quá bận tâm về tinh thần của vợ và luôn cho tôi khoảng trống tôi cần khi tôi lại đang rơi dưới đáy. Với một sự tự tin rất đặc trưng, bạn ấy cứ bình tâm hiện diện và rót vào cuộc sống của mấy mẹ con luồng khí ấm áp, trong trẻo.

Hai đứa chắc cũng thấy, nhiều lúc tôi đang rất stress và đang mắng mỏ hai đứa, chỉ cần có bạn bố về là tôi dịu đi nhiều. Lúc đó mà chúng có mách bố, bố cũng xuê xoa bênh mẹ – bố không nhìn thấy mẹ lúc mẹ đang bà la sát.

Ở nhà tôi đã từng là vậy, luồng yêu thương được rót từ bố, xuống mẹ, rồi từ mẹ xuống hai đứa con.
Còn bạn ấy lấy nguồn yêu thương đó từ đâu, tôi không rõ. Tôi nghĩ nguồn đó xuất phát từ ông bà, bố mẹ và chị em của bạn ấy.
Hàng năm trời như vậy. Đến một lúc nào đó, mỗi người đều trở thành nguồn năng lượng cho những người còn lại trong gia đình.

Nếu để Tủm Tí kể, chắc sẽ có một hình ảnh hơi khác đi chút. Tủm cũng học được của bố nhiều, luôn an ủi mẹ, rằng mẹ sẽ là người bà rất tốt cho con của Tủm, heheh. 

Nhão ruột

Bật kênh VTV4, ngồi kiên nhẫn nghe vài bài hát, hy vọng sau đó sẽ có bộ phim nào vui vui.

Nghe đến bài thứ 3, thấy não nuột chịu không nổi, lại lên gác ngồi vừa nghe nhạc chuông có tiếng nước chảy tí tách, vừa gõ tản kể. Cái thể loại tôi viết có người gán cho chữ tản văn. Nghe có vẻ nho nhã hơn, nhưng tôi thấy cứ dùng chữ tản kể lại hợp hơn.

Buồn có một sức mạnh khó cưỡng. Vậy nên người ta mới say đắm nhạc vàng như vậy. Hình như khi buồn đến mức độ nào đó, người ta thấy tự thương bản thân, rồi thương luôn sang cả hàng xóm. Nghe thêm vài bài thương luôn cả nhân loại. Và người ta thấy mình thật tốt vì đã có lòng thương. Thương cả nhân loại chứ ít đâu.
Heheh. 

Có điều, nhiều người buồn đắm đuối quá. Yêu buồn quá.
Trên đời còn nhiều thứ cảm xúc khác mà, thử vứt cha cái buồn ra khỏi cửa sổ xem nào. Trải nghiệm cảm xúc khác đi xem nào, chán rồi lại quay lại buồn tiếp, mất gì của bọ.

Buồn ngày qua ngày, tháng qua tháng, chán chết…

Boring lắm, một màu lắm. Có lẽ là ý tưởng mới đấy, chắc phải làm workshop với các nhà viết/hát nhạc vàng. Thỉnh thoảng chêm một tràng trống, hoặc tràng cười ha ha vào, thậm chí thêm chút nhảy cha cha cha nữa, có phải sinh động nhiều màu không nhỉ?

Vừa đọc lại thấy buồn cười cái chữ não nuột. Buồn não nuột, từ hay ghê… Nghe mấy cái bài lê thê đó người nó cứ chảy nhão ra, ruột cứ như trũng thòng xuống hết cả. Chắc từ đó mà ra chữ nhão ruột, mà về sau mới bị nói chệch ra thành não nuột?

Tin tưởng

Phải ngồi 2 tiếng học về việc bảo vệ thông tin cá nhân.

Tôi trả lời sai một câu, và trên màn hình hiện ra một ngón tay to tướng chỉ thẳng vào tôi, ngón tay ngọ ngoạy trông rất đe dọa.
Nó gây một cảm giác thật sự khó chịu. Nếu được đánh giá, tôi đánh giá đây là một software không thân thiện.

Tôi nghĩ về truyền thông hiện nay, và về một người bạn luôn nhiệt tình nhồi vào đầu tôi cái tư tưởng sợ sệt.
Bạn ấy nghĩ tôi ngây thơ, vô tư.
Có thể. Nhưng tôi thà chọn cách sống ngây thơ, vô tư (theo từ của bạn ấy), còn hơn suốt ngày sợ sệt với những bất trắc có thể xảy ra, có thể không.

Con người sợ sệt nhiều quá.
Họ có lý do, tôi biết những lý do đó. Họ cứ việc sợ, nhưng không nhất thiết phải nhồi nhét nỗi sợ vào đầu người khác.
Tôi lựa chọn cách sống ở giữa, đôi khi cố tình quên nỗi sợ đi để mà enjoy cuộc sống.

Đôi khi cố tình quên những độc hại đi để mà đặt vài món xào đầy dầu mỡ ngoài quán, hoặc nhâm nhi miếng bánh ngọt đầy bơ.
Đôi khi cố tính quên đi những trận đánh bom có thể ở đám đông nào đó để enjoy một buổi lễ, một buổi hòa nhạc.
Đôi khi cố tình quên đi những bất trắc có thể xảy ra với trẻ con để cho chúng có khoảng không để vùng vẫy.
Đôi khi cố tình quên đi những đe dọa về thông tin cá nhân từ khắp nơi để vẫn hồn nhiên kể về cuộc sống của mình. Tôi muốn hiện diện như một con người tự do.

Chúng ta tự làm ta mất tự do, hay ai đó làm ta mất tự do?
Có lẽ nửa này nửa kia. Xã hội làm ta mất tự do 50%, và ta làm ta mất nốt cái tự do nhỏ nhoi còn lại.

Tôi chọn cách tránh xa những người sợ sệt. Nhìn họ tôi thấy không vui. Đời ngắn bằng mẩu, sao mà lắm sợ thế.
Tôi cố tình gạt sang bên nhiều nỗi sợ, để làm nhiều thứ không phải ai cũng làm.
Vì đó là lựa chọn của tôi, nên tôi ý thức được cái gì có thể xảy ra, đến cái giá tôi phải trả nếu có bất trắc.

Và có một điều, tôi nghĩ mỗi sinh linh trên thế gian này đều được bảo vệ bởi nhiều sinh linh ở thế giới vô hình.
Bạn sợ sệt đi trên thế gian, có khác nào đứa trẻ sợ sệt nép vào bố mẹ nó mà không tin vào sự bảo trợ của bố mẹ nó.

Thằng con trai của tôi khi còn bé, là người dạy tôi sự tin cậy.
Nó không đi mà nó lao.  Qua đường nó chẳng thèm nhìn.
Lên xe nó đạp thục mạng chẳng cần biết có xe nào lao ra từ đường bên cạnh.
Giờ lớn hơn chút nó chẳng khá hơn nhiều.
Bố mẹ nói nhiều nó bỏ ngoài tai, vì có người chỉ học được qua trải nghiệm của bản thân.
Chúng tôi chẳng có cách nào khác là gắn cho nó một cái mác „bất cẩn“ và học tin tưởng vào thần hộ mệnh của nó.

Tin tưởng, giữ tâm trong lành, sống chừng mực, và biết hàm ơn, tôi nghĩ vẫn là sự bảo vệ tốt nhất mà ta có thể chủ động gây dựng, thay vì sợ sệt.