Người dân Mỹ

Ngắm Trump và quan sát ông ấy thấy rất thú vị. Tính thẳng và impulsive của ông ấy có gì đó lôi cuốn. Nó có vẻ con người, không che đậy kiểu con nít, ít mưu mô.

Phán xét một người nào đó chỉ qua vài video có lẽ là hơi phiến diện. Truyền thông và mạng xã hội không cẩn thận dễ đẩy một con người vào tình trạng thái quá, và người ta có thể làm những việc mà bình thường thì họ không làm.

Không biết ông ấy có bị ảnh hưởng của truyền thông không. Tôi nghĩ là có. Nhưng đến mức độ nào thì chịu. Tôi vẫn tin về chung cuộc, sự có mặt của Trump sẽ đem lại nhiều thay đổi tích cực.

Có một điều rất hay, với Trump giờ đây người ta biết thêm về xã hội và con người Mỹ. Nói một cách khác, Trump khiến con mắt của toàn thế giới đổ dồn vào Mỹ. Tôi thấy thật sự cảm tình với con người ở đây. Họ vẫn bền bỉ bộc lộ ý kiến cá nhân, nhưng vẫn làm những gì cần làm.

Trump quyết định rút ra khỏi hiệp định Paris về bảo vệ khí hậu toàn cầu, nhưng nước Mỹ thì không, họ thành lập hiệp hội để tiếp tục thực hiện mục đích của hiệp định này.

In den USA wird gerade eine neue Allianz geschmiedet. 30 Bürgermeister, mehrere Gouverneure, Uni-Chefs und mehr als 100 Unternehmen tun sich zusammen unter der Führung des ehemaligen New Yorker Bürgermeisters Michael Bloomberg. Sie wollen einen Plan vorlegen, wie sie die Ziele des Klimaabkommens trotzdem erreichen. „

Dịch: Ở Mỹ vừa lập ra một hiệp hội. 30 thị trưởng thành phố, nhiều các thống đốc bang, giám đốc trường đại học và hơn 100 công ty đã tập hợp lại dưới sự chỉ đạo của cựu thị trưởng thành phố New York Michael Bloomberg. Họ muốn thảo ra một kế hoạch để vẫn đạt được những mục đích đề ra trong hiệp định Paris.

Trước cũng như sau, tôi không mong chờ kết quả đặc biệt từ những hoạt động cụ thể, nhưng tất cả những hoạt động kiểu này, như những lạch nước nhỏ, sẽ nuôi nấng cải tạo để dẫn đến một thế giới ngày mai. 

Toán

Nơi làm việc vắng người.
Không meetings, không calls. Nhiều người đã nghỉ từ hôm nay để đi chơi xa hai tuần tới.
Hôm nay sẽ là một ngày làm việc rất dễ chịu.
Tôi sẽ có thời gian mò mẫm lĩnh vực tôi đang quan tâm.

Về bản chất chắc tôi vẫn thuộc dạng kỹ thuật, tức thích tìm hiểu sâu, tìm ra những giải pháp mang tính logic.
SAP mới đưa ra một cách tiếp cận mới để tập hợp, xử lý và trình bày data, và nó thật sự cuốn hút tôi.

Dù là một phần của công việc, nhưng vì chưa nhuần nhuyễn, nên làm thì ít mà mày mò đọc, thử thì nhiều.
Thế là lắm lúc cứ như làm trộm, tiết kiệm từng khoảng thời gian trống giữa các cuộc họp, giữa các việc phải làm gấp, giữa các calls để thử.
Ngồi nán lại sau giờ làm để đọc thêm mà không tính là giờ làm.

Về mặt nào đó, kiểu làm tranh thủ đó không thật tốt cho sức khỏe, nhưng lại làm cho cả ngày đi làm rất phấn khích.
Cái phấn khích các bạn thích toán hay trải qua mỗi khi mò mẫm tìm lời giải và cảm thấy mình đang gần đến đích.

Chị Tủm bỗng nhiên thích toán.
Trước đây 2,3 năm chị ngại toán. Bố chủ động từng bước giúp chị thoát khỏi cái ngại.
Mẹ có giúp chị, nhưng vì trong thâm tâm không đặt nặng vấn đề phải giỏi, nên bố mới là người khuyến khích về mặt tinh thần.
Tuy vậy chị không có ý định giỏi toán. Chị chỉ làm cái minimal, để cảm thấy mình vẫn đâu đó trong top 7 của lớp.
Để đứng trong top 7 của các lớp ít bạn châu Á, không khó.
Các bạn châu Á thường là các bạn học hành chăm và vì vậy, thường khá.

Cái văn hóa trong lớp cũng làm chị ngại đứng ở top.
Các bạn có vẻ không thích người giỏi, các bạn cho rằng giỏi có nghĩa là chỉ chúi đầu học, không cool.
Ở lớp thầy lại chỉ chú trọng truyền đạt một thứ kiến thức rất chung chung và nông choèn choẹt, bài tập cho về nhà thì lèo tèo và là những bài dễ nhất trong hàng đống bài có trong sách giáo khoa.
Thành ra chị cứ vừa học vừa chơi vẫn đứng top 7.
Nhưng chỉ cần hỏi sâu hơn là biết ngay chị hiểu rất lơ tơ mơ.
Vì lơ tơ mơ, nên người ta khó có thể thích.
Chị không thích toán, có lẽ vì thế.

Môi trường bên Anh có vẻ khác.
Chị chơi trong một nhóm các bạn có tính tiến thủ, các bạn muốn vào các trường đại học tốt.
Và chả có cách nào khác là phải học vững một số môn học ngay từ cấp 3, toán là một trong các môn đó.
Hồi đầu chị đã phục các bạn biết mấy, chị thấy các bạn giỏi kinh.
Bố mẹ thì biết khả năng suy nghĩ logic của chị khá, tuy vậy vì ít động não và ít luyện, chị không thể tìm lời giải nhanh như các bạn.
Với thời gian, có lẽ chị đã phát hiện ra, rằng chị có thể động não. Và khi động não thì não chị cũng không tồi.

Nên chị thích toán.

Và chị thích những người bạn, những người chị cho là cùng mối quan tâm và cùng tầm tư duy với chị.


Heheh, đó là một cảm giác rất là dễ chịu, được tiếp xúc hàng ngày với những người có cùng mối quan tâm và cùng tầm tư duy với mình.

Gốc

Tôi đang nghĩ, có một việc tôi sẽ làm nếu có điều kiện.
Nghiên cứu xem cây cối học nhau như thế nào khi chúng đứng cạnh nhau.

Cây có lẽ cũng như người. Nhìn quá trình sinh trưởng của cây có thể thấy tổng thể đời sống con người.

Khi nhỏ rễ nông. Nó cần nước, cần nắng, cần sự che chở của xung quanh.
Gió mạnh nó dạt.
Mưa nhiều nó úng.
Nắng nhiều nó héo.
Lớn đến độ nào đó, nó không phát triển chiều cao chiều rộng, nó phát triển chiều sâu – rễ.
Khi già rễ sâu, nó không còn quá phụ thuộc nhiều vào môi trường xung quanh. Nó vững vàng trong gió bão nắng nôi.

Nếu nghe được  trường năng lượng của cây, có lẽ ta sẽ cảm nhận cây già dậy cây trẻ : hãy dùng nắng và dùng nước để lớn lên.
Khi lớn đã đủ, hãy nuôi rễ, nuôi gốc.
Chỉ khi rễ sâu, gốc chắc, cây sẽ không giạt vì gió, héo vì nắng, úng vì nước.

Tôi hàng ngày vẫn nhìn thấy, nghe thấy nhiều người già quằn mình dạt bốn phía theo gió.
Đó có lẽ là lý do tôi nghiền ngẫm nhiều về đời người, về tuổi già, về cái gọi là bình yên.

Cây chẳng nói, cây chỉ tồn tại. Cây duy trì chắc mối liên kết với đất mẹ. Nó bình yên.
Người nói nhiều, dùng từ ngữ nhiều, dùng trí óc thiển cận nhiều, nên lắm thứ nảy sinh.

Dễ dãi

Có thứ tính có tên dễ dãi, dễ dãi với bản thân. Tôi có tính này và tôi biết mình có tính đó.
Tôi thấy nhiều người có tính này, một số người không biết mình có tính đó.

Con trai tôi có tính này, tôi đang cố gắng để nó biết mình có tính đó.

Vẫn là một câu đố đối với tôi – đến thời điểm nào trẻ con bắt đầu có thể ý thức rõ ràng về cái gọi là lòng tự trọng.
Biết tôn trọng lời hứa, đối với tôi là một biểu hiện của lòng tự trọng.
Và liệu lòng tự trọng đó là có sẵn, hay do dạy bảo.
Và sự dạy bảo có thể đem lại tối đa bao nhiêu phần tự trọng.
Và dạy bảo thể nào?

Tự trọng và sỹ diện, hai khái niệm rất dễ lẫn vào nhau.
Nhiều khi người ta chỉ có sỹ diện và không có lòng tự trọng.
Và ngược lại.
Nhìn được cho rõ mình đang hành động vì sỹ diện hay vì lòng tự trọng, có lẽ cũng phải tập.
Dừng lại 1 giây để nhìn cho rõ, là việc không phải ai cũng làm.

Cuộc sống vẫn đầy dẫy những bài học nho nhỏ.
Tôi thấy may vì con trai vẫn ở bên cạnh, tôi vẫn nhìn thấy nó hàng ngày, tôi nói nó vẫn nghe, dù sau đó vẫn ngoạc mồm „ja ja ja biết rồi, mẹ nói nhiều quá“.
Tôi thấy may vì các bài học của tôi thường là nho nhỏ, cái này nối tiếp cái khác.
Tôi biết mình quá rõ.
Những bài học nhỏ không học, nó sẽ dày dần theo năm tháng, sẽ có bài học lớn.
Lúc đó tôi sẽ vật vã, chắc là vậy.

Những bài viết dạng này, dễ có người đọc rồi chặc lưỡi – lắm chuyện …

Tôi cứ nghĩ đến nước Do Thái, nước Nhật, những nước Bắc Âu, các bộ tộc ít người,…
Có lẽ mọi người rất có ý thức dạy trẻ con những bài học kiểu này.
Nên từ nhỏ người ta đã được học cách sống, cách hành xử, cách suy nghĩ.

Những gia đình có gốc, bất kề giàu nghèo, ở quê hay ở thành thị, họ dạy trẻ con từ nhỏ.
Và người già, người lớn tuổi, là những nguồn tinh thần quý giá rất được tôn trọng trong những gia đình đó.

Tinh thần ở nước giàu cũng như nước nghèo, biết đâu ở nước nghèo lại dày hơn.
ChỈ nhìn vật chất mà chạy theo những nước giàu, lơ là phần tinh thần vốn có của đất nước mình, liệu có phải điều khôn ngoan?

Tinh thần mẫn tiệp của người già rất được tôn trọng trong những xã hội có gốc.
Nhìn cách người ta tôn trọng người già, trẻ nhỏ, các giá trị tinh thần, sẽ biết xã hội đi đến đâu.

Trẻ được lớn lên trong một xã hội có gốc, nó có thể học qua quan sát những người xung quanh.
Trẻ lớn lên trong môi trường ít gốc, có lẽ vẫn phải dạy, đúng không nhỉ ?Cho dù sau đó nó có ngoác mồm “ja ja ja, biết rồi, mẹ nói nhiều quá”, thì ta vẫn cứ phải nói, nhỉ.

Trứng cá

Mặt anh giờ lấm tấm trứng cá. Thỉnh thoảng thấy anh bôi bôi quệt quệt, thấy buồn cười.

Một trong những đề tài hay được đưa ra bàn ở nhà là hai chị em thấy mẹ rất nhẹ dạ cả tin trong chuyện thuốc thang chữa bệnh.
Người ta nói gì trong mạng mẹ cũng tin, cũng hò cả nhà thử.

Heheh,
Cũng đúng một phần.
Mẹ bảo vì mẹ không muốn giao phó toàn bộ cơ thể sức khỏe của mình cho hệ thống y tế, nên buộc phải tìm cách tự chữa.
Và chả còn cách nào ngoài cách thử. Có đọc 10 quyển sách mà không thử cũng chẳng đem lại gì.
Muốn thử thì phải đọc, phải so sánh, phải kiểm chứng với những gì mình đã biết.
Phải có một niềm tin nhất định vào những câu chuyện người ta kể.

Và còn một điều nữa, với mẹ là quan trọng – khi ý thức đứng ra chịu trách nhiệm cho một cái gì đó, cho sức khỏe của bản thân chẳng hạn, mình sẽ để tâm nhận biết về cơ thể mình kỹ lưỡng, và từ đó có niềm vui trong việc giữ gìn cải thiện nó, dù có gì xảy ra mình cũng chấp nhận và tìm cách giúp nó.
Khi mình giao phó nó cho người khác, rất có thể mình sẽ thất vọng vì chờ đợi quá nhiều, và cuối cùng mình dễ trách móc người khác. Một cảm xúc không hay, đúng không?

Mẹ không nghĩ người khôn lại phó thác cơ thể và sức khỏe của mình cho người khác.
Bác sỹ chỉ nghe mình kể có 3 phút, họ chẳng biết mình ăn gì, uống gì,  ngồi tư thế nào cả ngày, chúi mũi chơi trò chơi gì trong cuối tuần,… hôm qua đau ở đâu, tuần trước đau chỗ nào.
Họ không biết về cơ thể của mình. Nên có thể tìm sự trợ giúp từ họ, vì họ có máy móc đo đạc được lắm thứ.
Nhưng người đứng ra chịu trách nhiệm, phải là mình.

Và cái thử hiện tại của mẹ liên quan đến dầu dừa.
Dầu dừa và Natron, bôi hàng ngày lên vùng da bị mụn, sẽ đỡ trứng cá nhiều. Lý thuyết là vậy, còn có đúng hay không, phải lấy anh ra làm chuột thí nghiệm.
Anh bôi hôm đực hôm cái, quệt như mèo quệt râu.
Bôi như anh có đến mồng thất trứng cá nó mới bớt.
Nên đành phải bôi giúp anh. Hứa rằng thí nghiệm sẽ chỉ kéo dài trong 1 tuần.

Chả hiểu anh có cảm giác gì khi một bà thấp bé (ít ra là thấp hơn anh) đầu tóc hoa râm bôi mỡ lên mặt anh.
Chứ mẹ anh thì thấy buồn cười lắm.
Anh to xác lắm rồi, chân tay nghềnh ngoàng lắm rồi.
Anh ủn cái mặt của anh về phía mẹ, bặm môi xuống chờ được bôi, mắt vẫn không rời tablet.

Nhưng phải công nhận rằng bôi bôi quệt quệt cái thứ nước trăng trắng nhơn nhớt vào mặt anh, làm mẹ thấy rất khoái chí.
Heheh,