Numerologist

Cho chị Tủm xem luận giải về con số ngày sinh và tên của chị và của Tí. Life Path của cả hai chị em là số 11, thiên về khả năng tâm linh.

Expression path của chị là 1, của Tí là 9. Mẹ nghe thấy đúng, nhưng chị lại vẫn nguầy nguậy “Tí á, Tí mà có thất bại là Tí vứt luôn… Mẹ tin à ? Mẹ dễ tin ghê…”

Heheh, không tin thế nào được. Nó toàn nói tốt chị ạ, sao lại không tin. Thỉnh thoảng phải lừa phỉnh mình tí chứ.

Gran Canaria – Palmitos Park – Cây cối

Vườn thú Palmitos nằm ở gần giữa trung tâm đảo. Đi bus từ Playa del Ingles mất khoảng 1 tiếng. Dù có rất nhiều tour tổ chức đi đến đây, nhưng cả nhà hôm đó tự bắt bus (số 32) đi thẳng đến, tiện và giá vé không đắt lắm, mỗi người khoảng 4,5 Euro cả đi lẫn về. Vé vào Palmitos Park cũng giống ở các nơi, 31 Euro cho người lớn, 22,5 Euro cho trẻ con. Trong đó có khá nhiều Shows, Show cá heo, show chim đại bàng, show vẹt,… Các shows đều được làm rất công phu.

Vườn nằm giữa vùng đồi núi cao, không khí trong lành thoáng đãng. Nắng cũng như trong vắt, không gian rộng, cây cối tươi tốt. Các bạn thú ở đây chắc cũng giống nhiều nơi khác, thậm chí ít giống hơn nếu so với vườn thú các thành phố lớn. Trừ cá heo, tất nhiên.

Để an ủi cái tâm hồn khao khát một cái gì đó liên quan đến nơi này, màu xanh?  nắng? tôi sẽ đưa các ảnh cây cối trước.

Ảnh truyền tải được rất ít những gì cảm nhận được trực tiếp. Nhưng những ai hay ngắm cây cối, họ sẽ hiểu cảm giác đó, ảnh sẽ gợi họ nhớ lại cảm giác đó. Ánh nắng lung linh, cây xao động lung linh, không khí lung linh mát mẻ, những điều đó cần được thêm vào bức ảnh.

Không rõ tên của những bông hoa bình dị này. Chúng có đủ các tông màu giữa màu xanh đậm và trắng. Có một tông nào đó ở giữa cả hai mẹ con cùng thích, và đây chính là những bông hoa có màu đó.

Những bông hoa lựu màu đỏ. Màu đỏ ở đây rất tươi, không đỏ quạch, đỏ khô, mà đỏ tươi tắn vừa phải. Những nốt đỏ chấm phá khắp nơi, đã nhìn rồi, nhưng nhỡ gặp lại, vẫn ngỡ ngàng vì vẻ tươi tắn lạ lùng.

Cây cối dẫn người ta vào một thế giới khác, rất sống động, tự nhiên tự tại.

Dừa và cọ, luôn có gì đó thân thương. Tán lá xòe rộng bao dung che chở. Tán lá đủ dày để nắng trở nên lung linh không còn nóng rát, đủ mỏng để nắng vẫn rơi âm ấm trên mặt trên tay người. 

Phượng vĩ, cũng một loại cây rất thân thương.

Chấm phá màu đỏ.

Đưa máy ảnh lên chụp vài kiểu. Bỗng cây lay động, gió lay động. Bỗng nắng chan hòa, mọi thứ trở nên rực rỡ sống động. Mình rất hay gặp hiện tượng này khi chụp ảnh cây cối. Cảm giác cây cỏ thiên nhiên có hồn sao đó. Chúng cảm thấy được ngắm, được yêu mến, được đồng cảm, và chúng trả lời theo cách riêng, lao xao cành lá. Lao xao lâu, đủ cho một sự giao hòa trọn vẹn.

Duyên dáng hoa cỏ. Hay hoa lau ?

Phi lao. Quả thật là chúng đẹp, hay vì chúng gắn liền với tuổi thơ của tôi nhỉ. Có lẽ cả hai.

Liễu. Tôi cứ ngạc nhiên khi người ta đi qua những điều đẹp đẽ này một cách vô tư như thế, cứ như thể mọi thứ chẳng có gì đáng chú ý. Mọi người đâm bổ đi tìm con nọ, con kia. Những con thú tôi cảm thấy thương nhiều hơn là thích thú khi ngắm chúng. Tôi sẽ cảm thấy thú vị hơn nhiều nếu bắt gặp chúng trong thiên nhiên.

Vẫn là dừa, là cọ. Tôi có thể ngắm chúng hàng giờ không biết chán. Nên trong máy ảnh của tôi luôn có hàng trăm bức ảnh từa tựa nhau, cứ như thể tôi có thể cất giữ chúng để dùng về sau vậy. Liệu người ta có thể cất giữ được nắng, được gió, được chút không khí run rẩy. Một cảm giác thâm sâu người ta không thể nhớ được, chỉ một cảm giác lờ mờ về một cái gì thảnh thơi tuyệt đẹp.

Gran Canaria – cồn cát phía nam

Phía cực nam của đảo, nằm trong khu Playa del Ingles có một dải toàn cồn cát. Một buổi chiều chị đi dạo chơi cùng bố mẹ ở khu này, chụp được nhiều hình đẹp.

Cát mịn và sạch. Gió vừa phải để cát bay là là trên bề mặt, bồi đắp, làm mờ dấu vết con người để lại. Chỉ sau một đêm những vết chân người đi hôm trước đã được xóa sạch, cát lại mịn màng uốn lượn nguyên sơ. 

Nếu dùng vài từ để nói về các hoạt động của chị trong vài tháng cuối, thì một trong những từ đó là nhảy. Chị thích nhảy và tìm mọi cách để thực hiện điều mình yêu thích. Chị tự đi tìm nhóm trên mạng để xin vào chân còn trống trong đội nhảy. Hôm đầu tiên chị đi, bố mẹ ngại ngùng không biết là nhóm gì, có những ai, nên đi cùng chị tới tận nơi, rồi đứng ngoài nhìn các bạn cùng nhóm. Đến khi về nghe chị kể chuyện, mới yên tâm đó thật sự là các cô gái yêu thích bộ môn này.

Sau hai tháng đeo đuổi môn nhảy này, ngoài những lúc đi nhảy trong nhóm cùng các bạn, ở nhà chị chịu khó tập đi tập lại các động tác khó, cơ thể chị dần săn chắc lại. Chị cảm thấy tự tin hơn và thích hoạt động hơn. Đi trên cát chị luôn nhón chân nhảy. Có lẽ giờ chị đã hiểu cảm giác của cô bạn Anna, khi đi đâu làm gì cô ấy cũng nhón chân múa, với dáng dấp thẳng thớm và mái đầu ngẩng cao kiêu hãnh.

Thợ ảnh bán chuyên nghiệp, cùng chức đại biểu mùa đông, khăn áo lúc nào cũng chỉnh tề, kể cả khi toàn dân quần cộc áo ba lỗ.

Thung lũng cát bao la. Ông bố ngồi yên lặng, không hiểu đang kiên nhẫn đợi con, hay chính ông ấy cũng đang enjoy sự yên lặng bình yên trong trùng trùng cát trắng. Cậu con dùng đầu gối để đi, để lại vệt dài trên cát.

Đưa mắt nhìn ra xa chỉ thấy những bóng đen trên nền trời hồng sáng. Nơi đây người ta cảm nhận được ánh sáng rất sống động và rõ rệt.

Leo dốc trên cát khó hơn trên đất cứng, tiến 1 bước lùi 1/2 bước, nên người ta cứ phải đổ chúi về đằng trước khi đi.

Mặt trời sắp lặn, ánh sáng chiếu xiên khiến mọi thứ có hình có khối hơn. Chị rất thích cát. Lấy chân đẩy một chút cát, cả dòng cát sẽ dùng dùng xô nhau xuống, rồi chúng từ từ dừng lại, gợn lên như dòng nước chảy.

Đằng sau là khách sạn năm sao RIU. Khi cả nhà đi qua, mẹ bảo lương bố mẹ cả tháng chắc đủ ngủ ở đây được vài hôm. Chị nói nếu sau này chị làm việc ở khách sạn, mẹ có thích vào ở trong đó không, mẹ bảo chắc không, mẹ thấy mình nông dân lắm, không hợp những chỗ cao sang. Mẹ chị chỉ cảm thấy thoải mái ở những nơi đơn giản mộc mạc. Tuy nhiên phải sạch và gọn ghẽ.

Gran Canaria – Puerto de Mogan

Gran Canaria là một hòn đảo thuộc Tây Ban Nha, nằm gần châu Phi. Thời tiết ở đây quanh năm ấm, mùa đông khoảng 20-23 độ, mùa hè khoảng 28 độ. Chu vi hòn đảo khoảng 250 km, phía đông và phía nam có nhiều bãi tắm rất đẹp, phía tây và phía bắc có nhiều núi.

Puerto de Mogan là một thành phố cảng, cách Paya del Ingles – thành phố biển phía nam – khoảng 1 giờ đi bus. Thành phố nhỏ nhắn, nhiều màu sắc, và trồng rất nhiều hoa, nhất là hoa giấy. Thành phố này được gọi là Venice thu nhỏ.

Nhà nào cũng có hoa giấy, một hoặc hai gốc. Các gốc cây to, chắc phải gần chục năm tuổi, hoặc hơn.

Tôi rất thích các loại cây leo. Hồi ở Hà Nội thì thích hoa Tigon, mảnh dẻ mong manh và bình dị. Nhìn cả chùm hay nhìn từng hoa đều rất đẹp. Dọc con đường đê gần trường Chu Văn An có rất nhiều hoa này. Lần nào đi tôi cũng ngắm nghía hết lượt không bỏ sót khóm nào. À nhớ đến đây mới nghĩ ra, cái kiểu ngơ ngơ đi đâu cũng ngó nhìn như người mất sổ gạo chắc mình có từ xưa. Lũ trẻ con giờ hay trêu cái kiểu lơ ngơ trên mây trên gió của mẹ. Hoa giấy mình ghét hồi còn trẻ, sang đây một thời gian dài mới thấy thích. Thích vì cái vẻ phồn thực của nó. Nhìn gần hay nhìn từng bông không đẹp, nhìn xa và toàn cảnh, thấy nó đem lại vẻ mỹ lệ mềm mại cho những nơi nó có mặt.

Quảng trường trung tâm. Chị đọc quảng cáo bảo sẽ có nhạc Jazz buổi tối, nên cả nhà quyết định ăn tối ở đây. Tối đợi mãi không thấy. Hóa ra chị đọc sai. Buổi biểu diễn sẽ diễn ra, nhưng tận tháng năm kia.

Có những cành hoa vươn ra ngoài, duyên dáng như cánh tay vũ công ba lê, đơn giản là đẹp.

Quảng trường trung tâm. Sau khi uống 1 ly rượu thấy lơ lơ. Chị kể rất nhiều về đám bạn bè. Về việc ăn mặc ở trường học. Bên Anh ở trường của chị, cả tuần chỉ có 1 hôm được mặc quần áo tùy thích, các hôm còn lại phải mặc đồng phục. Chính vì vậy nên vào hôm được mặc như ý các bạn mặc rất nhiều vẻ và rất đúng với tính cách các bạn. Còn bên Đức, không hiểu sao các bạn mặc cứ giống giống nhau, không toát lên được tính cách riêng. Chị kể về Paula, về chuyện Paula đã từng cảm thấy bơ vơ như thế nào khi Tủm đi học xa. Chị kể về nhiều bạn nữa, và cho rằng chị có rất nhiều may mắn khi có những người bạn như vậy, vì có vẻ như không phải ai cũng có được những tình bạn như thế.

 

 

Tản mạn – Tình và Đủ

Có những thời điểm thấy vài thứ (thời gian, không gian,…) không đến nỗi ít như mình tưởng. Đủ.

Ngồi bẹt đít xem FB, xem hết sạch cái mình cần xem mà mãi không thấy hết WLAN – you are not allowed….

Ra trung tâm mua vài cành thông, rất thong dong ủn đít xe vào chỗ đỗ, rồi lượn ra, rồi ủn vào, rồi lại … vừa ủn vừa nhìn ngó đám cây thông mơn mởn xanh rì cạnh đó. Thời tiết thanh minh, mưa phùn vừa phải. Vừa đủ để đất trời cây cối trong trẻo tươi mát.

Ra ngắm nghía mấy cành thông, hỏi chú bán hàng. Chú ấy đang tất bật trả lời mấy người nữa, nhưng nhanh chóng hồ hởi ra chỗ mình chờ mình chọn. Cái chờ yên lặng, không tíu tít, khiến mình cũng yên tâm cầm lên đặt xuống chọn lựa vài cành. Trả tiền xong rồi nhìn chú ấy chào ra về. Cái này là cái mình thích ở mình thời gian cuối – cho mình trọn vẹn 3, 4 giây cho cái chào tạm biệt.

Nhưng mình lại lạc đề rồi, đang định viết về cái gì đó rất nhân văn kia, heheh. Chữ nhân văn này học được của Song Hà trên FB. Cái duyên của cậu ấy là luôn dùng những từ ngữ rất hoành tráng kêu đôm đốp vào những chỗ rất chi là đốp.

Hôm qua ca cẩm với chị về vụ thằng em chị cãi mẹ. Ý là để chị về sau đừng chỉ trích mẹ chị quá đà trước mặt thằng em. Chị làm mẹ mất hết cả uy tín, tiếng nói của mẹ mất hết cả trọng lượng với thằng em.

Chị bảo tại mẹ, nếu Tí không làm như mẹ yêu cầu, thì mẹ phải phạt Tí cái gì đó, chẳng hạn đừng để Tí sờ đầu nữa.

Số là thằng em rất thích sờ tóc, nó không được sờ tóc chị thì nó ra ôm riết lấy tóc mẹ, điều làm chị nó rất bức xúc, vì nghĩ mẹ đang phải chịu trận chỉ để chiều thằng em.

Mẹ bảo việc Tí cãi lời mẹ và việc Tí sờ tóc mẹ, không liên quan đến nhau. Nếu muốn làm Tí giống các cậu bé tuổi teen bây giờ, dễ lắm. Cứ phê phán Tí, đẩy Tí ra xa. Rồi hàng ngày Tí về nhà sẽ chui ngay vào phòng đóng cửa, giờ ăn xuống im im ăn, rồi lại chui lên phòng đóng cửa tiếp.

Mẹ biết có nói thêm nữa chị cũng sẽ không hiểu. Chị chưa và cũng không nhất thiết phải suy nghĩ nhiều về nó.

Có một thứ con người sinh ra trên thế gian này cần phải học – bài học về tình yêu. Mẹ đã nhận đủ tình yêu từ bố, từ hai đứa, và giờ mẹ học cách cho đi, bằng cách sống trọn mình trong nó.

Cần tỉnh táo phân biệt giữa tình yêu và những biến thể của nó. Tình yêu thật sự không đòi hỏi, không đặt điều kiện, không có khóc lóc nức nở đau buồn. Nó là thứ vô tận, chia ra không bớt đi, cho đi không gây gánh nặng.

Tình yêu rộng lớn của bố làm mẹ tĩnh tâm lại, thấy yên tâm với bản thân, dừng bước không loay hoay tìm kiếm. Tình yêu của Tí như một dòng suối tuôn chảy không ngừng, nó tưng tửng lấp lánh, người ta có thể nhận có thể không. Khi Tí ôm hôn mẹ, cả hai mẹ con cùng lập tức ý thức được sự có mặt của dòng suối trong veo đó, đều đang được chữa lành từ năng lượng của nó. Có thể Tí chỉ ý thức được, mở tâm hồn ra đón dòng năng lượng này khi Tí ôm hôn, vuốt tóc ai đó.

Đó là thứ năng lượng cảm hóa, làm yên cái tâm hồn đang đầy ứ đầy ắp những câu hỏi, ý định, lựa chọn, đòi hỏi rất lộn xộn của anh cu.

Lời giáo huấn chỉ nên đi sau, khi cái trí (Mind) đã được làm êm dịu lại bởi tình yêu và nhờ đó đang trong trạng thái sẵn sàng đón nhận. Nếu không, lời giáo huấn chỉ đem lại sự phản kháng.

Was ein unruhige Geist braucht, ist klare Führung, Diziplin und liebevolles Verständnis – Điều mà một cái Trí (Mind) náo động cần, là sự dẫn dắt rõ ràng, kỷ luật, và một sự hiểu biết thông cảm sâu sắc.

Câu này nằm hàng năm nay trong quyển lịch ở ngay trên mặt tủ cạnh tivi, vừa mới đọc cách đây 2 hôm, heheh.

Vấn đề „nhân văn“ tưởng phải viết mấy trang mới hết, đã oải định không viết, mà nửa trang đã thấy đủ. Ra cái chữ “đủ” cũng nhiều trò.