Kiêu mạn, cũng như nhiều tính khác, phải có mảnh đất đủ điều kiện cho nó xuất hiện và phát triển.
Mình nhớ mình nhìn ra cái tính kiêu mạn lần đầu khi mình có gia đình, con cái và công việc.
Tức bắt đấu “sở hữu” những thứ mà xã hội cho là cần có.
Trước đó mình không thấy rõ. Có lẽ vẫn có, nhưng mình không thấy.
Dù có thể “có vẻ kiêu” khi bực mình với người này người kia khi họ chậm trong việc hiểu/học.
Nhưng mình không thấy đó là kiêu mạn, chỉ là cái nóng ruột “oh có thế mà không hiểu?”.
Việc học đã và vẫn là lĩnh vực khá dễ đối với mình, chắc có sao học nằm ở mệnh hahah.
Sinh ra nó vậy rồi, nên không có kiêu.
Giống như sinh ra đã có đầu và 2 chân rồi, đi được là chuyện tất nhiên, không có kiêu.
Lạc đề lạc đề. Định viết gì nhỉ?
À đúng rồi, tức phải có điều kiện cho kiêu mạn xuất hiện và phát triển.
Thường ở tuổi U60, ai cũng có điều kiện để kiêu mạn.
Và khi đã nhận ra rồi, không nhất thiết phải hổ thẹn hay cố gắng tiêu diệt chúng.
Không tiêu diệt được. Có bản ngã là có kiêu mạn.
Cái kiêu mạn có ngay cả khi bạn tự ti.
Lúc đó bạn có vẻ rất khiêm nhường.
Nhưng nếu thành thật, bạn chỉ khiêm nhường với người “trên” bạn, còn với người “dưới” bạn, bạn kiêu mạn.
Vì chữ trên và dưới, chỉ là cái bản ngã của bạn nó phân biệt, nên đặt chúng trong dấu “”.
Đến lúc nào đó bạn thấy khá ngán ngẩm cái tính kiêu mạn của bạn.
Mà bạn biết bạn cần sống với nó, cần làm bạn với nó.
Vậy điều bạn có thể làm là gì ? Là hài hước về nó thôi.
Quá trình tu dưỡng là quá trình nên có bạn đồng hành.
Nó là một sự thú vị nhẹ bẫng khi bạn được cười sảng khoái về một cái tính củ chuối nào đó của bạn với một ai đó cùng “cõi tu” hehe.
Và nếu lại còn được cười sảng khoái trong cả cõi phây và đủ các cõi khác, thì đó là thiên đường, nhể.