Sơn biết không? Mình nghĩ cuộc sống luôn cân bằng và fair.
Ai cũng có những gánh nặng họ phải gánh.
Em Hà đã gánh cái gánh nặng của em ấy, và có thể em ấy sẽ có một tuổi già bình yên.
Nên mình thấy mọi thứ ok và hợp lý.
Mình cứ hay đùa với bạn chồng, có thể vì mình phải lo cho mẹ mình, mà mình sẽ không phải lo cho bạn ấy và cả cho chính mình hehe.
Nếu có conflict với ai, cứ bình tĩnh, là chuyện bình thường thôi.
Mình còn nhiều thời gian mà.
Có thể hỏi các bạn ấy vì sao các bạn ấy giận. Mẹ cần làm gì?
Xin lỗi nếu không thể hiểu các bạn ấy.
Xin lỗi nếu mình đã từng làm gì sai.
Cứ xin lỗi thôi, còn các bạn ấy cũng cần thời gian để có thể tha thứ.
Con Sơn mình không biết có điều kiện tốt hơn người khác không,
chứ sống xứ người rất vất vả, vất vả từ cái tiếng, từ cái ngoại hình, từ cái thói quen vất vả đi.
Cố gắng tìm hiểu để thông cảm cho các bạn ấy.
Nhân dịp này mình nhắc lại 1 chuyện đã cũ.
Sơn sang chơi Đức, mình đã chuẩn bị tinh thần để đón mình Sơn.
Lại thấy Sơn bảo đi cùng nhiều người, thì mình không thể đón tất.
Nếu mình đón đưa bạn bè kiểu vậy, mình không còn sức lực để làm việc và sống bình thường nữa.
Rồi Sơn bảo Sơn bị lạnh ốm. Thế là mình cuống cuồng đem một đống quần áo rét để đi U-Bahn tới nhà ga.
Đi ô tô tới nhà ga giữa trung tâm mình chưa từng đi (tới tận bây giờ), và cũng không dám đi.
Tìm chỗ đỗ mất nhiều thời gian, đi bộ từ chỗ đỗ tới nhà ga mất hàng chục phút.
Ra tới bến U-Bahn, tàu bỏ chuyến.
Đằng nào cũng muộn, nên mình không đi nữa, lại lếch thếch đem đống quần áo về.
Mọi người đi mua bán, Sơn muốn mình đón mọi người vì mọi người mua hàng nặng.
Cùng lý do với ô tô và chỗ đỗ, mình lại đang làm việc, nên không thể đi.
Mình không kể với Sơn, vì biết Sơn đằng nào cũng không hiểu.
Sơn không hiểu làm việc ở đây nặng thế nào, là người châu Á, lại phụ nữ, nó nặng thêm gấp rưỡi.
Nhưng thôi, phận ai nấy sống. Mình chọn rồi thì mình chịu thôi.
Chỉ có điều, những yêu cầu và mong đợi từ bạn bè cho những cuộc viếng thăm, mình buộc phải bỏ xuống.
Hà kể chỉ để Sơn hiểu cho con cái mình.
Chúng không tồi, chúng có những cái khó riêng.